Diệp Phàm khó hiểu ngẩng đầu nhìn, nhất thời lại muốn khóc 囧.
Cô vậy mà ngủ thẳng giấc đến hai giờ sáng!
Lúc nãy cô đã cả gan nhắm mắt nói dối với mẹ rồi, bây giờ mà ra ngoài, chắc chắn cô chỉ có thể đi dạo lung tung chờ đến giờ mới có thể về nhà. Nhưng mà vào lúc này, cô chính là một cô gái tay không tấc sắt lang thang khắp chốn thì quả thực nguy hiểm rình rập. Diệp Phàm thoáng cái đã không biết phải làm sao.
Đoàn Diệc Phong cũng nhìn ra điểm khó xử của cô, lại nói: “Trong nhà có một phòng ngủ cho khách, nếu như em không ngại, có thể ngủ lại một đêm.”
Không ngại, đương nhiên là không ngại rồi! Chỉ có điều… Diệp Phàm lén lút ngắm nhìn Đoàn Diệc Phong, nhớ tới một màn vừa rồi, hai gò má vẫn không tránh được mà nóng lên.
Diệp Phàm à Diệp Phàm, chẳng qua là đã ôm người ta lăn một vòng thôi mà! Nhà ngươi cứ coi như đã ôm túi cát đi, không có gì đáng ngại! Sau khi cô thầm tự thôi miên trong lòng lần thứ n, Diệp Phàm ngẩng đầu, gật đầu với Đoàn Diệc Phong: “Vâng, được ạ.”
…
Diệp Phàm ngủ không được ngon, vừa nhắm mắt lại thì cái cảnh khiến người ta đỏ mặt tía tai kia lại hiện lên, tâm trạng lại không yên.
Cứ như vậy mà đỏ mắt nhìn trời bên ngoài cửa sổ dần dần sáng lên. Cho đến khi tia sáng mặt trời đầu tiên xuyên qua chiếc rèm cửa sổ in hình lá trúc xanh, Diệp Phàm không nằm ngủ được nữa.
Cô nằm trên giường lo lắng cả buổi. Để một lát nữa không phải chịu xấu hổ như ngày hôm qua, cô quyết định thừa dịp trời vẫn còn sớm liền lưu lại tờ giấy rồi len lén chuồn đi, tránh chạm mặt Đoàn Diệc Phong.
Chủ ý đã quyết, cô rời giường, vội vã mặc quần áo. Cô dè dặt mở cửa phòng, rón ra rón rén chuẩn bị đi ra ngoài.
Khi cô ra khỏi phòng, lúc đi ngang qua phòng khách, mới bất ngờ phát hiện Đoàn Diệc Phong đã dậy rồi!
Diệp Phàm cảm thấy không thể nào! Hôm qua, anh xuống máy bay về đến nhà đã hai giờ sáng. Vậy mà mới sáu giờ, anh đã dậy làm bữa sáng? Nhìn qua thần sắc rất có sức sống.
Nghe thấy trong phòng khách có động tĩnh, Đoàn Diệc Phong quay đầu lại. Anh nhìn khuôn mặt ngạc nhiên của cô, mỉm cười nói: “Chào buổi sáng, dậy rồi à? Bữa sáng xong liền đây, em ngồi xuống trước đi.”
A… Những lời vừa muốn nói ra khỏi miệng, Diệp Phàm phải nuốt trở vào trong. Anh đã nói như vậy, sao cô không biết ngại mà nói muốn đi được chứ?
Cô không còn cách nào, đành phải ngồi xuống ghế sô pha.
Chiếc chăn lông mà tối hôm qua Đoàn Diệc Phong đắp cho cô vẫn còn ở trên ghế, đã được xếp lại rất ngay ngắn chỉnh tề. Diệp Phàm vừa thấy chiếc chăn lông kia, trong đầu lại ngay lập tức xuất hiện cảnh tối qua, mặt lại đỏ lựng.
Cô không nhịn được tự trách bản thân, khi đó sao không ngủ ở đâu lại chọn ngủ trên sô pha? Ngủ trên sàn nhà cũng được mà, như vậy sẽ không lo ngã xuống đất, cũng sẽ không kéo theo Đoàn Diệc Phong, lại càng sẽ không giống như bây giờ, lúng túng không biết làm thế nào.
Diệp Phàm lòng rối bời, không kiềm được len lén ngẩng đầu, liếc mắt về phía phòng bếp.
Cái liếc mắt này, lại làm cô có hơi lóa mắt.
Phòng bếp trong nhà Đoàn Diệc Phong là kiểu không gian mở. Ở vị trí của cô vừa đúng có thể thu hết toàn cảnh Đoàn Diệc Phong bận rộn trong bếp vào tầm mắt. Cô thấy anh mặc một chiếc áo T- shirt màu trắng, bên hông buộc một chiếc tạp dề hình gấu màu vàng nhạt, đưa lưng về phía phòng khách đang bận bịu nấu nướng trong bếp.
Ánh nắng từ cánh cửa sổ rất lớn ở phòng khách chiếu thẳng vào, có vài tia vừa khéo chiếu lên người anh, mê hoặc ánh mắt của Diệp Phàm.
Trong lòng cô bỗng nảy sinh một suy nghĩ kỳ lạ: Nếu mỗi sáng thức giấc, đều có một người đàn ông làm thức ăn sáng cho bạn, thật là tốt xiết bao?
Lúc cô chìm sâu vào suy nghĩ của chính mình, thì giọng của Đoàn Diệc Phong chợt truyền đến.
“Ăn thôi.” Anh mỉm cười với cô, giống như chú gấu nhỏ trên tạp dề cũng mỉm cười theo.
Diệp Phàm nghĩ mình dù không ăn nhưng nhìn thấy cảnh vừa rồi cũng cảm thấy thỏa lòng thỏa dạ rồi. Cô ép buộc bản thân phải trấn tĩnh, đứng dậy nói: “Để tôi đi gọi tiểu Dự dậy…”
“Để cháu ngủ nhiều hơn đi. Trẻ con thích ngủ, không giống với người lớn chúng ta.”
“À…” Diệp Phàm thắng bước chân lại, xoay người đến bên cạnh bàn ăn. Thật ra cô muốn đi gọi Đoàn Dự, hoàn toàn vì ăn sáng chỉ có hai người cô và Đoàn Diệc Phong, cô thật sự thấy rất không được tự nhiên.
Cô máy móc ngồi xuống, mỗi động tác đều quá cứng nhắc. Trong đầu luôn tự hỏi nên nói chuyện gì bây giờ.
Vào lúc này, Đoàn Diệc Phong lên tiếng trước: “Nếm thử xem, làm không ngon lắm, thực xin lỗi.”
Diệp Phàm lúc này mới nhớ tới là cô ngồi đây là để ăn sáng. Vì vậy cô đem sức chú ý dồn hết lên bàn ăn. Thấy trước mặt mình bày bánh mì nướng cùng trứng ốp la. Lòng đỏ trứng không hề bị vỡ ra, trứng vừa chín tới, trắng đỏ rạch ròi, nhìn qua rất ngon. Đừng xem thường những chi tiết nhỏ nhặt ấy, những điểm đó không trải qua luyện tập lâu dài thì không thể làm được.
“Anh Đoàn, anh thường ngày đều tự làm đồ ăn sáng sao?” Diệp Phàm không nhịn được tò mò hỏi.
“Đúng vậy, tiểu Dự không thích ăn sáng ở bên ngoài, cũng không ăn những thứ tôi làm. Sau một thời gian dài, tôi cuối cùng cũng rút ra được một ít
