Disneyland 1972 Love the old s
Giường Đơn Hay Giường Đôi

Giường Đơn Hay Giường Đôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327193

Bình chọn: 7.00/10/719 lượt.

Phổ Hoa), được không?

**********

Thi Vĩnh Đạo có xuất hiện lần thứ tư không, Phổ Hoa cũng không nghe ông ngoại

nói, cô trốn về chỗ bố.

Trong thời gian nửa năm, bố già đi rất nhiều, tóc mai đã điểm bạc.

Trên tường phòng khách treo bức ảnh cũ của gia đình Phổ Hoa, bức ảnh cả nhà ba

người chúc mừng cô được tuyển thẳng vào trường cấp ba được đặt ở giữa, mặt kính

luôn được lau sạch sẽ. Đồ đạc của mẹ trong phòng

càng lúc càng ít đi, cô không dám hỏi cũng không dám biết.

Bố không nhiều lời, nhét tiền tiêu vặt cho cô, xoa đầu cô dặn dò cố gắng học tốt,

đừng để ông thất vọng. Phổ Hoa nhoài người lên lưng bố, khóe mắt bất giác ươn

ướt.

Sau khi khai giảng tuyết rơi đóng băng trên đường, Phổ Hoa đổi sang đi xe bus

đến trường.

Tới trường, việc quan trọng nhất chính là nói chuyện với Thi Vĩnh Đạo, Quyên Quyên

chuyển giúp cô mảnh giấy, buổi trưa họ gặp mặt trên tầng thượng.

Cậu ấy đã đợi ở đó từ lâu, trong tay ôm chiếc áo khoác.

“Cái này trả cậu”. Cô để tờ giấy vào trong

phong bì đưa cho cậu ấy.

Trong mắt cậu ấy lóe lên một tia hy vọng, mở ra đọc xong, tia hy vọng ấy biến

mất.

“Sau đó thì sao?”. Cậu ấy bước lại gần hơn.

“Sau đó, mình muốn học tốt chuẩn bị cho kỳ thi, chỉ có những điều này”. Đây quả

thật là những lời trong tim cô, đứng trước lựa chọn giữa ban tự nhiên và ban xã

hội, Phổ Hoa cũng cảm thấy mù mờ đối với tương lai, người vốn có thể chỉ đường

cho cô bây giờ lại không giúp được nữa.

“Cái này liên quan gì tới học tập! Hơn nữa mình sẽ không làm ảnh hưởng đến việc

học của cậu, mình có thể giúp cậu!”. Vĩnh

Đạo giơ bức thư, nét mặt bướng bỉnh mà mất mát, mỗi lần cô đều hung hăng tấn

công cậu ấy, hơn nữa trước nay đều rất trực tiếp, rất thẳng thừng không có

đường cứu vãn. “Cái gì mà kêu không

được! Sao cậu không viết vì sao không được, thế nào mới được! Mình muốn biết!”.

Câu hỏi của cậu ấy khiến Phổ Hoa tắc nghẹn, không trả lời được.

“Diệp Phổ Hoa, cậu có thể nhìn thẳng vào vấn đề một lần không, đừng chỉ có trốn

tránh, dùng hai chữ như vậy xua đuổi người ta, giải quyết vấn đề cũng phải có

một quá trình chứ!”. Cậu ấy lại giơ cao phong

thư, thở hổn hển bốc cả hơi nóng lên, mặt đỏ ửng.

“Thi Vĩnh Đạo, trong thời gian đi học và trong kỳ nghỉ mình chỉ có thể nói cảm

ơn cậu, đã thêm phiền phức cho cậu. Mình

không phải tùy tiện xua đuổi cậu mà thực sự mình không có loại tình cảm đó. Chúng

ta là bạn học... chính là bạn học”. Phổ Hoa

lạnh đến mức phát run, khó khăn lắm mới nói ra hết những câu đã chuẩn bị từ

trước. Cô đặc biệt nhấn mạnh hai

từ bạn học, dường như thế thì cậu ấy sẽ chấp nhận kết quả này, “Mình sẽ nói với

giáo viên về chuyện phụ đạo, còn kỳ thi vi tính, mình có thể tự nghĩ cách, thật

không cần phiền cậu nữa. Nếu cậu có vấn đề về tiếng Anh, có thể hỏi mình, thời

gian khác, cũng học cho tốt để chuẩn bị thi nhé”.

