âm trầm, vuốt ve nhè nhẹ bên tai cô, “Anh biết trong lòng em không mấy dễ chịu. Đây là lỗi của anh, đừng khó chịu được không? Thanh Ngôn đã đi rồi. Anh thừa nhận bản thân anh có yêu cô ấy, nhưng bây giờ cô ấy đối với anh mà nói chỉ là một kỷ niệm. Còn em và tiểu Dự mới là quan trọng nhất.”
Diệp Phàm chẳng nói nên lời. Toàn bộ cảm giác tủi thân vừa rồi vì những lời xuất phát từ tận đáy lòng của anh hóa thành sự cảm động. Một lúc lâu sau cô dựa trong lòng anh, mới nhỏ giọng nói: “Thật ra, em muốn đưa anh đi gặp…”
Trong giây phút quan trọng, tiếng chuông điện thoại cắt đứt lời nói của Diệp Phàm.
“Anh chờ em một chút!” Diệp Phàm có hơi xấu hổ, luống ca luống cuống lấy điện thoại từ trong túi xách của mình, thấy số điện thoại của Mã Ly.
“Sao thế, Mã Ly?”
“Diệp tử…” Đầu bên kia điện thoại, truyền đến tiếng khóc nức nở của Mã Ly, “Cậu tới bệnh viện một chuyến có được không? Tớ… Tớ có thai rồi…”
Lúc Đoàn Diệc Phong lái xe đưa Diệp Phàm đến bệnh viện, Mã Ly đang cúi đầu ngồi trên ghế ở phòng đợi khám bệnh. Nghe thấy tiếng Diệp Phàm gọi, Mã Ly ngẩng đầu, viền mắt đỏ hoe.
Trong lòng Diệp Phàm lo lắng đầy ắp, rảo bước sang đó: “Ly Ly, cậu sao rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đứa bé… là của ai?”
Mã Ly buông mi mắt xuống, không trả lời.
Trái tim Diệp Phàm nhất thời vang lên tiếng thịch, vội vàng nói: “Chẳng lẽ là Thẩm Kiều?”
Quả nhiên, Mã Ly gật đầu.
Diệp Phàm cảm thấy sốt ruột thay cô ấy: “Không phải các cậu chia tay rồi sao? Sao lại…”
“Tớ cũng không biết. Từ sau khi tớ chia tay với anh ấy, vẫn không hề liên lạc. Mãi đến mấy hôm trước tớ cảm thấy khó chịu trong người, đến hiệu thuốc mua que thử thai, mới phát hiện là có… Làm sao bây giờ? Diệp tử, tớ ngồi đây từ sáng đến giờ, trong đầu rất lộn xộn!” Trong ấn tượng của Diệp Phàm, chưa từng bắt gặp Mã Ly hoảng loạn như vậy.
Bộ dạng yếu đuối của cô ấy làm trái tim Diệp Phàm cảm thấy ngột ngạt, cô hỏi: “Vậy cậu nói cho Thẩm Kiều biết chưa?”
“Tớ…” Mã Ly muốn nói lại thôi, ánh mắt bất đầu ươn ướt muốn khóc.
“Thật ra cậu đã nói chưa? Cậu chưa nói với anh ta!” Diệp Phàm nóng nảy.
Mã Ly không giấu được nữa, buộc lòng phải nói: “Diệp tử, tớ nói thật với cậu. Thật ra, ngay từ đầu tớ đã không nghĩ đến chuyện chia tay. Nhưng tớ thấy anh ấy không tỏ thái độ gì cả, nên tớ không nhận điện thoại của anh ấy, muốn dọa anh ấy một chút… Vậy mà anh ấy không có hành động nào, thậm chí không tìm gặp tớ…”
“Tên đó thật quá đáng mà!” Diệp Phàm nghe thế càng thêm tức giận, hận không thể ngay lập tức chạy đến mắng chửi Thẩm Kiều kia một trận.
