không một ai để ý đến cô.
Ở trong công ty Chúc Tiểu Tiếu không để lại quần áo dự
phòng, cho nên hôm nay sau khi tắm rửa thay đồ phải mặc chiếc váy lần trước để
lại. Điều này khiến cô một mặt thấy may mắn là bộ dạng xấu xí tứ chi vòng kiềng
của mình lộ ra không có ai nhìn thấy, một mặt lại thấy buồn vì cảm giác cô đơn
và xui xẻo của mình. Cô bò dậy, ống chân đau buốt đành phải ngồi xuống đất
Chúc Tiểu Tiểu nhìn lòng bàn tay của mình, bị trầy
xước chút xíu, nắn nắn cổ chân, thấy đau dữ dội, chắc mẩm cú ngã vừa rồi có lẽ
đã khiến chân bị trật. Cô buồn rầu, hóa ra lại tệ đến thế. Lần này rõ ràng
không thể đứng dậy nổi nữa, Tiểu Tiểu ngồi trên mặt đất khóc tu tu.
Trên đường có vài ba người đi qua, thấy một cô gái trẻ
ngồi dưới đất khóc, trông rất mất hình tượng. Mấy người ái ngại, chẳng đến hỏi
han, chỉ đi thật nhanh, sợ là đụng phải bệnh nhân tâm thần. Chúc Tiểu Tiểu càng
khóc càng lớn, đừng có để ý đến cô là tốt nhất, cô chính là đồ xui xẻo, cứ để
cô khóc một mình cho chán đi.
Một đôi giày da đen bóng đến bên cạnh Chúc Tiểu Tiểu
từ lúc nào, giọng đàn ông lạnh lùng hỏi: "Khóc cái gì?".
Chúc Tiểu Tiểu ngẩng đẩu lên nhìn, thân hình cao lớn
đó không phải Nghiêm Lạc thì còn là ai. Cô hé miệng, bộ dạng đáng thương gọi:
"Boss".
Khuôn mặt Nghiêm Lạc cứ y như một khối băng, nhưng
trong lòng lại thở dài. Anh vì chuyện cô tự ý ra ngoài làm việc, đang muốn giáo
huấn cho cô một trận, nhưng còn chưa mắng được, thì đã nhặt được một cô gái
ngồi khóc thút thít bên đường.
"Đây là thế nào?"
"Chân trật khớp rồi", cô nước mắt lưng
tròng.
Anh ngồi xuống nhìn chân cô, duỗi tay nắn nắn, Chúc
Tiểu Tiểu kêu oai oái, đau quá!
Nghiêm Lạc nhìn cô một cái: "Heo ngốc", vừa
mắng vừa duỗi cánh tay cẩn thận ôm lấy cô.
Cô ấm ức lau nước mắt, ngoan ngoãn dựa vào vai anh,
nhỏ tiếng nói: "Boss, em phạm lỗi rồi".
"Em biết là được rồi!"
"Nhưng em không phải là cố ý, em không biết sẽ
xảy ra chuyện như thế này. Anh ta bảo em đi cùng đội, em không dám nói không,
những người khác đều không có mặt", cô lại thút thít: "Em không thích
anh ta, nhưng anh ta chết rồi, em rất buồn. Đều trách em, em nên báo cáo, không
nên cứ đi luôn như thế". Cô kìm nén lâu như vậy, lúc này cuối cùng cũng có
người đế trút ra.
Nhắc đến Tống Bình, Nghiêm Lạc liền nổi giận, anh cố
kiềm chế không nói gì. Chúc Tiểu Tiểu cũng không mong chờ anh an ủi, chỉ cần
anh ở bên cạnh cũng khiến cô yên lòng hơn rất nhiều rồi. Có người để trút hết
lòng dạ, cô cảm thấy thoải mái hơn hẳn.
"Em không thích xác sống, nhìn ghê lắm, bọn chúng
còn ăn thịt người." Không biết vì đang khóc, hay vì nghĩ tới xác sống, cô
bắt đầu nôn khan.
Nghiêm Lạc dừng lại, đỡ cô xuống, để cô có thể nôn vào
gốc cây. Chúc Tiểu Tiểu xua xua tay, biểu thị không nôn nổi.
Anh lại bế cô lến. Chúc Tiểu Tiểu không buồn nôn nữa,
tiếp tục nói: ''Yêu sói cũng rất ghê, sức mạnh của bọn chúng kinh khủng lắm, em
căm ghét bọn chúng".
Nghiêm Lạc để mặc cho cô nói, đi đến bên cạnh xe, anh
ấn nút mở khóa từ xa, ra hiệu cho Chúc Tiểu Tiểu kéo cửa xe, đặt cô vào trong,
sau đó cúi đầu nhìn chân cô, duỗi tay gỡ giày của cô ra, vứt sang một bên.
''Không được, không được. Giày của em mới mua để đi
làm, rất đắt đó." Chúc Tiểu Tiểu sốt ruột, tháng đầu tiên cô đi làm đã bị
phạt, còn không biết là có bị trừ lương hay không, cô nghĩ đến mà đau lòng.
Nghiêm Lạc nhìn cô, nhíu mày lại, cuối cùng vẫn giúp
cô nhặt giày về. Chúc Tiểu Tiểu ôm đôi giày vào trong lòng, lẩm bẩm nói:
"Đó là giày của người ta, chưa hỏi gì đã vứt bừa đi". Cô vừa rồi còn
thê thảm như vậy, lúc này đã lại dám to gan trách móc, bĩu môi với Boss đại
nhân.
Nghiêm Lạc chẳng chút biểu cảm, bộ dạng như hoàn toàn
không nghe thấy gì, anh đi về phía bên ghế lái, ngồi vào, khởi động xe.
Chân của Chúc Tiểu Tiếu càng lúc càng đau, rất nhanh
sau đó thì sưng lên một cục, cô đau đến mức chẳng có tâm trạng mà nói nữa. Nghiêm
Lạc thấy cô như vậy, sắc mặt cũng trở nên khó coi, anh nhanh chóng đạp ga tăng
tốc, hai người chẳng mấy chốc đã đến bệnh viện.
Nửa đêm rồi chỉ có thể đến thẳng phòng cấp cứu, cô y
tá vội vàng đi gọi bác sĩ. Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy, cô y tá này không phải là
nhiệt tình làm hết chức trách, mà thật ra vì cô ta bị Boss đại nhân mặt mũi đen
xì dọa. Anh cứ hằm hằm, bừng bừng "sát khí", khiến cho người đứng bên
cạnh cảm thấy vô cùng áp lực. Cô y tá kia lúc đầu đứng ngẩn ra nhìn khuôn mặt
đẹp trai của Nghiêm Lạc, sau đó thì hoảng hốt chạy đi tìm bác sĩ, bộ dạng của
cô ta khiến Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy rất vui.
Cô không biết bây giờ là mấy giờ, mở túi lấy điện
thoại ra xem, giật thót mình, lại có tới sáu cuộc gọi nhỡ, tên người gọi điện
đến đều là: Nghiêm Lạc.
Chúc Tiểu Tiểu chột dạ, nhanh chóng cất điện thoại đi.
Thôi chết rồi, hóa ra sau khi tan làm Boss đã đi tìm cô, xem chừng là muốn giáo
huấn. Bây giờ cô như dê rơi vào miệng hổ rồi, không biết sẽ thê thảm đến thế
nào đây.
Nghiêm Lạc quay người lại, nhìn thấy bộ dạng rụt đầu
rụt cổ kỳ quái của Chúc Tiểu Tiểu, hỏi: "Em làm sao vậy?".
Chúc Tiểu Tiểu ý t
