Sau khi gọi điện thoại cho mẹ xong, Diệp Phàm thu dọn đồ một chút, rồi đi gọi Đoàn Dự về nhà.
Cậu bé Đoàn Dự như ông cụ non kia biết Diệp Phàm muốn đưa mình về nhà, đặc biệt vui vẻ. Trên đường chạy nhảy loi choi như con thoi, dọa Diệp Phàm mau mau kéo tay cậu bé lại, rất sợ không để ý một chút thì té ngã hay bị gì đó.
Lúc này, Diệp Phàm mới cảm nhận sâu sắc tâm tình khẩn trương của mẹ cô, gần như tâm tình căng thẳng lo lắng cho cậu bé của cô vậy. Nhìn cậu bé chạy thì sợ cậu ngã, nhìn cậu nháo nhào sợ cậu gặp chuyện không may, nói chung chỉ một câu thôi: Làm mẹ khó lắm ai ơi!
Cũng may, mặc dù cậu bé rất hiếu động nhưng vẫn rất hiểu chuyện. Diệp Phàm dắt tay cậu, cậu liền yên tĩnh hơn rất nhiều, ngoan ngoãn đi bên cạnh “mẹ”.
Hai người đi đến giao lộ, Diệp Phàm giơ tay bắt taxi.
“Đến khu nhà XX!” Cậu nhóc nói địa chỉ nhà rất trôi chảy, giọng điệu trẻ con nũng nịu làm bác tài xế cảm thấy vui vẻ.
“Cậu bạn nhỏ, cùng đi chơi với chị sao?”
“Không phải, là đi với mẹ của cháu!” Cậu bé nghiêm khắc sửa chữa.
Bác tài xế ngẩn người, giọng điệu ngay lập tức có chút thay đổi: “Mẹ cháu nhìn qua còn rất trẻ à?”
Diệp Phàm thẹn thùng, cậu nhóc này thật là. Cô đã bảo không được nói với người khác rồi mà, sao mới đây đã buột miệng nói ra rồi? Cũng không trách được, cô từ nhỏ đã có khuôn mặt trẻ con, thân hình cũng nhỏ nhắn xinh xắn, còn đặc biệt thích mặc trang phục in phim hoạt hình. Mỗi lần cô nói với người khác là mình đã 24 tuổi rồi, đa số mọi người đều nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc khó tin.
“Không thể nào? Tôi còn nghĩ cô nhiều lắm là mới học đại học thôi!”
Trước đây gặp phải loại chuyện này, cô còn có thể khoe khoang với Mã Ly là bản thân vẫn còn trẻ lắm, có thể mặc đồ LOLI. Thế nhưng bây giờ không giống vậy nữa, cô đã là một người có “con trai”, nào có người nào sinh con trai rồi vẫn còn trẻ con như cô vậy không? Cũng khó khách bác tài xế có suy nghĩ khác.
Song nói đi nói lại, lấy thân phận hiện tại của cô, cũng thực sự là một bà “mẹ kế”, mặc dù chưa được công nhận chính thức…
Nghĩ đến đây, Diệp Phàm thoáng cái lại cảm thấy hơi đau đầu. cô không đáp lại bác lái xe, chỉ ôm cậu bé yên lặng ngồi ghế sau.
Bác tài xế cũng thấy khó xử, liền không nhiều lời nữa, chỉ chăm chú lái xe. Không đến một lúc, chiếc xe đến đúng địa chỉ mà cậu bé đã nói. Diệp Phàm xuống xe vừa nhìn quanh, bỗng cảm thấy tên khu nhà này có chút quen quen.
Á! Hình như lần trước lúc mẹ giới thiệu bối cảnh của Mạt Thông với cô, có nhắc đến khu nhà này! Đổ mồ hôi… Không phải sẽ gặp cực phẩm kia ở chỗ này chứ? Diệp Phàm nhất thời cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Thật vất vả mới thoát khỏi anh ta, nghìn vạn lần đừng giết rồi còn quay lại bồi thêm mấy nhát nha! Cô thầm cầu khẩn trong lòng, kéo tay cậu bé phóng nhanh vào thang máy.
Thang máy nhanh chóng đã đến tầng Đoàn Dự ở. Diệp Phàm dùng chìa khóa dì Tôn đưa cho cô để mở cửa vào nhà. Vừa mở cửa ra, phả vào mặt cô là hương chanh nhàn nhạt thơm ngát.
Nói thật là, cô cũng không kinh ngạc mấy khi thấy căn nhà ngăn nắp sạch sẽ như vậy. Mặc dù có rất nhiều gia đình đơn thân, đặc biệt là những căn nhà có cha và con quả thực rất lôi thôi bề bộn. Nhưng những gì cô nhìn thấy trên người Đoàn Diệc Phong từ ngày đầu tiên, cô biết người đàn ông đó tuyệt đối sẽ không phải loại người bề bộn. Chỉ cần tỉ mỉ quan sát, sẽ phát hiện bất luận là quần áo mặc thường ngày hay là tây trang, trên quần áo của anh một nếp nhăn cũng không có, nho nhã, hàm súc, phong độ thông minh, khí chất tuyệt nhiên không giống với người bình thường.
Cô nghĩ một người đàn ông như vậy hẳn là biết chơi đàn dương cầm, chẳng hiểu vì sao trong đầu Diệp Phàm xuất hiện một ý nghĩ như thế. Ngay lúc cô vừa thầm cười nhạo ý nghĩ quái lạ của chính mình, thì một cây đàn dương cầm màu trắng đập vào tầm mắt của cô.
Không thể nào, sao lại khéo như thế…
Diệp Phàm có hơi chựng lại, hình ảnh Đoàn Diệc Phong ngồi trước đàn dương cầm, đôi tay thành thạo lướt trên phím đàn lập tức hiện lên trong đầu cô. Trái tim nhỏ bé không chịu đựng được nữa mà đập nhanh hơn rất nhiều.
Biết đàn piano, lại có con trai, phong độ ngút trời, dịu dàng còn giàu có, lại còn có cơ ngực quyến rũ… Đây mà là người sao? Nhất định là người trong tiểu thuyết bước ra rồi!
Nhất thời, Diệp Phàm cảm thấy mình muốn ngất rồi.
“Mẹ ơi, con đói bụng.”
Tiếng của cậu bé kéo Diệp Phàm về thực tại, lúc này cô mới ý thức được mình đã lạc vào trong cái thế giới rất háo sắc hám tiền rồi. May là không ai thấy, bằng không thực sự là mất mặt muốn chết.
Diệp Phàm vỗ má vài cái, đem những suy nghĩ không trong sáng trong đầu vứt hết. Lúc này cô mới ngồi xuống nói với tiểu Dự: “Mẹ đi xem trong tủ lạnh có gì có thể ăn được. Còn con thì ra phòng khách chơi, được không?”
“Vâng ạ!” Cậu bé gật đầu, không tốn một giây nào đã cầm điều khiển chơi đua xe.
Diệp Phàm đứng dậy đi vào bếp, mở tủ lạnh nhìn một chút. Rất tốt, đồ chứa đầy trong tủ lạnh, tuyệt đối đủ nấu một bữa ăn phong phú cho hai người họ.
Tài nấu nướng của Diệp Phàm coi như cũng khá, mặc dù còn kém xa ông bố là đầu bếp của cô. Nhưng dù sao n