Old school Swatch Watches
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3226202

Bình chọn: 8.00/10/2620 lượt.

ng ngờ chân tướng sự việc lại như vậy. Anh như người

tàn tật cứng nhắc trước bia mộ, run rẩy ngắm nhìn gương mặt đáng yêu của Tiêu Tiêu.

Xoắn xuýt mười năm, biết chân tướng càng thêm nặng nề.

Anh cũng ngồi trước mộ bia, nhắm mắt lại, hít thở sâu nhưng đau đớn vô

cùng. Anh rút thuốc từ hộp đưa cho Mộ Thừa, bản thân cũng châm một điếu, mắt anh đờ đẫn dưới làn khói thuốc, "Tại sao mười năm trước không nói

rõ?"

"Phẫu thuật do ba cậu đồng ý, nhưng sự thực mẹ cậu vẫn giấu

kín đến tận bây giờ, chỉ vì sợ ba cậu bị đả kích. Không ai ngờ cục diện

này xảy ra, mười năm trước tôi không cách nào đối mặt với nỗi đau này

nên lựa chọn trốn tránh, bao năm qua không liên lạc với mọi người cũng

vì không muốn chạm vào vết sẹo của ba cậu." Mộ Thừa châm thuốc, bình

thản lên tiếng: "Nhưng dẫu sao vẫn phải đối mặt, mười năm trước không

giải quyết, mười năm sau cũng nên giải quyết đúng không? Chuyện này

người đau khổ nhất thực ra là mẹ cậu. Mẹ cậu giấu diếm gánh chịu một

mình cũng chỉ vì không muốn cậu và ba cậu đau lòng."

Lệ Minh Vũ trầm ngâm kẹp thuốc, tay anh khẽ run, anh lại hút một hơi thuốc rồi phả mạnh, im lặng không nói gì.

"Chuyện này trước sau gì cũng phải giải thích rõ với ba cậu, nhưng chúng ta nên tôn trọng quyết định của mẹ cậu, để mẹ cậu nói sẽ tốt hơn." Mộ thừa vỗ

vai Lệ Minh Vũ, khuyên nhủ.

Ánh mắt Lệ minh Vũ tối tăm đầy đau

khổ và tự trách. Nếu anh dành thời gian chơi với Tiêu Tiêu nhiều hơn,

nếu anh phát hiện sớm hơn, nếu anh quan tâm Tiêu Tiêu hơn, có lẽ khi cô

bé ra đi đã không quá đau đớn, cũng có lẽ ngay lúc này sau khi biết sự

thật anh sẽ không qúa bi thương. Bao năm qua, anh đều trút hết mọi nỗi

đau lên Mộ Thừa, tự cho đây là sai lầm của một mình Mộ Thừa, nhưng không ngờ sự thật lại do Tiêu Tiêu mắc bệnh từ bé. Có lẽ lúc cô bé đi sau

lưng anh thì đã bệnh, hoặc cô bé khó chịu, chỉ biết dùng ánh mắ chờ

mong, nhìn anh kêu một tiếng, "Anh", mong chờ anh có thể chơi cùng cô bé dù chỉ chốc lát.

Một lúc sau...

"Anh đi trước đi, tôi muốn ngồi lại với Tiêu Tiêu." Lệ Minh Vũ mở miệng, giọng anh khàn khàn vô lực.

Mộ Thừa thấy sự tự trách trong mắt anh, không biết nên an ủi như thế nào

mới tốt, Mộ Thừa đứng dậy, nhẹ giọng: "Minh Vũ, mỗi người chúng ta đều

áy náy chuyện Tiêu Tiêu, tôi đã đau khổ mười năm, tôi không muốn thấy

cậu tiếp tục đau khổ chuyện này nữa."

Lệ Minh vũ không trả lời, ánh mắt sâu thẳm quan sát điếu thuốc đang cháy.

Mộ Thừa xoay người đi, thản nhiên cất giọng, "Về Tiếu Nhiễm, nếu không yêu cô ấy, xin cậu hãy từ bỏ. Tôi hổ thẹn việc của Tiêu Tiêu, nhưng đối mặt Tiểu Nhiễm. tôi sẽ không nhượng bộ với cậu."

