XtGem Forum catalog
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323440

Bình chọn: 9.5.00/10/344 lượt.

đều như nhũn ra. Để bản thân mình không trượt xuống dưới, Diệp Phàm kìm lòng không được mà vòng tay qua cổ Đoàn Diệc Phong. Gần như cùng lúc đó, thắt lưng cô được nhấc lên. Cô cả kinh, mở miệng kêu thành tiếng, nhưng âm thanh lập tức bị biến mất trong nụ hôn mãnh liệt kia.

Đoàn Diệc Phong một mặt hôn cô, mặt khác ấn thang máy. Tiếng con số nhảy theo từng tầng khi thang máy đi lên trên kêu bíp bíp. Nụ hôn của hai người họ ngày càng kịch liệt. Cảnh này đều đã diễn ra trong đầu vô số lần, nhưng vào giờ khắc này khi thật sự xảy ra cùng với anh, đã vượt xa ngoài trí tưởng tượng của cô.

Nụ hôn vẫn kéo dài, mãi cho đến cửa nhà mới tuyên bố kết thúc. Diệp Phàm vẫn còn đang choáng váng, chân vừa mới chạm đất, liền đứng không vững. Cô thẳng thắn dựa vào người Đoàn Diệc Phong, lại được anh ôm vào trong cửa. Tiện đà anh đặt cô lên trên cánh cửa tiếp tục hôn, vừa hôn vừa cởi y phục ướt sũng trên người cô.

Cúc áo sơ mi được cởi ra từng cái từng cái. Diệp Phàm có thể cảm giác được tay anh đang chạy loạn trên người mình. Cô thoáng lấy lại tinh thần muốn đưa tay đẩy anh ra. Nhưng đến cuối cùng, cô lại mềm nhũn nằm trong lòng anh, thậm chí còn tự mình dang tay ôm cổ anh.

Khi nụ hôn dừng lại, quần áo hai người đều đã không còn chỉnh tề. Đoàn Diệc Phong lưu luyến rời khỏi môi cô, lại hôn lên trán cô, nhỏ giọng khe khẽ bên tai cô: “Vào phòng nhé?”

Diệp Phàm tựa vào ngực anh, sớm đã không còn sức lực, đỏ mặt hơi gật nhẹ đầu. Thoáng cái, cô liền bị anh bế ngang lên, thẳng tiến vào phòng ngủ.

Đây là lần đầu tiên cô vào phòng của Đoàn Diệc Phong. Trong phòng có mùi hương chanh nhàn nhạt. Khăn trải giường màu xanh nhạt được trải thẳng trên chiếc giường nhiều ngày chưa động đến. Nước từ trên tóc cô nhiễu xuống, rơi trên giường, lưu lại vết nước mờ nhạt.

“Sẽ dơ…” Diệp Phàm vừa muốn nói, lại bị anh hôn tiếp. Đoàn Diệc Phong đặt cô lên trên giường. Chiếc nệm Simmons[1'> theo sức nặng hai người ngã xuống hơi lõm xuống. Ánh đèn yếu ớt ngoài cửa số le lói xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào phòng, hiện ra cảnh kiều diễm bên trong phòng.

[1'> Simmons: là một công ty sản xuất nệm, sản phẩm được nhiều khách sạn cao cấp chọn dùng, bất kể là thiết kế hay chức năng đều rất tốt.

Đây là sự hoan ái chợt bùng nổ sau một quãng thời gian trầm mặc. Ngay cả hai người họ cũng không ngờ tới. Lúc đầu đôi nam nữ vẫn còn đang đứng bên đường ranh, do dự không dám tiến lên. Tại đây, trong một đêm mưa rền gió dữ lại hấp dẫn nhau như vậy, họ liều lĩnh vượt qua khoảng cách giữa hai người, đến với nhau.

Trút bỏ hết quần áo.

Diệp Phàm có thể cảm nhận được cơn đau xé gan xé phổi trong nháy mắt anh tiến vào cơ thể cô. Nhưng cô nghĩ rằng tất cả đều là do cô cam tâm tình nguyện. Có lẽ sẽ có một ngày nào đó, cô sẽ vì điều này mà hối hận. Thế nhưng, chí ít là bây giờ, cô bằng lòng trả giá mọi thứ của mình vì người đàn ông này.

Mưa vẫn rơi, đêm hơi lạnh.

Nhưng trong phòng không ánh đèn này, mồ hôi đan xen nước mưa. Tình yêu của họ đã trải qua thăm dò dè dặt, giày vò đau khổ lẫn nhau, sau khi chia lìa vẫn không cách nào dứt bỏ, rốt cuộc cũng thông suốt, mở lối đi mới, hòa hợp làm một.

Mưa lớn qua đi, ánh mặt trời vô cùng chói mắt. Khi những tia nắng ban mai chiếu qua rèm cửa sổ dày đáp lên mặt Diệp Phàm, những tia sáng lóa mắt này làm mắt cô có phần khó chịu. Cô lật mình sang một bên, ôm lấy búp bê của mình.

Hả? Sao tiểu Hắc hôm nay lại cứng như thế? Còn trơn bóng nữa… Trong mơ mơ màng màng, Diệp Phàm cảm thấy có chút kỳ quái. Cô đưa tay sờ sờ, nhân tiện còn rất không tốt bụng nhéo một cái.

Bên tai truyền đến tiếng rên khẽ.

Sao lại có giọng của đàn ông? Diệp Phàm ngẩn ra, bỗng nhiên trợn trừng mắt. Đập vào mắt trước tiên chính là một vòm ngực trần màu đồng. Tầm mắt cô chậm rãi hướng lên trên, ánh mắt đối diện với ánh mắt của Đoàn Diệc Phong. Trong nháy mắt, những chuyện đã xảy ra vào tối qua nhanh chóng hiện lên trong đầu Diệp Phàm giống như một cuốn phim điện ảnh. Khuôn mặt cô thoáng cái đã đỏ bừng.

Tối hôm qua không phải nằm mơ sao? Vì sao tỉnh dậy rồi vẫn còn trong mơ? Anh… Anh vậy mà còn đang cười với cô!

Sắc mặt Diệp Phàm thoáng cái đã đỏ bừng, đưa tay gắng sức nhéo má của mình. Ông trời à, ông địa ơi, để con tỉnh dậy đi mà! Cô im lặng cầu khấn trong lòng. Thế nhưng cho đến tận mặt mình bị nhéo đến phát đau, tất cả vẫn không có thay đổi nào cả.

Lúc này, Đoàn Diệc Phong vươn tay qua kéo tay cô khỏi mặt cô. Sau đó anh nghiêng người lại gần, cắn một cái lên trên gò má của cô.

Xúc giác cảm nhận đôi môi mềm mại từ mặt truyền đến, cả người Diệp Phàm nhất thời hóa đá. Nhân tiện đó khuôn mặt vốn đã đỏ rồi nay càng đỏ hơn. Những suy nghĩ ngu ngốc do vừa mới tỉnh ngủ rốtcuộc cũng hoàn toàn tỉnh táo.

Cái này không phải mơ, cái này không phải mơ, cái này không phải mơ đâu!

Cô thấy mình muốn ngất xỉu ngay tại đây. Vừa nghĩ đến những chuyện đã làm tối qua đều là sự thật, cô hận bản thân không tìm ngay cái lỗ để chui xuống. Đáng tiếc trên giường không có cái lỗ nào cả, cô không thể làm gì khác hơn là đem mặt bao bọc trong tấm chăn lông.

Đoàn Diệc Phong thiếu chút