an trọng, cậu ta
chẳng hề lộ ra bất cứ tin tức
có giá trị nào với Phổ
Hoa.
Giống như cánh cửa
cuối cùng đã đóng lại trước
mặt,Phổ Hoa đi vào đường cụt,
chỉ có thể tạm thời
gác lại chuyện này.
Nhưng mỗi lần thư từ
qua lại với Vĩnh
Bác, ngoài nói về các
bức ảnh của anh, Phổ Hoa luôn không nén
được muốn hỏi Vĩnh
Bác vài câu. Có hai
lần viết đi viết
lại, đến lúc sắp gửi lại
không có dũng khí.
Đã quyết định tránh
xa cuộc sống của anh, lúc này đi
quan tâm đến mối
quan hệ không cần
thiết, tự cô cảmthấy quá khác
thường.
Cũng may, Lâm Quả Quả đã về Bắc Kinh.
Phổ Hoa mang mấy chục lá thư của
độc giả gửi đếntrong kỳ đầu tiên thử
phát hành, đặc biệt
chọn một buổi chiều
âm u, không có bản
thảo phải kiểm tra hẹn
gặp mặt Lâm Quả
Quả, rồi đem sự chú
ý của bản thân
trở lại với công
việc.
Nơi gặp mặt tên là
“Mọt sách”- cửa hàng
sách cũ từ thời đại học Phổ Hoa
đã thích đến mua.
Nhà ăn cải tạothành hiệu sách
hai tầng, bốn phía đều là giá
sách,trưng bày lung linh đẹp mắt,
chủ cửa hàng thu
thậpsách tiếng Anh cũ từ khắp các nơi,
thiết kế hai bênhành lang từng
bậc đi lên bày quầy triển lãm
sách, trên đó dán áp
phích sách mới trên
thị trường hàng tháng
vàtạp chí tiếng Anh bán
chạy đương thời. Khu vực uốngcà phê rộng rãi có
vài bộ ghế sofa,
khi Phổ Hoa đến,Lâm Quả Quả đã ngồi
bên cửa sổ dưới
hàng dây reo rủlá, đang hết sức chăm
chú đọc tờ tạp chí “Tâm lý” mới
phát hành.
Phổ Hoa dừng lại một lát bên
ghế sofa, Lâm Quả
Quảmới nhận ra. Cô ấy chẳng
hề có cảm giác xa cách
đãlâu không gặp, đặt quyển
sách lên chiếc váy dài
chạm đất, cô ấy chỉ chỉ ghế sofa
đối diện mời Phổ Hoa
ngồi.Âm nhạc trong quán có tác
dụng hóa giải sự bối rối lần
đầu gặp riêng, cũng khiến Phổ Hoa có
thể tĩnh tâm gọi một cốc sô
cô la nóng để nhuận
giọng, ôn lại một lầnnữa những điều đã chuẩn
bị sẵn từ nhà.
“Độc giả gửi thư
ư?”. Lâm Quả Quả
nhận một chiếcphong bì lớn Phổ Hoa
mang tới, nhưng không
vội mở ra.
“Vâng, rất nhiều người
hứng thú với bài
viết về chỉ số hạnh phúc,
tôi đã in ra vài bức thư khá
dài, như vậy cô xem
sẽ tiện hơn”. Tuy đã
làm biên tập vài
năm, nhưng đối diện
với Lâm Quả Quả, cô luôn
xem như đang nóichuyện với bác sĩ tâm lý,
từng lời nói ra đều
vô cùng cẩn thận,
“Có vài lá, cô có thể
nói ý kiến của mình để trả lời,
tổng biên tập bảo có
thể lựa chọn đăng một ít trong phần
dành cho độc giả”.
“Được, rảnh tôi sẽ
xem”. Lâm Quả Quả
chẳng hề thểhiện sự nhiệt
tình đối với mấy lá thư ấy, cô ấy chỉ cầm một lá
trong số đó xem lướt rồi đặt xuống
bên cạnh, bưng cốc cà
phê trước mặt lên
uống hai ngụm.