Trước khi đi, cô để lại số điện thoại nhà mà lần trước cậu ấy viết trên tờ giấy

nháp, nghe thấy cậu ấy gọi phía sau nhưng không dừng lại. Cô không suy đoán Thi

Vĩnh Đạo sẽ lại làm ra chuyện kỳ lạ đột ngột gì nữa, đây đều nằm ngoài phạm vi

khống chế của cô, hơn nữa cô thực không hy vọng lãng phí thời gian quý báu vào

chuyện yêu sớm, vả lại cô chưa từng “yêu” cậu ấy.Trước đây không, tương lai

cũng sẽ không.

Hôm đó, Phổ Hoa liền tìm chủ nhiệm lớp nói về việc học phụ đạo, lấy cớ gia đình

có việc, không có thời gian nhằm thoát thân.

Lần này Thi Vĩnh Đạo rất lý trí, không làm ra chuyện gì khác thường, hơn nữa

trong thời gian tương đối dài cậu ấy vẫn là Thi Vĩnh Đạo đứng thứ hạng cao. Bên

cạnh cậu ấy có bạn bè, cậu ấy bắt đầu giúp đỡ nữ sinh khác, bài thi môn hóa của

cậu ấy xuất hiện trên bàn Cầu Nhân, những điều này Phổ Hoa đều coi như không thấy.

Điều duy nhất khiến Phổ Hoa khó chịu là hàng ngày Thi Vĩnh Đạo đều mua một cốc

phô mai ở cửa hàng Kiến Nhất khi tan học, cho dù một mình hay đi cùng bạn học,

cô khó có thể rời khỏi tầm mắt của cậu ấy.Dù cô cố gắng đi sớm thế nào, vẫn sẽ

gặp ở cửa, tuần lễ phải trực ban, hàng ngày cậu ấy còn chặn ở cổng kiểm tra cô.

Cậu ấy chưa bao giờ nói lời nào cay nghiệt, cũng không gây khó dễ, trong lớp

hai người dường như không trò chuyện với nhau, chỉ cúi đầu không thấy, ngẩng

đầu thấy nhau. Vì không nói chuyện, trong ánh mắt trong veo của cậu ấy thi

thoảng có một thứ gì đó khiến cô hoảng loạn, nhưng rất nhanh liền biến mất.

Trước kỳ thi, trong điện thoại Phổ Hoa hỏi Kỷ An Vĩnh: “Chúng ta làm thế nào mà

bắt đầu gọi điện cho nhau nhỉ, cậu còn nhớ không?”.

Kỷ An Vĩnh nói: “Việc trong lớp thì phải, nếu không là hỏi cậu về tiếng Anh,

không nhớ rõ lắm, sao vậy, có gì khác à?”.

“Không có gì... Sau này, có lẽ không thể

thường xuyên gọi điện rồi”. Phổ Hoa lưỡng lự.

“Vì sao?”.

“Mình chuyển nhà, bên đó vẫn chưa lắp điện thoại”.Nghĩ tới về nhà không thể

liên lạc với Kỷ An Vĩnh bằng cách này nữa, Phổ Hoa ít nhiều có chút buồn bã.

Ngược lại Kỷ An Vĩnh cười cười bên đầu kia điện thoại, “À, không sao, lắp xong,

gọi là được mà”.

Ba ngày ôn tập ở nhà, Phổ Hoa đi tới trường một lần, quyết định cho mình cơ hội

cuối c