nguyên nhân dẫn đến bệnh tim của Tiêu Tiêu không phải vì hẹp van
tim. Thực tế, cô bé suy tim bẩm sinh, do tuổi nhỏ nên không phát hiện ra mà thôi. Năm cô bé bốn tuổi, một lần nghẹt thở bất ngờ được đưa đến
bệnh viện. Lúc đó, Mộ Thừa nghiên cứu lĩnh vực tim mạch, nhận thấy sự
bất thường của cô bé, trải qua quá trình kiểm tra kĩ lưỡng phát hiện,
Tiêu Tiêu bị dị tật tim bẩm sinh hiếm gặp, đồng thời bệnh tình nặng lên
theo thời gian, nghẹt thở là do máu chảy không thông, nếu không phẫu
thuật, tình trạng nghẹt thở sẽ xảy ra thường xuyên.
Lúc đó, Mộ
Vạn Vân gần như phát điên, cả đời bà nghiên cứu lịch sử văn hóa, giành
bao nhiêu thành tựu vẻ vang trong công việc đều không bằng việc bà sinh
được Tiêu Tiêu. Cô bé là niềm tự hào của bà. Bà làm sao có thể nhẫn tâm
nhìn con gái yêu thương nhất còn bé phải gánh chịu nỗi đau này? Vì vậy
bà chỉ biết phó thác mọi hi vọng lên người Mộ Thừa.
Mộ Thừa liên
lạc ngay với thầy hướng dẫn hồi trước của anh, cũng là chuyên gia tim
mạch có uy tín lúc bấy giờ, thông qua thầy anh tìm kiếm phương pháp điều trị tiên tiến nhất. Thầy anh hết sức quan tâm bệnh tình của Tiêu Tiêu,
liền bay đến trong đêm. Đồng thời, cũng dẫn theo nhiều chuyên gia uy tín khác nghiên cứu thảo luận căn bệnh hiếm thấy này. Khi nắm rõ tình hình
bệnh tình của Tiêu Tiêu, tất cả mọi người đều lắc đầu. Ban đầu, họ vẫn
còn chút hi vọng Tiêu Tiêu không mắc chứng bệnh này, bởi vì bệnh này
không tới mười ca trên thế giới, nên kinh nghiệm lâm sàng rất ít. Mà
Tiêu Tiêu, một đứa bé vẫn phải chống đỡ nỗi đau đớn của người lớn, bọn
họ đều không cách nào giúp đỡ.
Có thể hiểu Mộ Vạn Vân phải chịu
đựng bao nhiêu áp lực, lúc đó Lệ Thiên đang tích cực chuẩn bị nhậm chức, bà không dám kể bệnh tình của con gái cho Lệ Thiên. Cuối cùng chỉ có
thể trao đổi với Mộ Thừa, dù thế nào cũng phải nghĩ cách cứu Tiêu Tiêu,
không cần biết dùng phương pháp nào, hao tốn bao nhiêu tiền.
Mộ
Thừa đành không đành lòng nhìn đứa cháu gái còn nhỏ mà đã phải chết, anh thức suốt mấy đêm liền nghiên cứu, thảo luận, làm thí nghiệm lâm sàng
với chuyên gia, giáo sư, chủ nhiệm khoa. Tuy lúc đó anh chỉ là trợ lý
mới tốt nghiệp, nhưng vì bài luận văn đầy tính khoa học đã khiến giới y
khoa chấn động, nên tiếng nói của anh cũng có chút uy lực trước bậc
thầy.
Sau một lần Tiêu Tiêu bị ngạt thở dẫn đến bất tỉnh léo dài
36 tiếng đồng hồ, Mộ Thừa cùng các chuyên gia cuối cùng cũng nghĩ ra một phương án phẫu thuật. Mộ Vạn Vân sau khi nghe xong sắc mặt bà trắng
bệch, vì phương pháp này hoàn toàn nguy hiểm, khả năng Tiêu Tiêu được
trị khỏi chỉ có ba mươi phần trăm, hay nói cách khác bảy mươi phần trăm
cuộc phẫu thuật là nguy hiểm. Mộ Thừa tiều tụy hốc hác đi rất nhiều.
