ệng trước. “Nương nương, thần
thiếp lần này tới là nghĩ nhờ nương nương cho một chỗ dựa”, nàng đi
thẳng vào vấn đề. “Thần Phu nhân là sủng phi Hoàng thượng mới nạp, tại
sao phải tới chỗ bổn cung cầu chỗ dựa?”. “Nương nương là người thông
minh tuyệt đỉnh, thần thiếp cũng không cần thiết giả vờ ngớ ngẩn trước
mặt người”, nàng nhấp một ngụm trà cho thấm giọng rồi nói tiếp. “Thần
thiếp trước đây cũng được xưng tụng là Bắc cương đệ nhất mỹ nhân, bao
nhiêu vương công quý tộc đã từng quỳ dưới váy thần thiếp cầu hôn, nhưng
đều bị thần thiếp từ chối. Lúc đó người thần thiếp một lòng muốn gả là
Bắc Triều Nguyễn Văn Đế, tuy rằng thần thiếp biết, trong lòng Nguyễn Văn Đế chỉ có nương nương và tiên Hoàng hậu. Cũng không phải thần thiếp ái
mộ Nguyễn Văn Đế, mà là Khoa Nhĩ Sa cần một cường quốc làm hậu thuẫn.
Nương nương kiến thức rộng rãi, có lẽ cũng biết Khoa Nhĩ Sa tuy rằng
được xưng là đệ nhị đại quốc Bắc cương, thế nhưng bởi vì nằm ở khu vực
sa mạc hoang vu cằn cỗi, đời sống bách tính vô cùng cực khổ. Hơn nữa
hàng năm còn muốn nộp một số lượng tiền thuế lớn cho Bắc Triều, quốc gia đã suy thoái cực độ. Thần thiếp cũng không sợ nương nương chê cười,
thậm chí ông ngoại thần thiếp là khả hãn tộc Di Bắc có lúc cũng có thể
vênh mặt sai khiến Khoa Nhĩ Sa, vậy thì càng không cần phải nói tới
những quốc gia khác”. Nói tới đất nước của nàng, trên mặt Tạp Na Nhi Gia nổi lên một tầng ửng đỏ, trong mắt cũng tràn ngập thần sắc nhớ mong.
Nàng vốn đã là đại mỹ nhân, giờ khắc này nhìn thực sự là người đẹp hơn
hoa.
“Lần này bị bắt, thần thiếp liền quyết định, trăm phương ngàn kế muốn dùng
sắc đẹp đánh động Hoàng thượng. Kỳ thực thần thiếp cũng hiểu rõ, Hoàng
thượng đồng ý cùng thần thiếp diễn màn hí kịch này cũng không phải vì bị mê đảo, mà là Hoàng thượng cần một bước ngoặt bình định phản loạn,
phong thần thiếp là Thần Phu nhân, chỉ là vì lợi ích đôi bên mà thôi.
Trước khi tiến cung, thần thiếp nghe nói, Hoàng thượng và Hoàng hậu tình cảm không tốt, vốn cho rằng sau khi tiến cung thần thiếp có rất nhiều
cơ hội trở nên nổi bật, chiếm hết tiên cơ. Tuy rằng nói cho dù sau này
thần thiếp có hài tử, đứa bé này cũng không thể đi lên ngai vị cửu ngũ
chí tôn, nhưng chí ít Hoàng thượng sẽ có vài phần kính trọng đối với
thần thiếp, từ đó cũng quan tâm tới Khoa Nhĩ Sa. Đứa trẻ này dù thế nào, tốt xấu cũng có thể làm một Vương gia, điều này đã đủ để người Khoa Nhĩ Sa đặt chân ở vùng biên cương phía Bắc. Thế nhưng mấy ngày nay quan
sát, thần thiếp biết bàn tính của mình có lẽ sẽ thất bại. Ngày ấy khi
nương nương bị thương, Hoàng thượng tựa như mất hồn mất vía, từ đó về
sau không còn nhìn đến thần thiếp. Nếu sau này, thần thiếp không thể
nhanh chóng sinh hạ nhất nam bán nữ, người Bắc Triều liền biết thần
thiếp có tiếng không có miếng, không còn được Hoàng thượng sủng ái, như
vậy Khoa Nhĩ Sa sẽ tiếp tục bị khi dễ. Cho nên hôm nay thần thiếp tới
gặp nương nương, muốn thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình, mong nương
nương giúp đỡ”. Nói tới đây, nàng lập tức quỳ xuống trước mặt ta.
“Thần thiếp vạn lần không có ý nghĩ cùng nương nương tranh sủng, thần thiếp
nếu có hài tử, cũng không thể tạo thành uy hiếp đối với hoàng tử hoàng
nữ của nương nương sau này. Thân là nữ nhân trong hậu cung, trên người
không chỉ là vinh nhục của bản thân, càng nhiều hơn chính là an nguy
cùng hưng thịnh của gia tộc. Thần thiếp nghĩ thiên hạ không ai hiểu điều này hơn nương nương. Ngày hôm nay thần thiếp quỳ ở đây, chính là muốn
quy hàng nương nương. Sau này tất cả những gì của thần thiếp đều là của
nương nương. Nương nương không cho, thần thiếp tuyệt đối không dám muốn. Chỉ mong nương nương nể tình tấm lòng son của thần thiếp đối với gia
tộc, thông cảm cho thần thiếp”, nàng nói cự kỳ thành khẩn, khiến người
ta đột nhiên sinh ra lòng trắc ẩn. Tuy rằng yêu cầu của nàng là cùng ta
chia sẻ trượng phu, những lời nói vừa rồi của nàng vẫn khiến cho ta xúc
động.
Tiễn Thần Phu nhân đi, ta nằm xuống nghỉ ngơi. Trước khi chìm sâu vào giấc
ngủ, ta không khỏi nghĩ tới, nếu như cuộc sống của ta trong hậu cung về
sau có thể sóng yên biển lặng, nếu là ta và Thượng Quan Bùi thực sự có
thể bắt đầu lại từ đầu, vậy ta sẽ không giẫm lên vết xe đổ của ta tỷ, có thể sẽ hạnh phúc giống như những Hoàng hậu Tư Đồ gia trước kia. Nhưng
vì cái gì mơ hồ có một tia bất an?
Còn cách kinh thành ba ngày đi đường, ta lại cảm thấy âu sầu, lo lắng một
khi trở lại thâm cung cấm uyển tường đỏ ngói vàng, Thượng Quan Bùi lại
trở lại là người thay đổi không ngừng khó có thể nắm bắt. Mà ngọt ngào
ngắn ngủi này, là hồi ức duy nhất làm bạn với ta trong suốt quãng đời
còn lại. Trong lòng có một giọng nói lặp đi lặp lại, đi chậm một chút,
chậm một chút nữa. Sớm chiều ở chung cùng Thượng Quan Bùi mấy ngày nay,
tình cảm giữa chúng ta dần dần tăng lên. Có lúc cả người ta rét run, đau đớn cùng cực, hắn sẽ cẩn thận ôm ta vào ngực, dùng nhiệt độ cơ thể mình sưởi ấm cho ta. Tuy rằng người vô cùng khó chịu, nhưng ta không muốn
biểu lộ ra trước mặt hắn. Mỗi khi hắn nhìn th