Ánh mặt trời soi

sáng bóng lưng Mộ Thừa, ngôn từ của anh ôn hòa nhưng lộ rõ kiên định.

Đến khi bóng Mộ Thừa khuất sau mộ bia, giọng Lệ Minh Vũ hết sức cương

quyết vang lên...

"Tôi sẽ không để anh có cơ hội giành được Tô Nhiễm lần nữa!"

Bóng dáng Mộ Thừa thoáng khựng lại, nhưng mau chóng đi tiếp.

Con gió nhẹ thổi, cuốn khói thuốc bay xa.

***

Tô Nhiễm chiết tinh chế nho đen vào lọ vô khuẩn vừa vặn hai giờ ba mươi

phút chiều. Cô xoa xoa bả vai và cổ nhức mỏi, bước ra khỏi phòng điều

chế hương, không ngừng nhập số liệu vào máy tính, sau đó cô mệt mỏi

nhoài người trên bàn.

Phải công nhận cảm giác mang đồ che mắt khi ngủ khá ổn, dĩ nhiên nếu không có việc Lệ Minh Vũ quấy rầy tối hôm qua, cô sẽ ngủ ngon giấc hơn. Tô Nhiễm ngáp một cái, hai mắt díp lại. Căn

phòng mởi sửa khá yên tĩnh, đường phố về chiều ồn ào náp nhiệt, ngược

lại càng khiến cô thêm buồn ngủ.

Tỉnh táo hơn, cô xuống tầng rửa mặt, thợ sửa chữa đã được cô cho nghỉ hôm nay.

Tầng dưới cô chỉ sửa sang đơn giản, mua đại khái vài vật dụng trưng bày. Lúc đầu thuê căn hộ này, cô vốn dĩ muốn sống ở đây, nhưng không ngờ bây giờ chỉ dùng để làm việc.

Xem đồng hồ lần nữa, thấy gần đến giờ, Tô Nhiễm đem trái cây vừa mua, trà bánh dọn sẵn trên bàn.

Đúng ba giờ, chuông cửa vang lên.

Tô Nhiễm vội bước ra mở cửa.

Ngoài cửa, nắng chiều hắt lên Mộ Vạn Vân, bà đoan trang tao nhã với áo voan, váy màu tối, đôi bông đá mắt mèo sang trọng.

Thân là giáo sư dạy dỗ thế hệ trẻ tương lai đất nước, quan niệm về thời gian của bà luôn chính xác.

Hôm nay, bà chủ động hẹn gặp Tô Nhiễm vào ba giờ, ngay tại đây.

Gặp Mộ Vạn Vân sau bốn năm, tuy Tô Nhiễm lúng túng nhưng vẫn nở nụ cười

chào bà, mời bà vào nhà, cô lật đật lên tiếng mời bà ngồi.

Mộ Vạn Vân gật đầu, nhưng chỉ đặt giở xách một bên, lướt nhìn quanh phòng, lại nhìn cầu thang xoay tròn ở một góc khác, "Tiểu Nhiễm, phòng làm việc

của con rất đẹp, đúng là phong cách của con.

"Dạ, người quá khen

rồi ạ. Ở đây, cháu chỉ sửa sang đơn giản, lúc đầu định sửa kĩ càng hơn,

nhưng cháu hơi lười nên không đâu ra đâu cả. Người đừng chê cười ạ." Tô

Nhiễm cười ngượng ngập. Cô biết Mộ Vạn Vân tuy là chuyên gia văn hóa

lịch sử, nhưng với thẩm mỹ kiến trúc và nội thất, bà cũng có kiến giải

nhất định.

Mộ Vạn Vân chầm chậm lắc đầu, "Con người theo đuổi cái đẹp với tiêu chuẩn khác nhau. Chuẩn mực quan sát khiếu thẩm mỹ của một

người không cần phải xem xét tổng thể, chỉ cần một c