tiều tụy, nhưng đây vẫn là lần đầu
tiên từ sau khi ta tới Mạc thành có thể nhìn thấy nhị ca cất bước đứng
thẳng, người lập tức có chút kích động. “Nhị ca ca”, ta vẫn gọi huynh ấy như khi còn ở nhà, nước mắt đã không kiềm chế được tràn ra khỏi khóe
mi.
“Nha đầu ngốc, khóc cái gì”, nhị ca ngồi xuống một bên giường, đưa tay giúp
ta lau nước mắt, nhìn ta khẽ cười. “Lần này thực sự là làm khó muội. Tất cả mọi chuyện ta đều đã nghe Thư Phỉ kể lại. Muội…”, nhị ca dừng lại
một chút, đưa tay vén tóc mai trên trán ta, nhìn thương thế trên trán,
“Muội không hổ là cô nương Tư Đồ gia chúng ta!”. Ta nghe ra, trong lời
nói của huynh ấy tràn đầy tự hào.
“Nhị ca ca, muội không thể bảo vệ hài tử. Người nhà chúng ta còn ký thác hi
vọng vào đứa bé này”. Nói tới hài tử, ta khóc càng thêm thương tâm,
không biết phần nhiều là vì mất con, hay là vì phụ lòng người thân. Nghe ta nhắc đến hài tử, trên mặt nhị ca hiện lên thần sắc lo âu. “Nói tới
chuyện này, Mã lão tiên sinh phát hiện chút vấn đề không bình thường”.
Ngữ khí của nhị ca bỗng nhiên nghiêm trọng hơn, vừa nói vừa đưa mắt ra
hiệu cho Đông Phó tướng. Đông Phó tướng và Chương tiên sinh hiểu ý, cùng nhau ra bên ngoài chờ đợi. Ta nhìn tình hình này, có vẻ như chuyện vô
cùng gấp gáp, cũng không khỏi ngồi dậy, nhìn về phía Mã lão tiên sinh.
“Cái thai này của nương nương không còn, là chuyện xấu, ngược lại cũng là
chuyện tốt”, Mã lão tiên sinh không nhanh không chậm nói. “Nương nương
cũng biết trong thân thể mình có kỳ độc?”, nói tới chuyện này, tâm tư ta lại quay trở về cảnh tượng trong cung Cảnh Thu ngày nào, trong lòng
không khỏi không rét mà run. Mã lão tiên sinh nhìn vẻ mặt ta, cũng đại
khái đoán ra được mấy phần, liền tiếp tục nói: “Theo lý mà nói, độc dược trong cơ thể nương nương độc tính không tầm thường, nếu phát tác, thì
từ ngày trúng độc cho tới khi phát tác, nhiều nhất không quá nửa năm.
Nương nương sở dĩ chống đỡ được đến bây giờ không có chuyện gì, là bởi
vì nhiệt tính của thai nhi áp chế hàn tính của độc tố. Thế nhưng một khi sinh nở, thuận lợi sinh ra hài tử, cũng đến lúc độc dược lấy đi tính
mạng. Nhưng hiện tại thai chết trong bụng, hai loại khí nóng lạnh này tự nhiên trung hòa, độc liền như vậy được giải. Thai nhi tuy không còn,
nhưng tính mạng nương nương không còn gì đáng lo. Vì lẽ đó nói, như vậy
cũng coi như Tái ông mất ngựa, ai biết không phải là phúc”.
Trong lòng ta không kiềm chế nổi nỗi bi ai. Không nghĩ tới, ta làm mẫu thân
không có cách nào bảo vệ con, mà đứa con còn chưa trào đời lại phải hi
sinh để bảo vệ tính mạng của ta. Cố nén nước mắt, ta hỏi: “Những chuyện
này, bổn cung có biết một, hai. Không biết nhị ca nói vấn đề không tầm
thường là chỉ cái gì?”. Mã lão tiên sinh nhìn nhị ca một chút, nhị ca
gật gật đầu, ông ấy mới tiếp tục nói: “Độc trong người nương nương, xác
thực là không tầm thường. Đây chính là Thiên Đồng Sa đã thất truyền từ
lâu trên giang hồ, tính cả lần này, lão phu mới được gặp hai lần. Thiên
Đồng Sa không màu không vị, hạ độc cực kì dễ dàng. Hơn nữa Thiên Đồng Sa có thể được người phối độc điều chế theo tỉ lệ khác nhau, vì thế trừ
phi người phối độc tự mình đưa ra thuốc giải, nếu không người khác cũng
không có cách nào. Thiên Đồng Sa này là tuyệt học giang hồ, truyền lưu
lâu như vậy, hiện tại chân chính có thể chế ra Thiên Đồng Sa khắp thiên
hạ này chỉ có một nhà”. Nói tới đây, Mã lão tiên sinh không nói gì nữa.
Ta đương nhiên rõ ràng ý của ông ấy. Nếu chỉ có một nhà có thể chế ra
Thiên Đồng Sa này, rốt cuộc là ai muốn hại ta, trước mắt đã vô cùng rõ
ràng. “Mã lão tiên sinh, cứ nói đừng ngại”, ngữ khí nhị ca có chút trầm
trọng. “Trong thiên hạ, có thể chế ra Thiên Đồng sa chỉ có Bách Khang
hiên. Hơn nữa…”, vẻ mặt Mã lão tiên sinh rất nghiêm túc, “Không phải là
con cháu gia chủ Bách Khang hiên Bảo gia thì không thể?”. Cái gì? Trong
phút chốc tựa như có một chậu nước đá hắt lên người ta. Ta nhìn về phía
nhị ca, huynh ấy cũng là bộ dáng mặt ủ mày chau. Sao có thể như thế
được? Bách Khang Hiên Bảo gia? Đại tẩu ta Bảo Văn Tuệ?
Tâm tư phủ bụi lâu như vậy đột nhiên trở về mùi long tiên hương cùng xạ
hương buổi sáng kia, ta bị một bát thuốc gần như đẩy vào tuyệt cảnh. Mỗi một chi tiết nhỏ ngày đó thời khắc này dần dần rõ ràng lên. Trịnh Thái y lúc ấy thề thốt bảo đảm với ta, thuốc làm hại ta tuyệt đối không phải
lấy ra từ Thái y viện. Cho đến bây giờ, ta còn có thể nhớ rõ từng chữ
Trịnh Thái y nói với ta: “Sắc bát thuốc này kỳ thực cũng không phức tạp, nguyên liệu chủ yếu là xạ hương và long diên hương. Chỉ cần có thể lấy
được dược liệu, người hiểu chút y lý đều có thể sắc được. Nhưng hai loại dược liệu này đều hiếm có, giá cả lại cực kỳ đắt. Căn cứ theo những gì
vi thần biết, ngoại trừ Thái Y phủ, trong kinh thành chỉ có cửa hiệu lâu đời Bách Khang hiên mới có hai loại dược liệu này.” Lại là Bách Khang
hiên! Hai lần ta rơi vào hiểm cảnh, đều có liên quan tới bách Khang
hiên? Lẽ nào đây chỉ là một sự trùng hợp?
Lúc đó ta không để ý tới manh mối này, căn bản là không hề nghĩ tới, một
