Pair of Vintage Old School Fru
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323321

Bình chọn: 8.5.00/10/332 lượt.

người không có cách nào cưỡng lại sự cám dỗ của đồ ngọt, Diệp Phàm cũng không ngoại lệ. Một ly tiramisu nho nhỏ đủ để làm tâm hồn cô lâng lâng, thế cho nên ngay cả khóe miệng dính một ít sữa ca cao mà cô cũng không nhận ra.

Đoàn Diệc Phong cảm thấy rất thú vị. Anh đã gặp nhiều kiểu phụ nữ khác nhau, có người gặp đồ ngọt e rằng tránh còn không kịp, cũng có người ăn rất ngon miệng, có người ăn ngốn ăn nghiến. Nhưng anh chưa từng thấy ai giống như Diệp Phàm. Ly bánh ngọt đặt trên bàn, trước tiên cô sẽ ngắm nghía một lần, sau đó chậm rãi múc một thìa bỏ vào miệng. Chân mày tự nhiên cong lại thành hình trăng lưỡi liềm.

Nên dùng cái gì để hình dung cô ấy nhỉ? Đoàn Diệc Phong yên lặng nhìn cô, bỗng dưng nhớ đến cụm từ, thành kính ngoan đạo.

Đúng vậy, thái độ của cô đối với đồ ăn luôn thành kính như vậy. Bất kể là bánh tiramisu đang ăn, hay là tô mì bò mà hai người họ cùng ăn trước đây, thì lúc ăn cô luôn luôn xuất thần như thế, giống như trước mắt đang để một món ăn ngon có thể tinh lọc tâm hồn, vứt mọi phiền não sau lưng. Nhìn cô như vậy, cuối cùng anh cảm thấy ly tiramisu trên bàn càng thêm thơm ngon quyến rũ lạ thường.

Diệp Phàm không chú ý đến Đoàn Diệc Phong lúc này đang ngắm cô chăm chú, ánh mắt của cô hoàn toàn đặt trên miếng bánh tiramisu hấp dẫn trước mặt.

Tiramisu trong tiếng Ý có nghĩa là “Nhặt tôi lên”, lưu truyền rằng khi một người chìm trong hương vị của tiramisu thì người đó có thể nắm được tình yêu và hạnh phúc. Vào giây phút này, Diệp Phàm cảm thấy mấy câu chuyện truyền miệng này không phải là bịa đặt. Vị đắng của cà phê đậm đặc cùng với vị ngọt của đường, bột ca cao khô cùng lớp bơ mềm mại… Khi các mùi vị hòa quyện vào nhau, đủ để làm thức tỉnh vị giác, khiến bản thân cảm nhận được mùi vị của hạnh phúc.

Ngay lúc cô gần như phiêu du ở thiên đường, khóe miệng chợt ấm áp. Cô liền mở mắt, thì thấy Đoàn Diệc Phong đang chìa tay lau bột ca cao bên khóe miệng giúp cô. Ánh mắt của anh rất nghiêm túc, đầu ngón tay chạm vào khóe môi Diệp Phàm, cô thoáng cái đông cứng người.

Cô ngồi im, sững sờ tại chỗ, để mặc cho Đoàn Diệc Phong lau bột ca cao cho bản thân mình. Lúc anh ngước mắt lên, ánh mắt hai người giao nhau, Đoàn Diệc Phong hơi cong môi cười.

Nụ cười này, máu như dồn hết lên não Diệp Phàm, thời gian gì đó như dừng lại, hô hấp không thông. Tất cả những cái này như một bức tranh. Với tình tình hiện tại, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ đó chính là đứng lên bổ nhào tới, đè anh ngã xuống!

Song, dù sao ở đây cũng là nơi công cộng, có nhiều ánh mắt đang nhìn. Cô thân là một thục nữ không nên đánh mất phong độ. Vì vậy Diệp Phàm cố gắng đè nén kích động trong lòng xuống. Lúc cô di chuyển tầm mắt, hi vọng có thể phân tán sự chú ý của bản thân, thì thấy hai người nào đó đang đi về phía họ.

“Anh rể.” Tư Thiến Thiến mặc một chiếc váy liền đuôi cá màu cam, để lộ nửa vai. Chiếc váy ôm bó sát vào người làm cho cô vốn đã có thân hình bốc lửa càng thêm nổi bật.

Diệp Phàm không ngờ ở đây mà cũng gặp phải cô em vợ của Đoàn Diệc Phong. Kia chính là cô ca sĩ Tư Thiến Thiến trên cuốn tạp chí giải trí. Cô nhất thời trở tay không kịp, cũng không biết có nên chào hỏi với cô ta hay không.

Nhưng Tư Thiến Thiến thì ngược lại, cô ta chưa từng có một chút lo lắng. Khóe mắt cô ta liếc nhanh qua Diệp Phàm, lập tức lơ cô luôn. Và cô ta bắt chuyện với Đoàn Diệc Phong: “Anh rể, khéo quá à. Sao anh lại ở đây?”

“Anh đưa tiểu Phàm đến đây ăn.” Đoàn Diệc Phong cười cười, ánh mắt lướt qua anh chàng cao lớn đẹp trai đứng bên cạnh Tư Thiến Thiến, “Đây là…”

Anh chàng đó chủ động vươn tay ra: “Xin chào thầy Đoàn, tôi là Tần Nặc, vừa mới ký hợp đồng với công ty, cũng là đàn em của Cherry.” Cherry là tên tiếng anh của Tư Thiến Thiến.

“À, Tần Nặc, tôi có chút ấn tượng.” Đoàn Diệc Phong cũng đưa tay ra, bắt tay cùng cậu ta.

“Anh rể, A Nặc rất sùng bái anh. Anh có cơ hội phải chỉ bảo dạy dỗ anh ấy nha.” Tư Thiến Thiến bỗng nhiên chủ động bước đến, khoác ở cánh tay của Tần Nặc. Trai đẹp gái xinh, càng thêm chói mắt.

Diệp Phàm không thể nói chen vào, nên buộc lòng phải ngồi yên bên cạnh, lẳng lặng nhìn. Cô cảm thấy có gì đó kỳ quái, nhưng không nói nên lời.

“Anh rể, chúng em cũng đến đây ăn. Nếu đã có duyên như vậy, chi bằng cùng ăn với nhau đi?” Tư Thiến Thiến đề nghị.

Đoàn Diệc Phong không nói, mắt nhìn Diệp Phàm, hỏi ý kiến của cô.

Diệp Phàm hoàn hồn, nhanh nhẹn gật đầu: “Được ạ, chúng ta cùng ăn đi, càng đông càng vui mà!”

Ánh mắt Tư Thiến Thiến nhìn cô rõ ràng là khinh thường, kéo Tần Nặc đang đứng bên cạnh, nói một câu “Đi thôi”. Cô ta hất đầu, cao ngạo đi trước, bộ dạng như một con chim trĩ khệnh khạng. Song Tần Nặc lại khác, anh ta vẫn quay đầu lại, lễ độ gật đầu với cô, khiến Diệp Phàm cuối cùng cũng không đến mức quá xấu hổ.

Nhìn tình hình này, Diệp Phàm có chút bất đắc dĩ. Bữa tối tốt đẹp này, sao bỗng nhiên lại biến thành như vậy? Không phải là cô thấy phiền khi ăn cơm với người khác, chỉ là lòng thù địch của cô em vợ này thể hiện đối với cô quá rõ ràng. Bây giờ cô ta còn muốn ăn cùng nhau, ước chừng một lát nữa chắc