ngừng thở. Cô bé vĩnh viễn không còn cơ hội ngắm nhìn ánh mặt trời tươi
sáng bên ngoài.
Lệ Minh Vũ quy kết mọi sai lầm cho Mộ Thừa,
phương án là do anh một mình vạch ra, vì sao lại xảy ra chuyện ngoài ý
muốn? Sau sự cố chữa bệnh này, Mộ Thừa từ chức ở bệnh viện, sống nơi đất khách quê người.
Lệ Thiên và Mộ Mạn Vân khóc đến chết đi sống
lại, nhất là Lệ Thiên, chỉ qua một đêm ông già đi rất nhiều. Tiêu Tiêu
là bảo bối của ông, vợ chồng ông yêu chiều nâng niu trong lòng bàn tay,
nhưng cuối cùng lại không giữ được đứa con này.
Kể từ sự cố phát sinh, Lệ Thiên không còn nhắc đến Mộ Thừa, Lệ Minh Vũ nhiều lần yêu cầu Lệ Thiên và Mộ Mạn Vân truy xét nguyên nhân rủi ro, nhưng mỗi lần tới
điểm then chốt đều bị Mộ Mạn Vân ngăn cản. Cũng giống mười năm trước,
khi Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi, người nộp tiền bảo lĩnh vẫn là Mộ Mạn
Vân. Lệ Minh Vũ hiểu, Mộ Mạn Vân nặng tình chị em.
Trước mộ bia, Mộ Thừa thở dài một hơi, nghe Lệ Minh Vũ nói, anh khẽ cất giọng, "Mẹ
cậu chỉ không muốn nhắc tới chuyện quá khứ mà thôi. Minh Vũ, thực ra có
một số việc không giống như cậu tưởng tượng."
"Được, tôi muốn
nghe anh giải thích." Lệ Minh Vũ nhìn anh, ánh mắt đau thương dần sắc
bén, "Mười năm trước, cái anh thiếu tôi chính là một lời giải thích.
Ngày hôm nay, anh có thể giải thích với tôi rồi phải không? Hay anh vẫn
tiếp tục làm rùa rút đầu?"
Anh không hận Mộ Thừa, anh chỉ giận
việc Mộ Thừa làm. Đối với người cậu lớn hơn anh có vài tuổi này, ngày
xưa khi còn sống chung, hai người không bao giờ phân chia vai vế, trong
lòng Lệ Minh Vũ, Mộ Thừa cũng như bạn đồng trang lứa. Từ nhỏ, Mộ Thừa đã chuyên lo học hành để thi vào ngành y, nhưng khi rãnh rổi sẽ đua xe máy với anh. Lệ Minh Vũ cho rằng bản thân rất hiểu Mộ Thừa, anh là một
người dám làm dám nhận, nhưng mười năm trước cái Lệ Minh Vũ thấy chỉ là
hình ảnh Mộ Thừa trốn tránh.
Dưới ánh nắng, vẻ mặt Mộ Thừa cô
độc, một lúc sau anh ngồi trước mộ bia của Tiêu Tiêu, lấy ra một hộp
thuốc, ý mời Lệ Minh Vũ, thấy Lệ Minh Vũ bất động, anh rút một điếu,
ngậm vào miệng, châm thuốc rồi hút một hơi.
Lệ Minh Vũ lãnh đạm đứng yên ở đó, anh không cản Mộ Thừa hút thuốc.
Mộ Thừa là một bác sĩ, cũng vì Băng Nựu nên hiếm khi anh hút thuốc. Lúc
này đây, anh hút thuốc đủ thấy nội tâm dằn xé nặng nề. Khi thuốc cháy
còn phân nửa, anh phả một hơi dài, ngẩng đầu nhìn Lệ Minh Vũ, hỏi rõ
từng chữ từng lời: "Minh Vũ, để có thể giành lại Tô Nhiễm từ tôi, cậu
không tiếc vạch ra món mợ mười năm trước, làm vậy có đáng không?"