Phẫu thuật này chỉ có một kết quả, hoặc Tiêu Tiêu khỏi bệnh hoàn toàn,
hoặc Tiêu Tiêu chết ngay trên bàn môt vì xuất huyết, dẫn đến hoại tử
não.
Dĩ nhiên Mộ Vạn Vân không đồng ý làm phẫu thuật. Không phẫu
thuật, ít ra Tiêu Tiêu còn có thể sống, nhưng chấp nhận phẫu thuật, ngộ
nhỡ thất bại…
Nhưng sự thật chứng minh, bệnh tình của Tiêu Tiêu
ngày càng trầm trọng, số lần bất tỉnh từ vài ngày một lần dần thành một
ngày mấy lần. Khuôn mặt cô bé hồng hào cũng trở nên trắng bệch nhăn
nheo, Lệ Thiên vẫn không biết bệnh tình của con gái nghiêm trọng, mỗi
ngày ông đều xuất hiện trên truyền hình, xung quanh ông là chính sự hội
họp. Mộ Vạn Vân luống cuống gọi điện cho chồng, lúc đó Lệ Thiên đang
họp, Mộ Vạn Vân chưa kịp nói rõ bệnh tình nghiêm trọng của con gái và
tính nguy hiểm của phẫu thuật. Vì vậy, Lệ Thiên nghe kể sơ qua điện
thoại liền lập tức đưa ý kiến…chấp nhận phẫu thuật.
Khi anh cho rằng bệnh tình chỉ cần tiếp nhận đủ giải phẫu, ít ra vẫn có thể cứu chữa.
Tình huống này vô cùng cấp bách, Mộ Vạn Vân chỉ biết gửi gắm mọi hi vọng vào bệnh viện, vào cuộc phẫu thuật này. Cuộc phẫu thuật này bất kể với giới y học hay bệnh nhân đều là một thách thức trước nay chưa từng có.
Phẫu thuật suốt bốn mươi tám tiếng đồng hồ, Mộ Thừa không hề chợp mắt, anh
và cả ê kíp thực hiện ca phẫu thuật luôn tập trung cao độ, họ cẩn thận
hoàn thành từng bước từng bước theo phương án phẫu thuật nhằm tránh phát sinh tình huống xuất huyết ngoài ý muốn. Nhưng cuối cùng ngay thời khắc tưởng chừng đã thành công, điều bất ngờ đã xảy ra.
Thành mạch quá mỏng, không cách nào tránh việc rạn nứt. Tuy bác sĩ chuẩn bị
phương án phòng bị nhưng không ngờ mọi chuyện xảy ra nhanh chóng và bất
ngờ. Tiêu Tiêu không chết trên bàn mổ, nhưng ngày hôm sau cô bé đã nhắm
mắt vĩnh viễn trong phòng bệnh vô trùng.
Lúc đó, thế giới của Mộ thừa sụp đổ trong chớp mắt.
Khi Lệ Minh Vũ và Lệ Thiên chạy tới vừa vặn nhìn mặt Tiêu Tiêu lần cuối...
Kể đến đây, Mộ Thừa đã hút không dưới năm điếu thuốc, tàn thuốc cháy bỏng
tay, anh mới định thần dập thuốc, vứt nó đi. Vẻ mặt anh mệt mỏi, cảnh
tượng giải phẫu mười năm trước như một bộ phim trình chiếu trong đầu
anh, hồi ức bi thương đều như chất độc mãn tính, mối lần nghĩ tới như
trải qua sự lăng trì tàn nhẫn, giày vò anh.
Lệ Minh Vũ đờ đẫn, dù thế nào cũng khô
