Old school Easter eggs.
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323155

Bình chọn: 8.5.00/10/315 lượt.

Trợ lý Tony vừa lái xe, vừa báo cáo tình hình gần đây của công ty với anh.

Bỗng nhiên, chiếc xe dừng lại.

“Sao vậy?” Thẩm Kiều hỏi.

“Phía trước có một chiếc xe chắn giữa đừng.” Tony giải thích.

Thẩm Kiều nhíu mày, đang định mở miệng kêu trợ lý xuống xe xem sao, thì bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài xe có tiếng tranh cãi.

“Anh để tôi vào, tôi vào tìm người!”

“Người cô tìm không có ở đây, sao lại cho cô vào được chứ?”

“Anh đừng gạt tôi! Tôi biết Thẩm Kiều đang ở trong đó, gọi anh ta ra đây!”

“Cô ơi, ông Thẩm thật sự không có ở đây. Không phải vừa rồi cô đã thấy tôi gọi điện thoại rồi sao? Tôi lừa cô làm gì? Mời cô trở về…”

Tony khó xử xoay người lại hỏi: “Ông chủ, hình như có người tìm ông. Có xuống hay không…”

Thẩm Kiều chau chặt mày: “Cậu xuống nhìn xem là ai.”

“Vâng.” Tony tuân lệnh, nhanh chóng mở cửa xuống xe.

Lúc đó, Diệp Phàm vẫn còn đang cãi nhau với nhân viên quản lý của khu nhà. Thấy tâm trạng kích động của cô, Đoàn Diệc Phong đang định đi tới ngăn cản cô, khuyên cô tìm cách khác. Bỗng nhiên viên quản lý kia giơ một ngón tay chỉ ra sau, lớn tiếng nói: “Cô xem, đó là trợ lý của ông Thẩm!”

Hai người ngẩn ra, xoay người nhìn. Quả nhiên thấy một chiếc Bentley đang đậu sau chiếc Land Rover. Một cậu thanh niên trẻ tuổi đeo kính cận, đang đứng đó với vẻ mặt xấu hổ, nụ cười cứng nhắc.

Diệp Phàm không suy nghĩ nhiều, sải bước vọt qua đó: “Thẩm Kiều đâu? Thầm Kiều ở đâu!”

Tony bối rối: “Cô ơi, cô đừng kích động như vậy có được không? Cô tìm ông chủ của tôi có chuyện gì?”

“Mạng người quan trọng, nói mau anh ta ở đâu? Có phải đang ở trên xe?” Diệp Phàm vừa đi đến gần vừa nhìn vào trong xe, thoáng thấy bộ mặt đen quen thuộc đang ngồi ở ghế sau, đột nhiên la lớn: “Thẩm Kiều! Anh ra đây cho tôi!”

“Ôi, cô ơi! Cô đừng kích động à!” Tony muốn ngăn cản cô, lại bị Đoàn Diệc Phong đang đứng phía sau, bước nhanh lên chắn ngang. Anh dùng một tay, nhẹ nhàng túm lấy, kéo anh ta sang một bên như diều hâu quặp gà con vậy.

Diệp Phàm nổi giận đùng đùng đi tới, còn Thẩm Kiều chậm rãi mở cửa xe đi ra. Vẻ mặt anh ta tuy có hơi mệt mỏi, nhưng khí chất vẫn ngời ngời. Từng cử động đều tạo ra cảm giác áp lực vô hình.

Nếu như là ngày thường, Diệp Phàm đã sớm bị dọa đến độ chẳng mở miệng nói được. Nhưng hôm nay lại khác, cô đã bực đến cực điểm rồi. Cô còn lòng dạ nào nghĩ đến bản thân. Vừa thấy tên đàn ông phụ bạc này là cơn giận xông thẳng lên đỉnh đầu. Không nói một lời, cô nhào đến, “bốp” một phát, ném cho Thẩm Kiều một cái tát.