Lệ Minh Vũ nhếch miệng lạnh lùng, giọng Mộ Thừa nhẹ nhàng nhưng hữu lực, những lời này nói ra đâm thủng vách chắn giữa hai người mười năm qua.
Lệ Minh Vũ nhìn anh rất lâu mới chậm rãi mở miệng: "Tô Nhiễm và sự cố
chữa bệnh là hai chuyện không liên quan đến nhau."
"Phải không?
Vậy Quý Hâm Dao thì sao? Cô ta vô duyên vô cớ về nước là kiệt tác của
cậu?" Mộ Thừa cười nhạt, hút một hơi thuốc rồi phả ra, "Khi cô ta rời bỏ tôi, cô ta không biết thân phận thật của tôi. Còn bây giờ cô ta có thể
kể làu làu chuyện của tôi từ đầu đến cuối, cậu tốn khá nhiều công sức
thì phải?"
Lệ Minh Vũ cười khẩy, "Vậy khi gặp Tô Nhiễm, anh không giải thích với cô ấy về tình huống của anh à?"
"Cậu quả nhiên vì Tô Nhiễm." Mộ Thừa bất đắc dĩ lắc đầu, "Minh Vũ, có một số việc đã qua thì vẫn là đã qua. Người cậu không biết quý trọng bốn năm
trước, bốn năm sau mới khẩn trương lo được lo mất, có ích không?"
"Anh thôi đi. Bây giờ tôi chỉ muốn biết chuyện mười năm trước!" Lệ Minh Vũ
chẳng muốn nói nhiều với anh, thần sắc anh không vui, "Tôi nghĩ mẹ tôi
bảo vệ anh hết lần này đến lần khác nhất định bà có lý do. Nếu hôm nay
anh không nói rõ ràng, tôi sẽ vui lòng báo cảnh sát, mời anh uống cà
phê."
Mộ Thừa thở dài, khẽ cười, "Chắc chắn cậu có khả năng này."
"Nói đi." Lệ Minh Vũ chưa nóng giận đến đánh mất lý trí, trái lại lúc này
anh càng trầm tĩnh theo thói quen rèn luyện bấy lâu nay. Anh rút thuốc,
châm lửa, rồi hút một hơi, động tác thành thục vững vàng, thể hiện rõ
anh là một người đàn ông trưởng thành tao nhã.
Mộ Thừa xoay
người, ánh mắt dừng trên ảnh Tiêu Tiêu, nhìn nụ cười của cô bé, thần sắc anh dịu dàng. Hồi ức mười năm trước như dòng nước chảy xuôi, đong đầy
anh từ lâu. Tuy đã mười năm trôi qua, nhưng tình cảnh năm đó anh vẫn nhớ như in trong đầu.
"Thực ra năm đó, mẹ cậu biết tình huống của
Tiêu Tiêu, con bé bệnh tình ra sao, chỉ có tôi và mẹ cậu nắm rõ nhất. Mẹ cậu không nói chẳng qua không muốn cậu và ba cậu đau lòng mà thôi."
Lệ Minh Vũ sững sờ, hơi nheo mắt, "Anh nói gì? Anh nói rõ ràng đi."
"Mẹ cậu luôn nhấn mạnh không muốn nhắc tới chuyện trước đây. Nhưng hôm nay
tới đây, tôi cũng không định tiếp tục giấu diếm nữa." Mộ Thừa trầm tĩnh
nhìn thẳng vào mắt Lệ Minh Vũ, "Hôm nay tôi nói ra chỉ vì Tô Nhiễm. Tôi
biết cậu một mực dùng chuyện này uy hiếp cô ấy."
Mắt Lệ Minh Vũ lạnh lùng, vô thức siết chặt tay.
Mộ Thừa không nhìn Lệ Minh Vũ, ánh mắt anh lại chuyển tới ảnh Tiêu Tiêu,
chầm chậm kể cặn kẽ cái gọi là "sự cố chữa bệnh" mười năm trước.
Năm đó,