XtGem Forum catalog
Giường Đơn Hay Giường Đôi

Giường Đơn Hay Giường Đôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327303

Bình chọn: 8.5.00/10/730 lượt.

lúc

này lại chẳng muốn truy cứu cậu ấy có cảm nghĩ gì sau khi đọc nữa.

Đi tới ranh giới của bạn tốt và tri kỷ, Phổ Hoa tìm thấy vị trí thuộc về mình

bên cạnh Kỷ An Vĩnh. Cho dù đối với Kỷ An

Vĩnh, vị trí này không quan trọng, có hay không cũng được, chỉ giới hạn ở hai

đầu điện thoại, nhưng Phổ Hoa rất mãn nguyện, ít nhất cô có thể dùng quan hệ

này để che giấu tình cảm của mình, thoải mái nói cười với cậu ấy, quan tâm tới

cậu ấy, khích lệ cậu ấy, thậm chí chế giễu cậu ấy.

Cúp máy, cô sẽ viết tên Kỷ An Vĩnh trên giấy nháp làm bài tập, sau đó là tên

mình, rồi viết nội dung nói chuyện vào nhật ký, nằm trên giường hồi tưởng lại.

Kỷ An Vĩnh từng nói: “Diệp Phổ Hoa, cậu không giống các bạn nữ khác”.

Cô hỏi: “Sao không giống?”.

Cậu ấy nghĩ rất lâu, chỉ nói: “Tóm lại là không giống”.

Âm thầm thích một người chính là như vậy, cái gọi là “không giống mọi người”

khiến Phổ Hoa vui vẻ rất lâu, dù soi gương cũng sẽ mỉm cười. Bị việc

học và chuyện gia đình dồn vào góc, vui vẻ là thứ xa xỉ lâu rồi cô không có. Co

ro sau tấm cửa kéo bằng kính, đối diện với một kệ thuốc lá thơm, Phổ Hoa thử

tìm sự yên ả trong lòng, mà Kỷ An Vĩnh mang lại cho cô đúng lúc.

Trước Tết âm lịch, sạp hàng nhỏ của ông ngoại buôn bán bận nhất, cả ngày Phổ

Hoa đều ở cửa hàng bán thuốc lá trông hàng, khi không cần tính toán sổ sách thì

đeo tai nghe nghe mấy tiết mục cô yêu thích trên đài phát thanh.

Hôm đó, cô cũng đang nhìn ra ngoài cửa sổ mơ mộng viển vông, có người đạp xe

dừng lại hỏi mua một bao Vạn Bảo Lộc. Gương mặt trẻ tuổi xa lạ đó ngờ ngợ khiến

cô cảm thấy quen thuộc.

Cô chạy vào trong phòng hỏi người lớn giá tiền, cầm bao thuốc quay trở lại,

người đi xe đạp đang chờ, đưa năm mươi tệ cho cô. Cô trả lại tiền cho anh ta,

người giơ tay ra nhận lại là người khác.

Nhận ra Thi Vĩnh Đạo, Phổ Hoa giật nảy mình, lập tức buông tay, tiền lẻ trả lại

bị rơi xuống đất.

Cậu ấy cũng kinh ngạc, lại nhanh chóng trấn tĩnh, đẩy người mua thuốc lá đi,

bản thân vẫn đứng ở cửa sổ, lại đưa mười tệ cho cô, nói cậu ấy cũng muốn mua

Vạn Bảo Lộc.

Không mặc đồng phục trường, không cạo râu, nhưng cậu ấy trông vẫn có dáng vẻ

của học sinh trung học.Phổ Hoa kiên quyết không bán, cậu ấy kiên quyết không

đi, hai người giằng co bên cửa sổ cho tới khi người lớn ra hỏi. Cô đành

xuống nước, dùng ánh mắt cầu xin cậu ấy, không nói thành lời: Nhanh đi đi. Cậu

ấy vò tờ tiền, lắc đầu, mua bật lửa rồi lên xe đạp đi.

