hút là được. Dù là
một chi tiết nhỏ cũng có thẻ phản ánh ra tính cách và sở thích cá nhân.
Ví dụ khay hoa quả màu xanh trắng đơn giản trước mắt, rất hòa hợp phong
cách tổng thể của phòng làm việc này. Con khác với chị con, nếu đổi là
chị con, nhất định chị con sẽ chọn những thứ như pha lê hoặc cẩm thạch
quý báu." Mộ Vạn Vân vỗ nhẹ vai Tiểu Nhiễm, điềm tĩnh hỏi, "Mẹ có thể
tham quan nơi làm việc của con không?"
"Dạ, mời người lên lầu."
Tô Nhiễm không biết nguyên nhân bà đột nhiên hẹn gặp cô là gì, cô chỉ
thấy áp lực mô hồ, vội vàng đi trước dẫn đường.
Tô Nhiễm đi trước, Mộ Vạn Vân theo sau. Hai người không ai nói với ai
tiếng nào, chậm rãi bước từng bậc thang. Bầu không khí im lặng khác
thường. Phong cách tổng thể trên lầu lấy sự tươi mát tao nhã làm chủ
đạo, so với lầu một sáng rực ánh nắng, lầu hai tương đối tối hơn. Vì nơi đây cũng là nơi điều chế hương không thích hợp ánh sáng rọi thẳng vào
phòng, nên trong phòng khép kín, ngăn cách với ánh sáng bên ngoài.
Mộ Vạn Vân nhìn quanh một vòng, gật đầu liên tục, đáy mắt hiện vẻ tán
thưởng từ đáy lòng, "Phụ nữ đều yêu thích nước hoa, mẹ cũng không ngoại
lệ. Đây là lần đầu tiên mẹ được tiếp xúc gần gũi với phòng điều chế
hương như thế này, nếu có dịp được trực tiếp xem con điều chế nước hoa
như thế nào thì hay quá."
Tô Nhiễm khẽ cười, "Sẽ có ạ."
"Chắc sẽ hay lắm. Thực ra lúc phụ nữ tập trung còn quyến rũ hơn cả đàn ông." Mộ Vạn Vân cười điềm đạm.
Tô Nhiễm luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng trên môi, đến giờ cô vẫn đoán không ra mục đích đến thăm của mẹ chồng trước đây. Cô chỉ biết cười đối phó, tới đâu hay tới đó. Ngắm nghía một vòng, hai người bước xuống lầu một. Tô
Nhiễm pha trà, rót ra tách mời bà, Mộ Vạn Vân cầm lấy, nhấp một ngụm, vị trà thơm mát lan tỏa khắp miệng. Bà gật dầu hài lòng, nhẹ giọng, "Sở
thích của con và Minh vũ khác nhau nhiều quá. Ví dụ như phong cách nội
thất ở đây chẳng hạn, Minh Vũ thích tông màu tối, con lại thích tông màu sáng thanh tao. Hai phong cách ở hai thái cực khác nhau."
Hương trà thơm thoang thoảng, Tô Nhiễm chỉ im lặng ngồi nghe, khóe miệng cô hơi cong lên, hàng mi buông rũ thấm nhòa hơi nước.
"Tiểu Nhiễm, con không thấy lạ khi mẹ tới đây tìm con sao?" Mộ Vạn Vân chợt chuyển đến trọng tâm, nói thẳng.
Tay đang lay khay trà khựng lại, Tô Nhiễm nhướng mắt đối diện ánh mắt chăm
chú của Mộ Vạn Vân, cô lại tiếp tục lay trà, khẽ đáp lời, "Dạ con cũng
thấy hơi lạ."
Mộ Vạn Vân uống một hớp trà, vài giây sau nói: "Mẹ
biết hai ngày qua con sống chung với Minh Vũ. Con và nó cùng ở biệt thự
Bán Sơn ngày trước."
