c Phong bỗng cảm thấy có chút đau đầu. Tay trái anh giật giật ấn đường, tay phải cầm điện thoại di động. Anh nhìn trên màn hình có mấy cái tin nhắn chưa xem, đều là của Đoàn Dự nhờ dì gửi đi dùm.
“Ba ơi, trời mưa rồi. Ba đi đường cẩn thận nha!”
“Ba ơi, con hôm nay rất giỏi, tự ăn nguyên một con cá nha!”
“Ba ơi, con nhớ ba!”
…
Ngôn ngữ ngây thơ trẻ con thoáng cái đã trấn an tâm tình của anh, xoay đầu nhìn thoáng qua cơn mưa ngoài cửa sổ. Khi ngón tay anh chạm vào tin nhắn tiếp theo, anh lại chợt thất thần.
Tin nhắn kia là của Diệp Phàm, chỉ hai chữ “Ngủ ngon”, thời gian gửi là lúc hai giờ tám phút sáng sớm ngày một tháng năm. Anh hoàn toàn không chú ý đến lúc hai người họ gửi tin nhắn thì đã muộn như vậy. Anh vẫn còn nhớ khi đó mình đang viết một ca khúc, lúc nhận được tin nhắn của Diệp Phàm cũng là lúc anh đang bí bách viết câu được câu không, xóa rồi viết nhiều lần. Nhưng từ khi xem mấy tin nhắn đó, cảm xúc của anh lại tuôn trào trở lại, liền cặm cụi viết. Rất dễ nhận thấy là anh để cô chờ đợi, nhưng khi đó anh vốn không chú ý đến.
Thấy tin nhắn này, Đoàn Diệc Phong không khỏi có chút cảm động trong lòng. Ngón tay dừng trên phím gọi điện thoại, ngưng mắt nhìn hồi lâu, nhưng thật lâu cũng không nhấn xuống.
Anh cứ ngồi ngây ngốc như vậy không biết qua bao lâu, bỗng nhiên chuông cửa vang lên, lúc này mới cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
Đã trễ thế này rồi, ai lại đến? Anh thả điện thoại sang một bên, đứng dậy đi đến chỗ cửa.
“Xin hỏi, ai đấy?” Anh hỏi qua máy bộ đàm.
Dưới lầu vắng vẻ một mảnh, chỉ có tiếng mưa ào ào.
“Ai nhấn chuông vậy?” Đoàn Diệc Phong lại hỏi, không khỏi nghĩ rằng con cái nhà ai lại đang chơi đùa. Anh đang định ấn nút ngắt microphone, chợt từ trong microphone truyền đến âm thanh sợ sệt của một người.
“Anh Đoàn…”
Tim Đoàn Diệc Phong kêu thịch một tiếng, gần như không nghe bên kia nói tiếp cái gì, liền cấp tốc mở cửa vọt xuống lầu.
Lúc Diệp Phàm đến dưới lầu nhà của Đoàn Diệc Phong, cả người đã ướt nhẹp như mới được vớt lên từ trong nước. Tóc và quần áo cô đều ướt sũng, dính bết trên mặt, trên người, hai cánh tay ôm trước ngực, lạnh đến mức run cầm cập.
Trong lòng cô rất sợ sệt, nhát gan, nhưng vẫn cắn răng nhấn cái số nhà quen thuộc kia.
“Xin hỏi, ai đấy?” Giọng nói kia mang thêm vài phần mệt mỏi, chán chường càng làm cả người cô chấn động.
Một lúc lâu cô cũng không dám trả lời, đấu tranh lòng dữ dội. Cô thậm chí còn hoài nghi không biết mình làm thế này có đúng hay không nữa. Sau đó, Đoàn Diệc Phong lại hỏi một câu: “Ai nhấn chuông vậy?”
Cô cuối cùng đành cắn răng, thỏ thẻ nói một câu. Nhưng lúc cô nói xong câu đó, trong máy chuông cửa lại im lặng. Trong lòng Diệp Phàm trầm hẳn xuống, cô rất sợ anh nghe thấy giọng cô, ngay cả cửa cũng không muốn mở cho cô. Lúc cô đang lạnh run, lòng trồi lên tư vị tội lỗi, thang máy bỗng nhiên kêu đinh một tiếng.
Tim Diệp Phàm nhảy dựng lên, dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thời gian trong tích tắc này lại trở nên đặc biệt dài dằng dặc. Cô mở to mắt nhìn cửa thang máy từ từ mở ra, lúc nhìn thấy rõ bóng dáng đang lao tới kia, cuối cùng cũng không kìm được khịt mũi đau xót, nước mắt tuôn rơi.
Đoàn Diệc Phong lao ra khỏi thang máy, vội vàng mở cửa. Hình ảnh Diệp Phàm run rẩy đập vào mắt anh trong phút chốc. Rõ ràng cô đã ở dưới mưa thật lâu, cả người đều ướt đẫm. Tóc bết vào trên gương mặt, những giọt nước mưa chưa khô theo lọn tóc rơi xuống tí tách. Trên mặt đất dưới chân cô đều là nước, đôi mắt đo đỏ, không phân biệt được đâu là nước mưa đâu là nước mắt. Vào khoảnh khắc ấy, Đoàn Diệc Phong cảm thấy trái tim mình như siết chặt lại. Không đợi Diệp Phàm kịp làm gì, anh liền tiến lên ôm chặt cô vào lòng.
Cái ôm cực kỳ ấm áp của anh từng chút một truyền nhiệt sang làn da bị nước mưa làm cho tê lạnh của Diệp Phàm. Vào khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình như đang nằm mơ, tất cả dường như không phải là sự thật. Cơ thể như đang đi trên lớp bông mềm, đầu óc cũng quay cuồng choáng váng.
Nhưng cái này nhất định không phải là thực, nhất định là đang nằm mơ!
Diệp Phàm vừa nghĩ như vậy, bỗng nhiên to gan hơn. Nếu đã nằm mơ, thì cô cứ thành thật bất chấp tất cả đi. Vì vậy cô há miệng, dùng âm thanh run run nói: “Đoàn Diệc Phong, em thích anh!”
Toàn thân người đang ôm cô chấn động, dường như cứng cả lại.
Diệp Phàm lại tiếp tục nói: “Thật ra em thích anh lâu rồi. Em biết mình thiếu sự trưởng thành, cũng không mấy nữ tính. Thế nhưng em sẽ cố gắng thay đổi. Chưa đủ trưởng thành thì em có thể ăn mặc già dặn hơn. Chưa nữ tính thì em có thể trang điểm. Nếu như thật sự vẫn không được, em có thể đi uốn tóc. Em xin thề, chỉ cần anh chấp nhận em, em sẽ đối xử với tiểu Dự thật tốt, cũng sẽ đối xử với anh… A!” Lời của cô vẫn chưa nói xong, môi đã bị Đoàn Diệc Phong hung hăng cướp lấy.
Đầu lưỡi của anh cậy mở hàm răng của cô, gần như trong nháy mắt cướp đoạt toàn bộ hơi thở của cô. Đó là nụ hôn đầu tiên trong đời Diệp Phàm, cũng là một nụ hôn kịch liệt nhất. Giây phút này, sự lạnh lẽo và ẩm ướt tất cả đều bị vứt ở sau lưng, cơ thể như đang trôi nổi, chân tay