cạnh, ánh mắt nhìn cái gì…”
Diệp Phàm chạy một hơi xuống lầu, chen chúc trên xe buýt cho đến khi tới trạm. Cô mới phát hiện mồ hôi ướt đầy trán, trái tim cũng đập thình thịch.
Tình huống ban nãy thật sự là quá nguy hiểm, chỉ còn kém một chút xíu xìu xiu nữa thôi, là mẹ cô đã phát hiện ra rồi. Ngộ nhỡ nó thực sự xảy ra, cô nên khai báo thành thật như thế nào đây? Diệp Phàm tưởng tượng trong lòng các tình huống có thể phát sinh, thấm thoát đã đến cơ quan rồi. Cô vừa quẹt thẻ xong, chợt nghe tiếng trò chuyện to nhỏ của hai đồng nghiệp đang đứng đợi thang máy.
“Tôi vừa thấy cô ta đến rồi!”
“Vậy à, không phải là đến nhận tiền lương chứ?”
“Ai biết đâu, nói không chừng cô ta có thủ đoạn nào đó…”
Diệp Phàm đang phiền muộn, không có tâm trạng đâu đi nghe người ta tán dóc. Nhưng trong lời của hai người đó, rõ ràng xuất hiện cái tên Mã Ly, cô nhất thời kinh ngạc. Đó có phải là Mã Ly đã đi làm lại rồi chăng? Diệp Phàm nhanh chân lẹ bước chạy ào vào phòng làm việc.
Quả nhiên, vừa mới chạy vào phòng, cô đã thấy có không ít người đang vây quanh bàn làm việc của Mã Ly. Còn cô gái kia thì cả người phát sáng, đang sôi nổi nói cười với mọi người.
Giỏi lắm, người khác lo lắng cho cô ta muốn chết. Cô ta thì vui rồi, không báo một tiếng đã trở lại!
Diệp Phàm thoáng cái đã phát cáu, không nói lời nào hậm hực sang đó.
Mã Ly liếc mắt thấy cô, lao ra khỏi đám người, hớn hở reo: “Diệp tử, chị nhớ em muốn chết hà!” Cô vẫn rạng rỡ sôi động như trước, sức sống mãnh liệt như sóng biển cuộn trào.
Vừa rồi, cô vẫn còn giận, mới được ôm một cái liền quăng đi mất. Diệp Phàm liền tự hỏi, lúc cô nàng này bỏ đi vẫn còn đang lo âu, hôm nay trở về lại giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Phải chăng cô nàng đã cảm hóa được thái hậu Thẩm gia rồi sao?
Cô muốn hỏi, nhưng ngại ở đây nhiều người nên vẫn không mở miệng.
Diệp Phàm không hỏi, Mã Ly cũng không đề cập đến. Làm việc rồi tám chuyện, vẫn rất bình thường so với mọi khi.
Cuối cùng cũng đến giờ ăn cơm trưa, Diệp Phàm không nhịn được nữa. Cô chặn Mã Ly đang muốn đi ra ngoài ăn, rồi kéo sang một bên tra khảo: “Nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Mã Ly giả ngu: “Chuyện gì xảy ra cơ?”
“Thôi lừa gạt tớ đi. Sao cậu đi làm lại? Chuyện Thẩm Kiều đã giải quyết thế nào?”
“À!” Mã Ly làm bộ dạng bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Cậu nói anh ta à? Chia tay rồi.”
Cái gì? Diệp Phàm há miệng lớn thành chữ O tròn, “Chia tay?”
Mã Ly gật đầu, không giống như là đang nói giỡn: “Ừ, chia tay rồi.”
“Làm sao nói chia tay là chia tay? Thẩm công tử kia có thái độ ra sao?”
“Nếu đã không còn cách giải quyết nào khác thì phải chia tay thôi. Anh ta suốt ngày trưng cái bản mặt đen như than, còn có thái độ gì nữa chứ?” Mã Ly điềm tĩnh như không có việc gì, trái lại còn an ủi Diệp Phàm: “Cậu cũng đừng bận tâm giúp tớ làm chi, đây cũng không phải lần đầu tớ chia tay chia chân. Đàn ông thôi mà! Lần sau phải tìm quen một người tốt hơn mới được!”
Cô ấy dường như thật sự không sao. Cô vốn còn tưởng rằng lúc này Mã Ly đang cố ý chuyển dời sự nghi ngờ của cô. Nhìn Mã Ly, cô không biết nên hay là không nên tin cô ấy.
“Tớ nói này, cậu đừng làm bộ dạng đau khổ như gặp kẻ thù mười kiếp như thế! Chia tay thôi mà, sao giống như đi dự đám tang thế. Nào, cười một cái cho gia xem!”
Diệp Phàm cau mày, vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
“Ngươi không cười, để gia cười cho ngươi xem.” Mã Ly nhếch miệng cười với cô.
Cô nàng này, thật sự là chịu thua cô ấy rồi!
Xét thấy Mã Ly không sao, tảng đá lớn trong lòng Diệp Phàm cuối cùng cũng hạ xuống. Tâm trạng cả ngày của cô không tệ. Đáng tiếc, ngày vui chóng tàn. Gần đến giờ tan tầm, Đoàn Diệc Phong gọi điện thoại đến nói tạm thời có công việc gấp, mấy ngày tới phải đi xa. Cuộc hẹn trước của hai người cứ vậy mà tan thành bọt nước.
Vốn chuyện này cũng chẳng có gì to tát. Vậy mà Diệp Phàm sáng sớm bắt chuyện cùng người nhà, mẹ cô thấy con gái không đi làm, lại kéo ba cô sang nhà bạn đánh bài. Vì vậy cuối cùng cô không thể không tự mình chìm đắm trong cô đơn. May mà, lúc này còn có một Mã Ly vừa mới trở lại với cuộc sống độc thân. Hai người chụm đầu tính toán, quyết định đi dạo phố ăn chơi tới bến!
Nhắc tới ăn chơi, không thể không nhắc đến Mã Ly. Cô nàng này tuyệt đối là cụ tổ trong ăn chơi. Cô chưa bao giờ bạc đãi bản thân, dùng lời cô nói để chứng minh đó chính là: “Tiền đặt một chỗ vừa bẩn vừa mục nát không bằng cả giấy vệ sinh, chỉ có đi ra ngoài chi tiêu mới có khả năng thể hiện giá trị của nó. Cho nên, yêu nó thì phải chi tiêu nó!”
Dưới chỉ đạo lý luận mạnh mẽ này, hai người đi ăn chơi dạo phố, vui vẻ hồ hởi.
Sống trong một thành phố lớn có nhiều cái lợi. Bất cứ lúc nào, không sợ không có chỗ giải trí, càng khuya thì càng xa hoa trụy lạc, ngợp trong vàng son.
Lúc này, hai cô vừa mới từ trung tâm thương mại đi ra, chỉ thấy một sân khấu được dựng lên giữa quảng trường rộng lớn. Một đài phát thanh nào đó đang tổ chức một buổi tiệc đêm ngoài trời. Dưới sân khấu, khán giả tầng tầng lớp lớp bao quanh. Đa số đều là các cô gái trẻ tuổi, trong tay cầm điện thoại máy ảnh. Tiếng la hét in