Tô Nhiễm thảng thốt, vô thức nhìn Mộ Vạn
Vân, thấy bà đang nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng trìu mến, như từng hạt nước nhỏ lướt qua nội tâm Tô Nhiễm. Ánh mắt đó khiến cô không cách nào
đoán ra được suy nghĩ của bà. Hồi lâu sau, cô hơi xấu hổ liếm môi: "Thực ra... Chuyện không như người tưởng tượng đâu ạ."
"Nói vậy, con biết mẹ nghĩ thế nào về tình huống của hai con sao?" Mộ Vạn Vân vặn hỏi.
Ánh mắt Tô Nhiễm bần thần, cô không ngờ bà sẽ vặn hỏi trực tiếp như vậy, nhất thời cô không biết trả lời thế nào cho phải.
Thấy phản ứng của Tô Nhiễm, đáy mắt Mộ Vạn Vân nổi lên ý cười bất đắc dĩ,
khẽ cất giọng, "Tô Nhiễm, con biết chuyện của Minh Vũ và chị con không?"
Dự cảm mô hồ trong lòng rốt cục cũng dã xuất hiện, cô gật đầu, "Dạ con biết."
Mộ Vạn Vân khẽ thở dài, vẻ mặt bà cô đơn và lo lắng, "Minh Vũ luôn chen
giữa hai chị em con. Bốn năm trước, con ra đi, bốn năm sau lại ở cùng
với nó. Mẹ thực sự bị lớp thanh niên như mấy con làm cho hồ đồ rồi. Minh Vũ bây giờ rốt cuộc là chồng con hay anh rể con?"
Sắc mặt Tô Nhiễm chịu đựng, mắt thấp thoáng đau khổ mơ hồ, một lúc sau trả lời, "Thực ra cái nào cũng không phải."
Từ đầu cô nên nghĩ Mộ Vạn Vân đến tìm cô vì nguyên nhân này mới phải. Bà
là mẹ của Lệ Minh Vũ, làm sao có thể không quan tâm đến chuyện liên quan đến anh? Đáp án của vấn đề này rất đơn giản, nhưng nghe lại không đơn
giản như vậy. Nếu quan hệ của cô và Lệ Minh Vũ bốn năm trước coi như đơn giản, thì ngày hôm nay thực sự quá phức tạp. Lệ Minh Vũ đã cưới Hòa Vy, nhưng ép buộc cô ở Bán Sơn, hơn nữa mỗi ngày anh còn ngủ qua đêm ở biệt thự. Loại hành động, sự việc này một khi lan truyền ra ngoài sẽ ảnh
hưởng nghiêm trọng hình tượng bộ trưởng Lệ Minh Vũ. Thân là mẹ của anh,
Mộ Vạn Vân sao lại không lo lắng?
Mộ Vạn Vân trầm ngâm nhìn cô cả buổi, bà thở dài nặng nề, cầm nắp nhẹ nhàng đậy nắp tách trà, giọng nói có vài phần cam chịu, "Tiểu Nhiễm, thực ra hôm nay mẹ đến tìm con,
chính là muốn từ con biết được suy nghĩ của Minh Vũ."
"Dạ?" Tô Nhiễm sững sờ.
Bà tìm cô chỉ muốn biết suy nghĩ của Lệ Minh Vũ sao?
Thấy cô ngạc nhiên, Mộ Vạn Vân cũng không dự định giấu diếm, "Tiểu Nhiễm,
Minh Vũ luôn thích giấu mọi suy nghĩ trong lòng, chuyện gì cũng không
muốn giải thích với ba mẹ. Bốn năm trước các con xảy ra chuyện gì, tới
tận bây giờ, ba mẹ cũng không biết. Sau hai năm con đi, chị con Hòa Vy
đột nhiên tung tin đã kết hôn với Minh Vũ, ba mẹ hỏi Minh Vũ, nhưng cái
gì nó cũng không nói. Bây giờ con đã