dạt.Hách Liên vương công phủ một mảnh vui sướng .Tại cao đường của Vương công phủ.
- ‘’ Ha ha, mau đứng lên , mau đứng lên.” Tràn ngập đại sảnh đường là tiếng cười hòa thuận, cha mẹ Phong Vân tươi cười đầy mặt, xuất ra một cái phong bao lì xì đỏ thẫm thật to.
-“ Đa tạ cha nương ” Phong Vân kéo Mộc Hoàng đứng lên, tươi cười sáng lạn nhưng ý cười không đạt đến đáy mắt . Mộc Hoàng thời
điểm đó chợt cảm thấy vô cùng kinh ngạc , ánh mắt lóe sáng nhìn chằm
chằm Phong Vân.
Phong Vân cười thầm một tiếng, làm như không để ý tới, lôi kéo Mộc
Hoàng bái kiến trưởng bối. Mộc Hòang khuôn mặt lạnh băng không hài lòng
nhưng cũng đành phải đi theo Phong Vân.
Khó có khi nam nhân toàn thân không lộ ra vẻ cuồng ngạo cùng sát khí
giết chóc, Phong Vân tương đối hài lòng. Thế nhưng, cái tên chết tiệt
kia sao lại đứng yên bất động thế này ? Cái chân không chịu cử động dù
chỉ một chút, càng đừng nói đến quỳ lạy.Bất quá hắn được phong cho cái
thân phận công chúa công quốc gì đó , thế nên Phong Vân gia gia, cha mẹ
tuy rằng đang bất mãn chờ đợi, nhưng cũng không thể trách tội. Phong Vân ngoài mặt thờ ơ với thế cuộc , nhưng trong bụng thì âm thầm buồn cười.
- “Tôn nhi a, hôm nay thành thân rồi, về sau con đã trở thành người
trưởng thành rồi đó, trước kia con có thể thoải mái theo đuổi tự do tự
tại, nhưng giờ đã khác , sau này con phải đi theo gia gia mà học tập
thêm nhiều nhiều. Biết chưa ? ‘’
Sau khi quỳ lạy một vòng trưởng bối , Phong Vân còn chưa được ngồi
xuống nghỉ ngơi, Vị trưởng bối cao quý tôn nghiêm Hách Liên vương công liền hướng về phía Phong Vân dặn dò, vẻ mặt tươi cười.
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người trong sảnh đường đều lộ ra sắc
mặt khác nhau. Bất quá, chỉ là trong khoảnh khắc ngắn đều biết khôn
ngoan mà thu hồi vẻ mặt khác lạ lại , ai cũng nhanh chóng trưng ra vẻ
mặt tươi cười tràn đầy như trước. Dễ hiểu thôi, lời nói dặn dò trìu mến
của bậc trưởng bối thì vô cùng tự nhiên, nhưng đặt vào địa vị của người
quyền cao chức trọng như vương công nói ra thì lại có ý tứ ẩn sâu vô
cùng lớn. Phong Vân nghe thấy lời nói của gia gia, nhẹ nhàng túm Mộc
Hoàng đi đến trước mắt gia gia của nàng, cười tủm tỉm đáp lời :“Con
xin nghe theo lời dạy bảo của Gia gia , tôn nhi về sau tất nhiên sẽ cố
gắng hết sức học theo phong tư của gia gia, sẽ chăm sóc tốt cho tân
nương tử, không làm cho nàng ấy phải chịu đau đớn.
“Phốc.” Lời này vừa nói ra, Chính thê tam thúc của nàng đang uống trà liền bị buồn cười giật mình, cơ hồ văng đến hơn phân nửa nước
trà trong miệng. Như một hiệu ứng, mọi người theo đó cũng nở nụ cười.
-“Cái đứa nhỏ này, nói cái gì thế không biết .” Bà nội Phong Vân cũng mắng yêu nở nụ cười tươi rói.
Ở Công quốc Á Sắt này , ai chả biết Hách Liên vương công yêu thương thê tử như thế nào ,thật sự là vô cùng nổi tiếng nha .
Thế nên nghe được lời nói mắng yêu của lão thái quân , mọi người phía dưới càng phát ra tiếng cười dữ dội hơn. Duy chỉ có cha Phong Vân âm
thầm lắc đầu .
Ẩn ý của lão gia gia, cơ hội tốt như thế, ấy vậy mà Phong Vân cự nhiên lại lĩnh ngộ thành như thế , cái chính là….
- “Phong Vân a, thẩm thẩm thấy ngươi thật thích tân thê tử này nha .” Chính thê nhị thúc của Phong vân vừa cười nói, vừa đánh giá Mộc Hoàng
từ trên xuống dưới . Trái lại, cái kẻ đang bị đánh giá – Mộc Hoàng thì
vẫn vô cùng cao ngạo, hoàn toàn không để ý đến tầm mắt của mọi người,
khuôn mặt băng lãnh như tượng. Phong Vân cũng nhìn theo tầm mắt của nhị
thẩm , nàng biết mọi người đang nhìn Mộc Hoàng đầy ngạc nhiên cùng khinh bỉ. Một cái tên cao lớn thô kệch , trông chẳng khác gì một tên nam nhân chứ đừng nói gì đến chút nữ tính hiền dịu.
Cho dù hiện này hắn có cái danh hiệu công chúa đi kèm, nhưng cũng
chẳng khiến mọi người nhìn hắn với con mắt khác, dù sao Hách Liên gia
của nàng cũng không phải người thường….
Phong Vân lập tức tươi cười , thu vào mắt hình ảnh Mộc Hoàng một
thân băng lãnh, cao ngạo , giống như thật tâm yêu thương nương tử lắm,
mở miệng đáp lễ :“Đúng vậy a.”
-“Ha ha, Phong Vân thích Yên nhi ở điểm nào vậy ?”
Ngay sau đó tam thẩm của Phong Vân không bỏ qua mà truy hỏi đến cùng.
Một cái dáng người to lớn thô kệch như nam nhân như thế ,lại còn có
cái tên gọi Yên nhi,người người nghe và gọi đều cảm thấy ghê tởm,thật
đúng là tò mò Phong Vân tại sao lại coi trọng nữ nhân giống như nam nhân này .
-“Đúng vậy,như Vân Nhi nói……”
-“Vân ca ca nói……”
Lập tức, phía dưới một mảnh phụ họa.
Không khí càng ngày càng trở nên huyên náo, hiển nhiên không cho công chúa Mộc Hoàng một chút mặt mũi.Một đám người bên cạnh Hách Liên vương công cũng không uống, chỉ ngồi một bên xem trò vui mà cười khách quan.
Vân nhi của bọn họ tuy rằng ham chơi, nhưng là tuấn tú lịch sự, phong lưu tiêu sái, toàn Á Sắt công quốc khó lòng tìm ra được vài người để mà có thể so sánh với hắn.Mà nghe nói bản công chúa trưởng thành vô cùng
tốt, hiện tại vừa thấy cự nhiên là cái dạng này, thật sự là ủy khuất cho Vân nhi của bọn họ.
Hôm nay,nhuệ khí của nàng tỏa ra cũng rất tốt, một bộ dáng cao quý và lãnh ngạo.Phong V