bên
cạnh bày đầy nến, ánh nến cháy lách tách giữa cơn gió khe khẽ lùa vào từ bên ngoài, tỏa ra một vầng sáng vàng nhàn nhạt. Ta nghe thấy tiếng khóc sụt sùi, theo tiếng động nhìn lại, liền thấy Tiết Trăn Trăn ngồi trên
chiếc ghế tròn một bên giường, nhìn ta lau nước mắt. Nhìn thấy ta tỉnh
lại, nàng vui vẻ khẽ hô lên một tiếng, vội vàng quay người lau khô nước
mắt. “Hoàng thượng, nương nương tỉnh rồi”, khi nàng mở miệng lần nữa,
thanh âm đã khôi phục lại bình tĩnh.
Hoàng thượng? Ta nhìn về phía người bên cạnh, người đang ngồi một bên giường
chính là Thượng Quan Bùi. Khi ta quay đầu liền đối diện thẳng ánh mắt
hắn. Đôi mắt hắn che kín tơ máu, tựa như mấy ngày mấy đêm chưa chợp mắt. Ta nghĩ ngồi dậy, nhưng toàn thân đau nhức, không có chút sức lực nào.
Khi chuyển động thân thể, ta phát hiện bàn tay trái bị hắn nắm trong
tay. Hắn đè bả vai của ta: “Nàng cẩn thận nằm, đừng nhúc nhích, nghe lời ta!”, khẩu khí của hắn nửa là bắt ép, nửa là sủng nịch. Chỉ nói một
câu, vành mắt hắn đã đỏ lên. Ta thấy hắn vội xoay người đi, không để ta
thấy hắn thất thố. “Đã hôn mê ba bốn ngày, cuối cùng cũng tỉnh lại rồi.
Ta lập tức báo cho Đại Tướng quân”, không cần nhìn, ta cũng biết đây là
thanh âm của Đông Phó tướng, hắn có một giọng Bình Nam rất riêng.
“Ta đã ngủ lâu như vậy? Ta vẫn còn tốt sao?”, ta lẩm bẩm tự hỏi, đột nhiên
nhớ tới tình cảnh trong mộng, ta bật thốt lên: “Nhi tử của ta còn khỏe
không?”, ta rõ ràng cảm giác được bàn tay nắm tay ta của Thượng Quan Bùi hơi siết chặt. Trong lòng ta nhất thời có dự cảm không tốt, quay đầu
nhìn về phía hắn: “Hoàng thượng, hài tử của thần thiếp thế nào rồi?”.
Hắn nhìn ta, muốn nói lại thôi: “Hoàng hậu”. Hắn chỉ kêu lên một tiếng
như vậy, sau đó không nói gì nữa, nhìn những người bên cạnh cầu cứu.
“Nương nương, tuổi người còn trẻ, sau này vẫn còn nhiều cơ hội”, người
mở miệng nói chính là Thần Phu nhân Tạp Na Nhi Gia. Nàng mặc một thân
váy áo màu xanh lục cùng áo choàng màu bạc, đứng ở cửa nhìn lại, phong
thái vô cùng yểu điệu.
Nghe thấy lời nàng nói, trái tim của ta phút chốc nguội lạnh. Ta vẫn nhìn
chằm chằm Thượng Quan Bùi: “Hoàng thượng, hài tử của thần thiếp ở đâu?
Hài tử đâu?”. Hốc mắt hắn lại đỏ lên, bàn tay còn lại cũng đưa lên, áp
lên bàn tay ta. Ta nhìn phần bụng dưới đã xẹp đi, không còn dáng vẻ nhô
lên khi trước. Ta cố gắng dùng sức giãy giụa muốn ngồi dậy, vừa nhổm lên được một nửa, cả người đã không còn khí lực. Mắt thấy ta mềm nhũn ngã
xuống, Thượng Quan Bùi liền đưa tay ôm ta vào trong ngực: “Đừng náo
loạn, nghe lời ta! Hài tử tuy không còn, nhưng nàng cuối cùng cũng không sao rồi. Hai chúng ta đều còn trẻ, tương lai còn có thể có rất nhiều
hoàng tử hoàng nữ”, hắn ôm ta thật chặt, sau đó nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
Nghe thấy thế, ta rốt cuộc xác định chuyện lo lắng nhất đã xảy ra. Tựa như
một đứa trẻ, ta òa khóc lớn tiếng. Ta cảm giác được Thượng Quan Bùi ôm
ta trong lồng ngực khi ấy bỗng chốc căng thẳng, sau đó càng dùng sức ôm
ta, để ta khóc lóc trong lồng ngực hắn, làm ướt vạt áo hắn. Từ sau khi a tỷ tạ thế, ta chưa từng khóc sảng khoái như vậy, thời khắc này mọi đau
khổ oan ức trong suốt những tháng ngày qua đều bạo phát. Lồng ngực
Thượng Quan Bùi giờ khắc này giống như một bến cảng chắn mưa chắn gió,
ta có thể không cần lo nghĩ tới ánh mắt của người khác, lễ nghi cung
đình, không kiêng dè chút nào để nước mắt cuốn đi tất cả đau đớn. Thời
khắc này ta chờ đợi đã lâu, Cũng không biết qua bao lâu, mãi tới khi
tưởng như sắp ngất đi, mãi tới khi nước mắt tưởng chừng đã cạn, không
bao giờ có thể sinh ra một giọt nào nữa, ta mới nghẹn ngào ngừng khóc.
Tuy rằng tiếng khóc đã dứt, hơi thở vẫn còn gấp rút.
Thượng Quan Bùi ôm ta thật chặt vào ngực, nam nhân này đã từng cùng ta gìn giữ hài tử kia, ta nghĩ ngờ khắc này hắn có thể cảm nhận được nỗi đau của
ta. Hắn nhẹ nhàng cúi xuống ôm ta, cẩn thận từng li từng tí đặt ta lên
giường, xong mới rút tay ra. Ta lưu luyến tóm lấy khuỷu tay hắn, càng ôm chặt lấy cổ hắn. Hắn cảm giác được ta không muốn, nhẹ giọng nói bên tai ta: “Trẫm không đi, ở lại bên cạnh Hoàng hậu”, ta nghe vậy hơi gật gật
đầu, có chút xấu hổ buông lỏng tay. Thượng Quan Bùi săn sóc giúp ta
chỉnh lại chăn, sau đó dặn dò Tiết Trăn Trăn bưng đồ ăn đã chuẩn bị lên.
Tiết Trăn Trăn lót thêm mấy cái đệm mềm sau lưng ta, vừa định ngồi xuống
giúp ta ăn cháo, Thượng Quan Bùi liền khoát tay một cái, tự mình bưng
bát lên. “Rất nóng, nàng từ từ ăn”, tiếng nói của hắn rất nhẹ, ôn nhu
tựa như dỗ dành trẻ con. Ta vừa ăn chưa được mấy miếng, liền nhìn thấy
Trương Đức Toàn vội vàng đi tới, bộ dạng như có lời muốn nói. Thượng
Quan Bùi thấy thế, liền phất tay cho tất cả những người bên cạnh lui ra, Trương Đức Toàn lúc này mới tiến lên vài bước nhỏ giọng nói: “Hồi Hoàng thượng, toàn bộ quân đội Bắc Triều đã rút về biên giới phía Bắc. Phản
quân khác cũng lục tục bắt đầu rút quân. Còn có, đã tìm được ngọc tỷ của Nguyễn Văn Đế. Hoàng thượng anh minh, ngọc tỷ quả nhiên bị Nguyễn Văn
Đế giấu trong mộ chôn quần áo và di vật của tiên Hoàng