bạn” của Kỷ An
Vĩnh. Cả đêm Phổ Hoa
viếtcho Kỷ An Vĩnh một lá thư,
viết rất lâu, hỏi
thăm bệnh tình và tình
trạng hồi phục của cậu
ấy, sau đó bày tỏ một cách lờ mờ vài
lời cô muốn nói.
vốn định đặt thiếp chúc mừng
năm mới vào chỗ
ngồi của cậu ấy, lại cảm
thấy không ổn, mang về
nhà đặt trong ngăn tủ lần
lữakhông tặng.
Một tuần sau, Kỷ An
Vĩnh vẫn không đi học, Phổ Hoa
bồn chồn, gửi thư vào
hòm thư của trường. Đặt
thưxong, trời mưa lất phất,
sau đó đúng một tuần lễ
đềumưa âm u. Chỗ ngồi của Kỷ
An Vĩnh vẫn trống, tronglòng Phổ Hoa
cũng có một khoảng trống.
Thi Vĩnh Đạo không
còn chủ động nói
chuyện với cô nữa, chỉ như có mà
cũng như không chờ đợi câu trả lời của cô. Hôm
ấy cô trốn tránh,
sau đó cậu ấy thườngkhông hẹn mà xuất hiện
trên con đường cô về
nhà, nhà ăn của trường, góc rẽ
cầu thang, thậm chí cả
vănphòng của giáo viên. Nhưng điều Phổ Hoa
làm là im lặng trốn
tránh.
Hai ngày sau cô lặng lẽ mở hòm
thư, bức thư đó đãkhông còn nữa,
Phổ Hoa thấp thỏm,
lo lắng, bất an ngồi trên
bậc thang lên sân
thượng ngắm mưa, suy
đoán khi nào Phong Thanh
sẽ giao thư cho Kỷ An
Vĩnh, cậu ấy đọc xong sẽ trả lời thế nào.
Phổ Hoa của tuổi mười
lăm vẫn không hiểu
cái gì là tình yêu,
thứ cô nhìn thấy chỉ là
bố mẹ cãi nhau ngày
càng nhiều, bố gánh
vác trách nhiệm cuộc
sống nặng nề. Ngoài
bài vở nặng nhọc,
niềm vui đơn thuần nhất
trong cuộc sống là sự
quan tâm, lo lắng, thậm
chí cả buồn bã của
cô, mà những thứ này cô đều dành
cho Kỷ An Vĩnh.
Một tháng sau khi kết
thúc khóa học huấn
luyện quân sự, Kỷ An
Vĩnh trở lại lớp,
Thi Vĩnh Đạo mang đồ giúp
cậu ấy, đưa cậu ấy vào lớp học.
Cầu Nhân tổ chức
chomọi người viết thiệp thăm
hỏi đặt trên bàn cậu ấy. PhổHoa ký tên
ở góc, chữ viết rất
nhỏ.
Một thời gian rất lâu sau đó,
tất cả mọi thứ của lớp 10
(6) đều như trước đây, thỉnh
thoảng Kỷ An Vĩnh hỏi Phổ Hoa về
tiếng Anh, giờ thể dục khi
chạy sẽ gật đầu chào hỏi nếu gặp,
cậu ấy vẫn nói tiếng “hi”, quan hệ
bọn họ cũng chỉ
dừng ở đó.
Nhưng sự nhiệt tình
của Thi Vĩnh Đạo không
biết từ lúc nào bỗng
dừng lại. Cậu ấy không còn
theo cô khi tan học, không
còn đợi cô trên đường, thậm
chí cố ý trốn cô,
dường như lời thổ lộ hôm ấy
chỉ là trò chơingu xuẩn tột
cùng. Trong chờ đợi lo sợ bất
an, PhổHoa đón nhận kỳ thi đầu tiên
của cuộc sống cấp ba.
Trước ngày công bố
thành tích giữa kỳ,
Quyên Quyên nhét riêng
cho Phổ Hoa một mảnh
giấy, trên đó viết:
Buổi trưa gặp nhau ở
tầng thượng.