Đừng nói là Thẩm Kiều, ngay cả Đoàn Diệc Phong đang giữ Tony ở một bên cũng ngây ngẩn cả người.

Không đợi mọi người hoàn hồn, Diệp Phàm đã mở miệng mắng xối xả: “Thẩm Kiều, anh có còn là đàn ông không vậy hả? Vào lúc này rồi mà anh còn có tâm trạng đi ra ngoài, còn tắt điện thoại? Có tiền thì ngon sao? Có tiền thì có thể đùa bỡn với tình cảm của phụ nữ sao? Lớn ngần này rồi mà thua một con chó, một chút chủ kiến cũng không có. Tôi khinh thường nhất là loại đàn ông như anh! Kiếp trước anh là Nhạc Bất Quần[1'> phải không? Mẹ anh sinh ra anh không bằng sinh cái nồi!”

[1'> Nhạc Bất Quần: là một nhân vật trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung. Là chưởng môn phái Hoa Sơn, là một nhân vật ngụy quân tử, giả tạo.

Khóe môi của Thẩm Kiều hơi sưng, không nói chuyện.

Còn bên này, Diệp Phàm vẫn cảm thấy chưa đủ, tiếp tục mắng: “Tôi không biết Ly Ly thích anh ở điểm nào nữa? Không tiền đồ, không chủ kiến, dám làm không dám nhận, nghe lời mẹ răm rắp. Anh ở đó mà sống cả đời với mẹ anh đi! Đợi Ly Ly sinh đứa bé ra, coi như nó không có người cha như anh, có cha mà không bằng cả cái nồi!”

“Cô nói xong chưa?” Nét mặt của Thẩm Kiều rõ ràng có chút méo mó.

“Chưa! Tôi hôm nay phải chửi chết tên đàn ông phụ bạc như anh! Đàn ông trở thành như anh cũng thật không mấy dễ dàng! Có đầu mà không có não, phải suy nghĩ dựa vào nửa thân người dưới. Anh có đầu để làm gì, còn không bằng cả cái nồi!”

Tony đứng bên nghe thấy thế, chân tay mềm nhũn, thiếu chút nữa tê liệt ngã ạch xuống. Mẹ ơi! Cô nàng này ở đâu ra vậy? Lại có thể can đảm mắng ông chủ như thế? Xong rồi… ông chủ sắp nổi giận rồi!

Lúc anh ta vẫn còn đang lo lắng không thôi, Thẩm Kiều bị chửi như tạt máu chó vào mặtkia lại bỗng nhiên nở nụ cười: “Mắng xong rồi chứ? Chưa xong thì cứ tiếp tục đi. Nhưng mà tôi nhắc nhở cô, Ly Ly vẫn đang chờ tôi ở bệnh viện.”

“Hả?” Diệp Phàm vẫn đang ôm nghẹn lửa giận cháy âm ỉ trong lòng, chuẩn bị xả ra tiếp thoáng cái giật mình, “Anh nói gì cơ?”

“Tôi nói, tôi ở Úc một tháng mới trở về. Điện thoại không thông là bởi vì đang ở trên máy bay không thể mở máy. Tôi trả lời như vậy, cô đã thỏa mãn rồi chứ?”

“Cái gì?” Diệp Phàm nhất thời ngây dại, “Anh đi Úc sao? Vậy sao anh không nói với Ly Ly?”

“Vậy cô phải hỏi cô ấy có cho tôi cơ hội để nói hay không đã.”

Cái này… Diệp Phàm nghẹn lời, hình như Mã Ly đã nói là không nhận điện thoại của Thẩm Kiều.

“Nếu không còn chuyện gì để nói, vậy phiền cô tránh đường được không? Cô nồi, tôi bây giờ muốn đến bệnh viện thăm vợ và con rồi.”

Cô, cô nồi? Diệp Phàm bỗng chốc muốn khóc 囧.