“Ly Ly, cậu không thể như vậy. Đứa bé này anh ta cũng có phần. Dựa vào cái gì mà cậu ở đây đau khổ, còn tên đó lại không thèm đếm xỉa đến? Không được! Cậu đưa điện thoại đây cho tớ! Cậu xấu hổ không nói, để tớ đứng ra nói với anh ta!”
“Thật ra tớ đã gọi rồi, nhưng… anh ấy tắt máy…”
“Cậu nói cái gì?!” Cơn giận của Diệp Phàm lên đến đỉnh điểm. “Anh ta có phải là đàn ông con trai không vậy hả? Xảy ra chuyện thì tắt máy. Không được, tớ phải đào ba thước đất cũng phải bắt được anh ta!” Cô nói xong, tức điên người muốn bỏ đi.
May mà Đoàn Diệc Phong nhanh tay lẹ mắt, vội vươn một tay kéo cô lại: “Chờ một chút!”
“Anh đừng ngăn em đi tìm cái tên bội bạc kia!”
Đoàn Diệc Phong bất đắc dĩ nói: “Anh không có cản em, chỉ là em đi đâu để tìm cậu ta?”
Chỉ một câu nói, đã làm nguội lạnh Diệp Phàm đang nổi cơn thịnh nộ. Phải ha, đi đâu tìm Thẩm Kiều đây? Cô xoay người hỏi Mã Ly, không ngờ Mã Ly lại kinh ngạc nhìn chằm chằm Đoàn Diệc Phong đang đứng sau Diệp Phàm.
“Diệp tử, hai người…”
“Đừng để ý đến chúng tớ, trước hết hãy nói về Thẩm Kiều. Hôm nay tớ nhất định phải tìm ra anh ta.”
Ánh mắt Mã Ly buồn bã, thất thểu nói: “Quên đi, tớ thật sự cảm thấy anh ấy chỉ là đang chơi đùa với tớ, tớ…”
“Cậu nói cái gì vậy hả!” Diệp Phàm cắt đứt lời Mã Ly, “Ly Ly, cậu rốt cuộc sao thế? Cậu vẫn là cô bạn tớ biết lúc trước đấy chứ? Là anh ta có lỗi với cậu trước, sao cậu không tranh thủ cơ hội đấu tranh cho quyền lợi của mình mà lại buông tay dễ dàng như vậy? Cậu trước đây không phải như thế này!”
Mã Ly im lặng, cúi đầu cùng với vẻ mặt cô đơn. Quả thực, cô trước đây không phải là người thiếu quyết đoán như vậy. Thế nhưng, người hôm nay phải đối mặt chính là Thẩm Kiều, cô yêu người đàn ông này. Thế cho nên hễ là chuyện của anh ta, cô căn bản không thể bình tĩnh suy xét.
“Ly Ly!” Diệp Phàm thấy bạn không nói lời nào, tiếp tục hỏi, “Cậu nói địa chỉ của Thẩm Kiều cho tớ biết. Cho dù anh ta thật sự không muốn có đứa trẻ này, thì cũng phải nói rõ trước mặt cậu. Đứa trẻ vô tội, chẳng nhẽ cậu muốn sau này nó được sinh ra lại không có cha? Hay là ngay cả quyền lợi được sống trên thế giới này nó cũng không có?”
Mã Ly bị cô hỏi thế liền nghẹn lời, một lúc lâu mới chịu thỏa hiệp, nói: “Tớ biết anh ấy có một căn hộ ở gần công ty…”
Lúc biết được địa chỉ căn hộ của Thẩm Kiểu từ miệng Mã Ly, Diệp Phàm kéo tay Đoàn Diệc Phong hấp tấp chạy đến đó.
Cùng lúc đó, dưới khu nhà của Thẩm Kiều có một chiếc Bentley đen đang chầm chậm chạy vào. Thẩm Kiều ngồi ở ghế sau, vẻ mặt uể oải.