hiền bi thương, nhưng nhiều hơn
cả là niềm vui.
Tiểu Quỷ lấy chồng vào mùa đẹp nhất ở Bắc Kinh, trong đám phù dâu không có Phổ
Hoa, cô đứng ở hàng thứ nhất những người đến dự buổi lễ, mặc bộ bình thường
nhất, mắt nhìn người bạn thân bước lên bàn thờ Chúa, nắm tay chú rể. Ba
người bạn thân còn lại làm phù dâu tranh cướp bó hoa cưới đại diện cho hạnh
phúc và may mắn, cuối cùng lại để rơi vào tay người ta.
Tối đó, từ nhà mới của Tiểu Quỷ trở về, Phổ Hoa vẫn mặc bộ quần áo đó nằm trên
chiếc giường đơn của mình nói chuyện điện thoại với Quyên Quyên, hồi tưởng lại
không khí sôi nổi của lễ cưới.
Cúp máy, cô vô công rồi nghề kiểm tra hòm thư. Ảnh đám
cưới mà Thái Hồng hứa hẹn vẫn chưa gửi qua, Lâm Quả Quả cũng không lên mạng.
Đang chuẩn bị thoát, MSN hiển thị Vĩnh Bác lên mạng.
Sau khi anh lên đường đi Tân Cương làm chuyên đề về con đường tơ lụa, hai người
có lẽ lâu lắm không gặp, đến công việc phiên dịch mấy ngày rồi anh cũng không
nhờ Phổ Hoa làm.
Phổ Hoa mở cửa sổ nói chuyện với Vĩnh Bác, đang chuẩn bị chào hỏi thì màn hình
đột nhiên hiện ra một hàng chữ, rất dài, chữ cái với các con số lung tung, cho
thấy người gõ chữ rất sốt ruột.
Cô không hiểu hai câu phiên âm ban đầu, gửi một hàng dấu hỏi cho Vĩnh Bác thì
di động reo.
“A lô? Phổ Hoa!”. Tín hiệu điện thoại không tốt, tạp âm rè rè, giọng Vĩnh Bác
rất lớn: “Em đang ở đâu?”.
“Em... em vừa tham gia đám cưới
bạn xong, sao vậy?”.
“Vĩnh Đạo đâu!”.
“Anh ấy...”. Phổ Hoa lần nữa lại nghẹn
lời.
“Chuyện của phòng thí nghiệm, em biết không? Mẹ vừa gọi điện cho anh xong, nói
Vĩnh Đạo muốn bà đưa mười vạn tệ, buổi sáng chuyển qua, chiều đã không thấy
người đâu rồi! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nó đâu!”. Vĩnh
Bác hỏi như pháo nổ liên hồi, thở hổn hển, phì phò, “Mẹ kiếp, cái đường dây ghẻ
này, tín hiệu bên này không ổn định, Phổ Hoa, nghe thấy không!”.
Niềm vui tham gia hôn lễ bị những lời của Vĩnh Bác xóa sạch, tâm trạng của Phổ
Hoa bất giác trĩu nặng.
“Mẹ gọi cho em, sao em luôn không nhận máy, hai đứa rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Vĩnh Đạo đâu? Hay bị người ta lừa rồi: Bố huyết áp không tốt, không chịu được
lo lắng, em kêu nó về nhà ngay cho anh, nói rõ sự tình! Tiền là chuyện nhỏ,
người phải về trước, em cũng vậy!”. Tính
cách Vĩnh Bác chưa bao giờ khách sáo, toàn dạy dỗ bọn họ như phụ huynh, “Em là
vợ nó, cho dù xảy ra chuyện gì đều không thể khoanh tay đứng nhìn, Phổ Hoa, em
nghe thấy không!”.
“Em...”. Phổ Hoa nhất thời khó mà
giải thích được.
“Lần trước Vĩnh Đạo từng nói qua với anh, anh tưởng là việc nhỏ ứng phó một
chút là qua thôi, sao bây giờ lại thành nghiêm trọng như vậy? Em nói đi chứ,
anh đang hỏi em đấy? Vĩnh Đạo đi đâu rồi, mẹ đang lo đi tìm nó, kêu nó nhanh
chóng về nhà, không về cũng phải gọi điện cho cả nhà để mọi người biết nó bình
an! Di động của nó cũng tắt! Làm thế nào đây?”.
“Vâng... em... em lập tức... đi
tìm anh ấy...”. Phổ Hoa nơm nớp lo sợ
đồng ý yêu cầu của Vĩnh Bác, căn bản không kịp cúp máy, trực tiếp dùng máy bàn
gọi tới nhà Hải Anh, nghe ngóng tăm tích của Vĩnh Đạo từ chỗ Doãn Trình. Suốt
đêm, Phổ Hoa gọi điện rất nhiều lần, tới ngày thứ hai di động vẫn hàng nghìn
lần vang lên như nhau: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”.
Sáng hôm sau, theo ý của Vĩnh Bác, Phổ Hoa khắc phục trở ngại trong lòng, gọi
điện về nhà Vĩnh Đạo động viên hai cụ, lại xin nghỉ chạy đến cơ quan Doãn
Trình, dù thế nào cũng bắt cậu ta tìm ra tung tích của Vĩnh Đạo.
Doãn Trình cách một ngày sau mới có tin tức, cậu ta đưa Phổ Hoa một số di động
nơi khác, nói Vĩnh Đạo đã liên lạc về nhà.
Có được số điện thoại, Phổ Hoa vội vã gọi, điện thoại không ai nhận, reo đủ một
phút mới có người nghe.
‘Thi Vĩnh Đạo!”.
Họ lâu lắm không nói chuyện điện thoại, cô lo lắng cho sự an nguy của anh, vì
vậy buột miệng gọi tên anh, hoàn toàn không ngờ được tiếng trả lời đầu dây bên
kia là vài tiếng ho khẽ khàng.
Giống như giọng anh nhưng cô không dám khẳng định.
“Thi Vĩnh Đạo? Là anh à?”.
Cô nắm chặt ống nghe, trái tim bất giác cũng siết chặt.
Im lặng hồi lâu, đối phương vẫn không trả lời.
Mất hết sự kiên nhẫn, cô lại không thể không nén lại mâu thuẫn và khúc mắc
trong lòng, dịu giọng, gọi như khẩn cầu một lần nữa.
“Vĩnh Đạo à?”.
Lần này im lặng lâu hơn, khi cô gần như từ bỏ thì một lời đáp khàn và nhỏ vang
lên chỉ có một từ.
“Ừ...”.
Lời thổ lộ của Vĩnh Đạo giống như một trận núi lở,
hoàn toàn phá tan sự bình tĩnh ban đầu trong lòng Phổ Hoa. Cô chưa bao giờ
coi cậu ấy là hồng thủy
haymãnh thú, nhưng cuộc tấn
công tình cảm bất ngờ xảy ra
này khiến lòng cô vô
cùng rối loạn.
Cuối tuần, cô cùng mẹ về nhà
bà ngoại, ngơ ngẩn
ngồitrông sạp thuốc lá nhỏ ông ngoại
mở. Buổi tối ngủ
trênchiếc giường đơn nho nhỏ của cậu
trước khi cậu kếthôn, Phổ Hoa giơ
chiếc gương trang điểm lên ngắm
gương mặt mình, không
thể tưởng tượng “thích” rốt
cuộc là cái gì, Thi
Vĩnh Đạo lại “thích” cô ở
điểm nào.
Đối với cô, cuộc
sống ngoài bố mẹ thì
chỉ còn có họchành, điều duy
nhất từng hy vọng có được chẳng
qualà “tình