nhà đại tẩu sẽ hại ta. Mà hôm nay, Bách Khang hiên lại một lần nữa xuất
hiện ở nơi nó không nên xuất hiện, không thể không khiến ta chú ý. Nhưng nếu như thực sự có liên quan tới nhà đại tẩu, thì rốt cuộc là bởi vì
sao? Đại ca rốt cuộc có biết ngọn nguồn trong đó hay không? Nếu là không biết, một khi đưa chuyện này ra ánh sáng, Tư Đồ gia tương lai làm sao
có thể chung sống cùng Bảo gia? Mấy vấn đề liên tiếp xoay vòng quanh đầu ta, ta dù nghĩ nát óc cũng không thể tìm ra đáp án. Mà một ngày không
tìm ra nguyên nhân, trái tim của ta cùng một ngày không được an bình. Ta thực không có cách nào chịu đựng khả năng mình bị người chí thân trong
nhà đưa vào hiểm cảnh. Ý niệm này vừa hiện lên khiến cho ta liền kinh
hồn bạt vía. Ta nhìn nhị ca, gương mặt huynh ấy cũng rất nghiêm nghị.
Thân là người Tư Đồ gia, đột nhiên phải đối mặt với tình thế khó xử tiến lùi không xong như thế, chắc hẳn trong lòng huynh ấy cũng bị đè nặng
một tảng đá lớn giống như ta.
Sau đó mấy ngày, tin tức từ khắp nơi lục tục truyền tới. Hoàng tử duy nhất
của Nguyễn Văn Đế đăng cơ, mẫu thân hắn, trắc phi của Nguyễn Văn Đế được sắc phong làm Thái hậu. Có thể Thượng Quan Bùi dùng ngọc tỷ kia trao
đổi ân huệ với hai mẫu tử này, Bắc Triều liền tự nguyện trở thành nước
phụ thuộc chúng ta, hàng năm còn tiến cống sản vật phong phú hơn so với
trước đây, còn muốn ngoan ngoãn thay Thượng Quan Bùi quản lí Bắc cương,
không còn Mặc Cát Tư Tra lãnh đạo, quý tộc lưu vong Oát Đan quốc rất
nhanh liền đầu hàng Thượng Quan Bùi, lĩnh đất phong, vui vẻ làm Vương
gia của mình. Các tiểu quốc Bắc cương khác lần lượt giành được chỗ tốt,
không chỉ không nhắc lại chuyện tạo phản, mà còn cảm động tới rơi nước
mắt đối với Thượng Quan Bùi, ai cũng đều cảm thấy hắn chính là minh quân thiên cổ trên trời dưới đất. Như vậy không cần uổng phí bao nhiêu binh
lực đã thành công bình định phản loạn, hàng phục địch quốc, trong lúc
nhất thời uy vọng của Thượng Quan Bùi dâng cao tới đỉnh điểm.
Trong sự kính ngưỡng hoan hô của vạn dân, Thượng Quan Bùi mang theo Hoàng hậu cùng với sủng phi mới nạp, khải hoàn trở về. Ngoài dự đoán của mọi
người chính là, hắn cũng không yêu cầu nhị ca cùng chúng ta trở lại kinh thành, trái lại lấy lí do Đại Tướng quân thương thế chưa khỏi hắn, cần
phải tĩnh dưỡng để huynh ấy tạm thời ở lại Mạc thành. Chuyện về kinh
thuật chức bị Thượng Quan Bùi hời hợt liền gạt bỏ, cơ hội tốt như vậy
không lợi dung, ta không khỏi cảm thấy Thượng Quan Bùi là có ý đồ khác.
Hắn là đang lấy lòng ta cùng Tư Đồ gia sao? Hay là phong quang ngày hôm
nay khiến hắn cảm thấy Tư Đồ gia đối với đế vị của hắn không còn uy
hiếp?
“Hoàng hậu chắc hẳn là kỳ quái trẫm tại sao không triệu quốc cữu hồi kinh? Còn đang suy nghĩ trẫm có phải có ý đồ xấu làm hại Tư Đồ gia các nàng
sao?”, trên đường hồi kinh, trừ thỉnh thoảng cùng các tướng lĩnh khác
cưỡi ngựa, đại đa số thời gian hắn đều ngồi chung với ta trên một chiếc
xe ngựa. Giờ khắc này hắn ngồi bên cạnh ta, thích ý uống trà sữa Thanh
Khoa thượng hạng trong chén. Trà sữa Thanh Khoa chỉ hoàng thất Khoa Nhĩ
Sa mới có thể hưởng dụng quả nhiên danh bất hư truyền, hương thơm lan
tỏa, thấm ruột thấm gan. “Thần thiếp không dám”, ta vẫn cung cung kính
kính như thường ngày. “Trong lòng Hoàng hậu nếu thực như vậy không dám,
trẫm ngược lại muốn hỏi Hoàng hậu hôm nay rốt cuộc là có chuyện gì xảy
ra?”. Hắn đặt chén trong tay xuống, nhìn ta cười không ngừng. “Hoàng hậu tuy nói không phải cô nương khuê các bình thường, nhưng trẫm cũng thật
là trượng phu của nàng. Không phải nói xuất giá tòng phu sao?”. Nói xong câu đó, hắn tự nhiên cười ra tiếng.
Ta kinh ngạc, khẩu khí hắn nói chuyện với ta ngày hôm nay không giống như
Đế Hậu ngày thường trò chuyện, càng giống phu thê dân chúng bình thường. Trước đây ta thấy Tô cô cô trong nhà bếp cùng với Tiền thúc làm vườn
chính là nói chuyện như vậy. Ta còn đang xuất thần, hắn đã nhoài người
về phía ta, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy, ta bị hắn ôm vào trong lồng ngực.
“Nàng là Hoàng hậu Tư Đồ gia, trẫm là Hoàng Đế Thượng Quan gia. Tổ tiên
hoàng triều từ lâu đã hạ thánh chỉ, Đế Hậu nhất định phải ân ái mỹ mãn.
Hoàng hậu cùng trẫm hiện tại mới bắt đầu đoạn đường này, có điều hẳn
cũng không tính là trễ”. Hắn đặt cằm lên trán ta, ta có thể cảm nhận rõ
ràng lồng ngực hắn phập phồng theo từng câu nói. Dán mặt vào ngực hắn,
có thể nghe thấy nhịp tim của hắn rất nhanh.
“Mấy đêm nàng hôn mê bất tỉnh, ngay cả Mã lão tiên sinh cũng không thể xác
định nàng có thể vượt qua cửa ải này hay không, ta mới phát hiện tâm tư
tựa như hoàn toàn bị người ta đào lên. Trước đây chưa từng có cảm giác
sợ hãi như vậy. Mấy ngày đó ta không dám nhắm mắt, chỉ lo vạn nhất nhắm
mắt lại, nàng sẽ bỏ ta mà đi. Ta đã một lần mất đi…”. Nói tới đây, hắn
đột nhiên dừng lại. Không cần đoán, ta biết hắn nói tới chính là a tỷ
ta. Cảm giác đau đớn mất đi người yêu thương, ta tuy rằng không thể cảm
nhận được hoàn toàn, nhưng cũng có thể tưởng tượng. Ta chỉ lặng im nằm
trong lòng hắn, muốn cho hắn chút không gian tư