ởng niệm cố nhân. Trong
lúc vô tình, ta cướp đi người a tỷ yêu, thời khắc này bọn họ tâm linh
tương thông, ta sẽ không quấy rối. Cũng không biết qua bao nhiêu lâu,
hắn mới tiếp tục nói: “Trước kia để cho nàng chịu nhiều oan khuất. Sau
này sẽ không còn như vậy nữa, trẫm đảm bảo. Vốn là sẽ cùng Hoàng hậu có
một hoàng nhi thông minh xinh đẹp, đáng tiếc đứa bé này không có phúc
khí. Có điều cũng không muộn, trẫm và Hoàng hậu đều còn trẻ, sau này còn rất nhiều cơ hội”.
——[1'> Câu thơ trích trong bài “Ngọc lâu xuân kỳ II” của Âu Dương Tu.
“Tiệm hành tiệm viễn tiệm vô thư,
Thuỷ khoát ngư trầm hà xứ vấn.”
Dịch thơ:
“Tình thư xa cách đại dương
Cá chìm đáy nước biết đường nào đây?”
(Bản dịch của Mai Nhược Hoa).——
Hắn xoay người ta đối diện với chính mình, ánh mắt trong trẻo như thường
thấy, màn xe bị gió bên ngoài thổi khẽ bay lên, sợi tóc của hắn cũng lay động. Hắn chỉ thâm tình nhìn ta. Một đôi chân mày kia, từng nhìn thấy
một ngày xa xôi nào đó trong kí ức, thời gian lâu đến mức ta tưởng như
chính mình đã lãng quên, bây giờ hiện hữu trước mặt ta, dĩ vãng đã qua
lại sống dậy. Lần đầu tiên hôn, sự chăm sóc kia, thực sự đã xảy ra. Hắn
đưa tay lần mò trong vạt áo, lấy ra một thứ, xanh biếc xinh đẹp, tỏa ra
một vầng sáng nhàn nhạt. Chỉ liếc qua một cái, ta liền biết hoa văn phức tạp kia rốt cuộc viết cái gì. “Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì”.
“Khi đó Tiết cô nương thay quần áo cho nàng, trẫm tìm thấy ngọc bội này ở áo trong của nàng”. Lúc đó Mạc Phu nhân cho ta khối ngọc bội này, ta
vẫn luôn đeo bên mình. “Khối ngọc bội này mẫu thân vẫn luôn cẩn thận cất giữ, coi nó quan trọng hơn cả tính mạng mình. Trừ ta ra, không ai biết
sự tồn tại của nó. Ta nghĩ hẳn là mẫu thân cho nàng, bằng không nàng
không có khả năng có được nó. Còn mẫu thân vì sao lại cho nàng, ta nghĩ
ta cũng có thể lĩnh hội dụng tâm lương khổ của bà. Ta cũng tin tưởng
không phải nàng hại bà ấy, mà là có bàn tay khác”. Nhắc tới Mạc Phu
nhân, vẻ mặt Thượng Quan Bùi hết sức thống khổ.
Ta đương nhiên biết dụng ý của Mạc Phu nhân. Trước khi chia tay, bà ấy đã
từng nói với ta, hi vọng ta có thể biến chiến tranh cùng Thượng Quan Bùi thành tơ lụa [2'>, làm một đôi phu thê ân ái. Tuy rằng thế sự hỗn loạn,
ta và Thượng Quan Bùi càng ngày càng xa cách, nhưng trước sau ta chưa
từng làm hư hại miếng ngọc bội này. Ta vẫn hi vọng có một ngày, có thể
trực tiếp giao nó cho Thượng Quan Bùi, tự mình nói với hắn mong muốn của mẫu thân hắn đối với chúng ta. “Chúng ta bắt đầu lại từ đầu”, hắn đột
nhiên ôm ta vào lòng, nửa ngày sau mới nói ra một câu như vậy. “Quá khứ
đều đã qua đi, bây giờ chỉ còn ta và nàng, Thượng Quan Bùi và Tư Đồ
Gia”. Bị hắn ôm chặt, ta ngay cả một câu nói hoàn chỉnh cũng không thể
nói được, chỉ hàm hồ gật đầu. Trong lòng ta hiểu rõ, tuy rằng trải qua
nhiều chuyện như vậy, nhưng trong lòng mình vẫn cam tâm tình nguyện.
——[2'> Biến chiến tranh thành tơ lụa: Nguyên văn “Hóa can qua vi ngọc bạch”,
nghĩa là dùng biện pháp hoà bình để giải quyết tranh chấp. Can qua là
hai thứ vũ khí cổ, chỉ chiến tranh, tơ lụa quý là các thứ lễ vật để hai
nước dùng dâng tặng nhau.
Theo từ điển “Lạc Việt”.——
Màn xe thoáng bị gió thổi tung bay, ta nhìn con đường hướng về phía Nam,
tuyết đọng đã bắt đầu tan, mùa xuân sắp đến rồi. Trên đường chiến thắng
trở về, mọi người đều vô cùng ung dung. Tâm tình Thượng Quan Bùi cũng
phá lệ vô cùng tốt, muốn dẫn ta thăm thú một chút cảnh đẹp sông núi. Tôn Tham tướng và Tiết Trăn Trăn đều rất kinh ngạc với mối quan hệ đột
nhiên cải biến tốt đẹp của ta và Thượng Quan Bùi trong mấy ngày này. Khi ta ở cùng Thượng Quan Bùi, ta thỉnh thoảng có thể nhìn thấy bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau. Ta không khỏi mỉm cười, tất cả những thứ này tới
quá nhanh, không cần nói bọn họ, ngay cả ta có lúc đều cảm thấy giống
như đang nằm mơ.
Thân thể ta phục hồi rất chậm, vẫn chưa khỏe lắm. Chỉ cần hơi có gió, cả
người đã không ngừng run lẩy bẩy, cho dù ôm theo lò sưởi nhỏ cũng không
có tác dụng. Theo như đại phu nói, sảy thai khiến cho ta tổn thương
nguyên khí nặng nề, huống hồ lại sinh bệnh ở Mạc thành trời đất ngập đầy băng tuyết, muốn hồi phục hoàn toàn, không cố gắng điều dưỡng ít nhất
một năm rưỡi thì không được.
Mắt thấy cách kinh thành còn có năm, sáu ngày đi đường, ngày hôm đó trời
rất ấm áp, Thượng Quan Bùi cùng mấy thân tín Kinh Kỳ doanh đi tới bờ
sông vừa tan băng, thả cần câu uống rượu. Ta một mình nghỉ ngơi trong
trạm dịch. Vừa định nằm xuống chợp mắt một lát, liền nghe thấy ngoài cửa có tiếng nói chuyện. “Ai vậy?”, ta khoác thêm áo, hỏi. “Hồi nương
nương, Thần Phu nhân cầu kiến”. “Ồ, để cho nàng vào đi”, ta dùng tay túm túm tóc, ngồi dậy bên mép giường. Cửa cọt kẹt một tiếng mở ra, một nữ
tử xinh đẹp dị thường tiến vào. Tuy đã gặp nàng mấy lần, nhưng mỗi lần
gặp gỡ vẫn bị dung mạo sắc bén kia làm kinh sợ.
Sau khi nàng thỉnh an, ta cho nàng ngồi xuống phía đối diện. Không biết ý
định của nàng tới làm gì, ta tự mình nói vài lời linh tinh không quan
trọng, mãi tới tận khi nàng đỏ mặt mở mi