i bàn tay trắng, khổ cực trăm bề, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Cha bảo cha đã tự hứa với lòng từ thuở hàn vi là sẽ không từ nan bất cứ thủ đoạn nào miễn đạt đến thành công là được. Sau đó người gặp mẹ anh. Mẹ anh thuở bấy giờ là một thiếu nữ yếu đuối, trong sạch và hiền hậu, rất giàu có. Cha anh đã cưới mẹ anh không phải vì yêu mà là vì mẹ anh có tiền, mẹ anh giàu như Vũ Thường bây giờ.
- Ồ! Thì ra lịch sử đang tái diễn.
Mộ Phong buột miệng.
- Cha đã tìm đủ mọi cách để chinh phục mẹ, sau cùng người đạt đến mục tiêu. Từ đó người lên đại học, đậu luật xong lại xuất ngoại và bây giờ là một luật sư tên tuổi. Cha anh chỉ biết có tiền chớ không cần đến lương tâm, tư cách hay nhân đạo. Anh Hòa so sánh ông như vậy cũng chẳng sao.
Chưa bao giờ Mộ Phong thấy chàng thành thật như thế này.
- Anh và anh Triệt ngay từ thuở nhỏ đã được cha anh nhắc nhở luôn là phải mạnh mới sống được, nếu không mạnh bị ức hiếp, chèn ép. Theo cha anh thì kẻ mạnh có nghĩa là kẻ có nhiều tiền, nhiều thế lực, và làm thế nào để trở thành kẻ mạnh thì cha anh quan niệm là lợi dụng tất cả thủ đoạn để đạt được mục đích mà không vi phạm luật lệ. Em cũng biết cha anh dù sao cũng là một luật sư thì đâu bao giờ ông chịu để con cái phạm tội. Chính nhờ lối giáo dục của người mà anh Triệt mới hoàn hảo như vậy.
Mộ Phong hỏi:
- Nhưng còn anh? Em thấy anh hoàn toàn khác hẳn anh Triệt cơ mà?
- Vâng, anh không thể chấp nhận lối giáo dục đó của cha anh. Sự chối từ tư tưởng đó phải nhận là do công mẹ anh. Từ khi về ở với cha anh, chỉ trong vòng một năm, mẹ anh đã nhìn ra lầm lẫn của mình, nhưng đã trễ rồi, nên đành phải chấp nhận. Anh Triệt từ nhỏ đã yêu cha hơn yêu mẹ, anh ấy coi ông như thần tượng. Còn với anh? Chỉ có mẹ, mẹ đã yêu anh, tin tưởng anh, người thường đem tâm sự mình ra tâm sự với anh. Anh chịu ảnh hưởng của mẹ rất nhiều, còn anh Triệt chịu ảnh hưởng cha, do đó bản tính hai anh em hoàn toàn khác biệt.
Mộ Phong thở dài, chùn chân:
- Tại sao anh không cho em biết sự thật sớm hơn?
- Có liên hệ gì đâu?
- Chúng ta đã chôn đời Vũ Thường một cách oan uổng như vậy mà anh bảo là không sao ư?
Mộ Phong kêu lên:
- Anh biết anh Triệt không tốt mà chẳng tìm cách để ngăn chận cuộc hôn nhân này.
- Em đừng quên là chính Vũ Thường muốn lấy anh Triệt nhé.
Thế Hạo nói:
- Vả lại anh cũng biết anh Triệt yêu Vũ Thường thật chứ không phải đùa đâu, nếu không làm gì anh ấy phải đeo đuổi đến ba năm? Mộ Phong, em nghĩ kỹ đi, em đừng trách anh như thế tội lắm. Dù tính tính có khác nhau, Thế Triệt dù sao cũng là anh ruột của anh, nếu không giúp cho chuyện thành thì thôi, ai lại ngăn cản bao giờ?
Mộ Phong cúi đầu thở dài:
- Vâng, đúng ra em không có quyền trách anh mà phải trách chính mình. Em có lỗi nhiều với Vũ Thường và anh Mộ Hòa của em.
Thế Hạo không hiểu:
- Tại sao em lại tự trách mình?
Mộ Phong lắc đầu:
- Vì em không tròn nhiệm vụ. Nếu lúc xưa em giúp họ thật tâm, nếu em đến kể cho Vũ Thường biết anh Hòa yêu nó vô cùng thì biết đâu Vũ Thường chẳng lấy anh Hòa? Chỉ tại em quá ích kỷ, em chỉ nghĩ đến chúng mình, không muốn anh em phá vỡ hạnh phúc của anh anh để giữa chúng ta có thể bị lủng củng. Thế nên em chỉ khuyên anh Hòa cho có vậy thôi. Đến lúc Vũ Thường đã chọn anh Triệt em lại vui nữa mới khổ chứ, và em lại khuyên anh Hòa quên Vũ Thường cho xong. Em ích kỷ quá!
Thế Hạo vòng tay ngang lưng Mộ Phong:
- Đừng tự trách mình như vậy, Phong ạ. Cá tính của Vũ Thường với cá tính của anh Hòa đều mạnh như nhau, dù em có hết sức giảng hòa đi nữa chưa chắc em đã thành công. Tóm lại, chuyện tình yêu là chuyện chỉ có hai người trong cuộc mới giải quyết được, không ai làm sao giúp được họ nếu chính họ không tự giúp mình. Anh nghĩ là tất cả chẳng qua chỉ là định mệnh.
Mộ Phong cười:
- Anh trở thành kẻ chấp nhận định mệnh từ bao giờ thế?
Thế Hạo cười:
- Khi có nhiều chuyện xảy ra mà ta không thể dùng những dự kiện thông thường để giải thích thì chỉ còn cách đổ thừa cho định mệnh vậy.
Hai người thả dọc theo lộ thứ tư của con đường Nhân Ái, qua khúc lộ số ba họ đến ngã rẽ sang lộ Đôn Hóa Nam. Đứng lại, Thế Hạo nói:
- Lạnh quá! Kiếm nơi nào ngồi em nhé?
Mộ Phong suy nghĩ một chút, nói:
- Em không lạnh. Hay là mình đến thăm Vũ Thường đi, lâu quá không ghé thăm họ.
Thế Hạo suy nghĩ:
- Cũng được, rủ cô ấy đi dạo cho vui.
Thế là họ đi về phía nhà Vũ Thường. Mười lăm phút sau họ đã ở trước cổng nhà Vũ Thường. Vũ Thường đón họ với cái vui ngạc nhiên. Mời vào phòng khách nàng hỏi hai người:
- Quí vị dầm mưa à?
Mộ Phong đáp:
- Không phải chỉ mới đây thôi mà tụi này đi từ khi chiều cơ.
- Tôi cũng thích đi trong mưa lắm.
- Tôi biết mà, cũng nhờ dầm mưa ở núi Dương Sơn mà bồ đã nằm liệt giường một trận nên thân.
Mộ Phong vừa cởi áo tơi ra vừa nói. Thu Quế bước ra mang hai chiếc áo ra sau. Ngắm một lúc gian phòng lờ mờ, lò sưởi ấm đỏ ở một bên bộ salon, Mộ Phong tiếp:
- Vũ Thường, bồ biết hưởng thụ lắm đấy, định đến đây kéo bồ đi chơi nhưng vào đây rồi chỉ muốn ở lại thôi.
Mộ Phong duỗi chân, nằm dài người ra để nghe hơi ấm đi vào từng thớ thịt.
- Vũ T