“Cô thấy thế nào?”.
Phổ Hoa khuấy lớp sữa nổi
trên bề mặt cốc sô
cô la nóng, nghe cô ấy
hỏi như vậy, có chút
bất ngờ.
“Tôi?”.
“Đúng vậy, cô ấy”. Lâm Quả Quả chớp
chớp mắt, cô ấy chẳng hề xinh
đẹp nhưng đôi mắt lại có sức
mạnhnhạy bén xuyên thấu tâm hồn người
khác, “Cô nghĩthế nào về hạnh phúc,
hoặc nói, cô đánh giá như
thếnào... về hạnh phúc của
cô?”.
Phổ Hoa vô thức xoa
chiếc nhẫn trên ngón
tay, tuy ngày ngày đều đeo, nhưng
mỗi lần bị hỏi
chuyện liên quan tới hôn nhân,
bất cứ lúc nào cô cũng
có cảm giácbất an và sức ép
khi bị hiểu thấu bí mật.
“Tôi... tôi vẫn ổn mà...”. Cô nghĩ
một chút mới đưa ra một đáp án mơ hồ.
Câu trả lời như vậy hiển
nhiên nằm trong dự đoán của Lâm Quả
Quả, cô ấy đặt cốc cà
phê xuống thủng thỉnh
hỏi lại một câu:
“Thật không?”.
“Vì sao cô nói vậy?”. Phổ Hoa
không cầm chắc, sô cô
la nóng trong cốc
sánh ra vài giọt.
“Không có gì, chỉ là cảm
giác thôi”. Lâm Quả Quả lại mở tạp
chí, lật một cách
thờ ơ, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Phổ
Hoa, “Đừng để ý, thói quen nghề
nghiệp”.
Trên đường trở về nhà,
Phổ Hoa vẫn suy nghĩ
tới “cảm giác” Lâm Quả Quả
nói. Cô đi qua cửa
hàng thời trangbên đường, nhìn
chính mình trong tấm
kính. Dưới sựnổi bật của ánh
đèn và ma nơ canh, cô bình
thường tới mức sẽ
không bị người đi đường chú ý.
Vẻ ngoài bìnhthường như vậy,
Lâm Quả Quả có thể
cảm nhận được điều gì?
Phổ Hoa tháo chiếc nhẫn
nắm trong lòng bàn
tay, đoánkhông ra một Lâm Quả Quả đầy bí ẩn
như một câu đố đó.
Cô bước trên đường không
hề có mục đích, đi qua cửahàng ăn nhanh mua
chiếc bánh hamburger. Một
mình đi dạo trên đường thật vô vị, ăn
xong hamburger, cô bước vào cửa hàng
băng đĩa, đó là một quán cũ quen
thuộc. Cô và Vĩnh Đạo từng nhiều
lần mua ở đây, tìm
kiếm rất nhiều đĩa CD anh thích.
Cô đẩy cửa, ngoài cửa kính
vẫn bày con mèo may mắn
kêu meo meo vẫytay chào khách.
Bố trí trong cửa
hàng không thay đổi nhiều, trên
giáhàng là những album mới, đa phần là
những ca sĩ vàban nhạc cô chưa
từng nghe. Cô không có sự
say mê đặc biệt
đối với âm nhạc, dịu
dàng tĩnh lặng là
được,khẩu vị của Vĩnh Đạo thì vô cùng
kén chọn.
Phổ Hoa phát hiện ra đĩa
Sunset Boulevard trên giá,
đólà một phần trong tập tác
phẩm Webber mà trước
đâyhọ đi bao lần chưa mua
được, mặt sau của đĩa có phần
giới thiệu. Cô bước
tới, không hẹn mà cùng
cầm đĩa CD với một cô gái tóc dài
đứng trước giá hàng,
rồicùng đặt trở l