Hỏi ai viết, cô ấy nói là Doãn
Trình.
Tiết cuối cùng của
buổi sáng, Phổ Hoa
nhiều lần nhìnsang chỗ ngồi
của Kỷ An Vĩnh. Cậu ấy nghe
giảng một cách bình
tĩnh, cảm giác được ánh mắt của cô, cậu
ấy hơi nghiêng đầu cười.
Trải qua hai tháng mong
chờ hết sức lo sợ,
khoảnh khắc này, Phổ Hoa
cuối cùng cũngcó thể kiềm chế
được bản thân, dồn sự chú ý
lênquyển sách.
Trưa hôm đó, cô đợi mọi
người đi ăn cơm hết mới một
mình lên tầng thượng.
Tầng thượng không có Kỷ
An Vĩnh, có người
ngồi bên lan can, quả
bóng rổ đặt cạnh
chân, ánh mắt dừng tạimột điểm xa xa
nào đó. Cậu ấy đứng lên bước tới
trước mặt cô, nhặt
bóng lên, một cái
bóng nhỏ lướt qua mặt
cô.
“Lời của mình, cậu
hiểu chứ?”. Cậu ấy hỏi.
Cô không thể nói
chuyện với cậu ấy, từ chối
đối diện với cậu ấy, cúi đầu nhìn
mũi giày của mình.
Dườngnhư từ khi quen cậu ấy, thứ cô làm
nhiều nhất cũng là trốn tránh
ánh mắt của cậu.
Sau đó cậu ấy lặng lẽ bỏ đi, quả
bóng lăn tới lan
can.
Trước tiết học buổi
chiều, Doãn Trình đỡ Thi Vĩnh
Đạo từ ngoài trở về,
đi qua Phổ Hoa, cô ngửi thấy
mùirượu xộc vào mũi. Là
trạng nguyên hóa học
trong kỳ thi trung học
toàn khu vực, Thi
Vĩnh Đạo lại nộp giấy
trắng trong kỳ thi môn
hóa giữa kỳ.
Noel năm đó, Tết
dương lịch, thậm chí cả
Tết âm lịch,Phổ Hoa không hề nhận được một tấm
thiệp nào. Đếnthư hồi âm của Kỷ An
Vĩnh cũng không có.
Ngày ngày gặp mặt,
chẳng phải người dưng,
đây không phải loại
quan hệ mà cô mong
đợi.
Khi cô ở nhà bà
ngoại, thi thoảng nói
chuyện điện thoại với Kỷ An Vĩnh phần lớn là
thảo luận việc học
tập. Trước khi cúp máy, cậu ấy sẽ lịch sự nói
trước câu “Chúc ngủ
ngon”, Phổ Hoa lặng lẽ nắm
ống nghe, vì trong câu tạm
biệt này có nỗi bi
thương không cáchnào giải thích
được trong lòng.
Sau kỳ thi giữa kỳ,
trải qua thời gian
thi thử rất dài, đến gần cuối kỳ thành
tích của Phổ Hoa mới
khởi sắc. Nhưng lúc đó, gia
đình lại không còn là
chỗ dựa kiêncố vững chắc
nữa, vẫn đề giữa bố và mẹ
trở nên nghiêm trọng.
Nghĩ tới nửa năm sau
của lớp mười còn có
hai kỳ thi, bố mẹ dứt khoát
để cô về sống ở nhà bà ngoại.
Côkhông hề biết rõ trong
nhà rốt cuộc xảy ra
chuyện gì, sau này thường
là mẹ qua ở cùng
cô, một mình bố ở
nhà. Sắc mặt bố mẹ
không tốt, Phổ Hoa
cũng cố chịu không khí
nặng nề này, sống
thấp thỏm lo âu từng
ngày.
Trước kỳ thi cuối kỳ, chủ nhiệm
lớp tìm cô nói chuyện,
khuyên cô suy nghĩ vấn đề lựa
chọn ban khi vào lớp
mười một, đồng thời để cô và
Thi Vĩnh Đạo trở
thành đôi bạn cùng tiến. Học kỳ vừa
rồi, thành