Cả tối đó Phổ Hoa vô cùng sợ hãi bất an, đến cuộc điện thoại đã hẹn với Kỷ An

Vĩnh cũng không gọi.

Đúng như dự đoán, ngày hôm sau cô mới dậy, Thi Vĩnh Đạo đã xuất hiện rồi. Cậu

ấy khóa xe đạp đối diện với sạp bán thuốc lá, khoác ba lô gõ cửa.

Cô chặn cửa không cho vào, hỏi cậu ấy: “Cậu đến làm gì?”.

Dáng vẻ cậu ta rất tự nhiên, mở cặp sách lấy ra vài quyển vở bài tập: “Mình đến

hỏi bài”.

Nói xong, lại cúi rạp người chào ông ngoại đang từ phía sau cô đi tới, nói lớn:

“Cháu chào ông ạ”.

Sau việc này Phổ Hoa nghĩ kỹ thấy mình đã đánh giá thấp Thi Vĩnh Đạo.

Năm lớp chín cậu ấy dám hút thuốc lá trên tầng thượng trước mặt cô, lớp mười

chạy ra ngoài uống rượu say về lớp, nộp giấy trắng môn hóa khi thi giữa học kỳ,

lần sau cầm điểm mười đưa giáo viên xem.Cậu ấy dám mua chuộc cử tri vì cô, lấy

danh hiệu của mình che đậy cho cô, cậu ấy có gì không dám làm chứ?

Cô vẫn không hiểu, rốt cuộc cậu ấy thích cô ở điểm nào, cô bình thường như thế,

vì sao cậu ấy cố chấp thế nhỉ?

Tuần đầu tiên, cậu ấy mượn cớ cũ tới hai lần, lần đầu hỏi xong liền đi, trước

sau không đến năm phút, lần thứ hai cậu ấy khoác cặp sách to hơn, hình như

trong Tết cậu ấy hoàn toàn không có việc gì làm, chỉ đến chỗ cô hỏi bài.

Lần thứ ba cô thực sự tức giận, đuổi cậu ấy về, cậu ấy bình tĩnh mở cặp sách,

lấy ra máy tính xách tay.

Thời kỳ đó, học sinh có máy tính để bàn không nhiều, nhưng cậu ấy lại mang máy

tính xách tay Toshiba cồng kềnh đến nhà cô, để cô luyện tập trên máy cho kỳ thi

vi tính. Việc cậu ấy dâng vật quý

và sự do dự của cô giằng co nhau mất ba phút, cuối cùng Thi Vĩnh Đạo thắng.

Ông cô không có khái niệm về giới tính, là bạn học của cô thì sẽ nhiệt tình

tiếp đãi, còn giúp chuyển bàn, còn rót nước mận cho Thi Vĩnh Đạo, dặn dò hai

đửa ôn tập cho tốt, còn mình đi trông sạp hàng. Người

lớn vừa đi, cô ngồi chỗ nào cậu ấy liền ngồi sát lại, gần tới nỗi có thể đếm rõ

lông mi của cô.

Mới đầu Phổ Hoa đặc biệt thận trọng, hận không thể giảng vài câu để cậu ấy

nhanh chóng đi về, sau đó nghe cậu ấy giảng vi tính rõ ràng mạch lạc, toàn

những chỗ khó, trọng điểm của kỳ thi, cũng quên cả việc đuổi người.

Cậu ấy giảng khoảng hơn hai tiếng đồng hồ, giảng xong để cô luyện tập, gần như

cầm tay dạy cô sử dụng.Đợi luyện xong vài chương trình quan trọng, có qua có

lại mới toại lòng nhau, cô cũng bày ra sách tiếng Anh để cậu ấy hỏi.

Cậu ấy gập máy tính lại, lấy ra tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, đưa cho cô.

“Tiếng Trung Quốc, cậu có thể hiểu không?”. Cậu ấy

hỏi.

Cô không hề cảnh giác mở tờ giấy, trên đó thình lình viết: Cho

mình (Thi Vĩnh Đạo) thích cậu (Diệp