ại.
Cô gái cười cười
với Phổ Hoa, chỉ giá bên
cạnh nói: “Bên đó có bản kỷ niệm hai
mươi năm, còn hay
hơn”.
Phổ Hoa theo hướng cô gái
chỉ, tìm thấy bản kỷ niệm
Sunset Boulevard trên giá bên
cạnh. Đột nhiên cô nảy
sinh cảm giác muốn
mua, nhưng lật xem giá
tiền, đắt quá! Đành đặt đĩa CD vào chỗ cũ.
Rời khu nhạc kịch,
Phổ Hoa tới giá đĩa những bài hát
xưa rẻ tiền, nghe
thử album tuyển chọn mà chủ
cửahàng giới thiệu. Giá đĩa phía xa có
người giậm chânhua tay về phía cô
đứng, chính là cô gái
vừa giới thiệu đĩa CD cho cô. Chỉ thấy cô
ấy hưng phấn vung vẩy một cái đĩa CD, bắc
loa tay bên miệng gọi:
“An Vĩnh! Bên này,
nhanh qua đây!”.
Tuy đeo tai nghe nhưng Phổ Hoa vẫn
nghe rất rõ haichữ này, ban đầu cô
tưởng mình nghe nhầm,
vô thức quay đầu lại.
Bóng lưng vừa đi lướt qua giá
đĩa quay ra, trước đó chỉthấy quen quen,
bây giờ nhìn rõ rồi, là Kỷ
AnVĩnh!
Phổ Hoa không chút
nghĩ ngợi, bỏ tai
nghe xuống đi về phía cửa, con mèo may
mắn đang vung vẩy cánh tay múp
míp, kêu meo meo chào
khách vừa vào cửa.
Côcúi đầu bước nhanh, suýt
đâm vào người khách
bướcvào cửa.
“Phổ Hoa?”.
Cô ngẩng đầu, vẫn là
người quen.
Hải Anh và Doãn Trình, đang xách
túi đồ, vẻ mặt ngạcnhiên lẫn vui mừng nhìn
cô. Phổ Hoa không quan
tâm tới việc chào hỏi,
đằng sau đã vang lên
tiếng chào.
“Dạo này khỏe không?”.
Cô gái bên cạnh Kỷ An
Vĩnh cũng đang khoác
tay cậu ấy.
Phổ Hoa cúi đầu, nhẫn
trên tay đã tháo xuống,
vẫn còn vòng bện màu
đỏ trên cổ tay.
Cô vốn muốn xoay nó
để mình xem ra có vẻ
trấn tĩnh tự nhiên,
nhưng vừa đụng vào nút
thắt của sợi dây thì
chiếc vòng đeo đã lâu tự
nhiên đứt thành hai đoạn, rơi
xuống chân.
Nửa đêm, Phổ Hoa tỉnh dậy
trong tình trạng tim
đậpnhanh dữ dội, mở mắt cầm di động
đặt bên gối. Dây đeo điện thoại
là một vật trang
trí ánh huỳnh quang rấtnhỏ, theo ánh
sáng yếu ớt đó, cô rút tay
khỏi chăn sờlên cổ tay trống
trơn, chỗ đeo sợi dây không
hề có dấu vết lưu
lại, tựa như nó chưa
từng tồn tại. Nhắm
mắt,cảnh tượng trong cửa hàng âm
nhạc hiện lên trong
đầucô.
Kỷ An Vĩnh béo hơn một chút so
với lần cuối cùng
gặpmặt, kính mắt cũng đã thay, càng
nho nhã hơn trước đây, cũng có dấu
vết của tuổi tác. Cô
gái bên cạnh anh tự nhiên thoải
mái nhặt sợi dây trả cho Phổ
Hoa, chào hỏi cô rất
tự nhiên.
Người giới thiệu là Kỷ
An Vĩnh: “Đây là Diệp Phổ
Hoa, bạn thời trung
học, đây là vợ mình, Chung
ĐứcCần”.
Phổ Hoa lúc này mới chú
ý đến ngón tay áp út bàn taytrái cậu ấy đeo một
chiếc nhẫn vàng, giống
chiếc nhẫn trên tay cô
gái.
Lúc đó cô nghĩ chắc mình cười
rất gượng gạo nên hai
cặp vợ chồng đều không giữ cô
cùng ăn cơm. Nếu có giữ, Phổ Hoa
cũng sẽ từ chối. Đây là lần
tương phùng có chút
mỉa mai, bây giờ cô mới
bừng tỉnh hiểu ra,
người đoạn tuyệt với quá khứ
không chỉ một mình
Thi Vĩnh Đạo. Tất cả mọi người
đều âm thầm lựa chọn con
đường khác, để sống
đơn giản hơn, vui vẻ
hơn, chỉ có người như cô
mới không ngừng tự tìm
đến phiền não.
Sau khi Kỷ An Vĩnh ra
đi vào năm thứ ba đại
học, cô cất giấu tất cả những
ký ức liên quan tới cậu ấy. Vĩnh
Đạo không chỉ một lần nhấn
mạnh “Không thể là cậuta!”, “Không
được là cậu ta!”. Vì họ
là bạn. Anh cũng
liên tục vì An Vĩnh mà
quan sát cô kỹ lưỡng,
hoài nghi cô, hận không
thể xẻ tim cô ra để
kiểm tra xem trong đó có chứa hai chữ
An Vĩnh không. Đó là
khoảng thời gian Phổ Hoa
sống u tối nhất, nghĩ
đến mà sợ hãi.
Hôm sau ngồi tàu
điện ngầm đi làm,
Phổ Hoa chen trong đám hành khách
lật quyển sổ tay
trong túi xách ra, tìm thấy
sợi dây bện màu đỏ bị đứt
đó, thứ bị đứt đã đứt rồi,
nối lại cũng không
còn được như ban đầu. Sau khi
xuống xe, cô vứt sợi dây bện màu
đỏ cùng khăn giấy bọc nó
vào thùng rác trong
sân ga. Tuy đứng bên
thùng rác hoài niệm rất lâu nhưng Phổ Hoa
không nhặt lại nó.
So với việc tái hôn của Vĩnh Đạo, sự xuất hiện của An Vĩnh và vợ cậu ấy nhiều
nhất cũng chỉ làm cô bối rối lúng túng, cố chịu đựng sự mệt mỏi, Phổ Hoa ngồi
trong văn phòng lật bản thảo, ăn cơm nói chuyện với các đồng nghiệp, giúp Lâm
Quả Quả sắp xếp thư độc giả gửi tới. Buổi tối, cô ôm hộp bánh bích quy nhoài
người trên ghế sofa xem bộ phim Friends, dùng danh sách xem mặt mà Quyên Quyên
đã in ra gấp thành túi nhỏ đựng rác, vì hôn lễ của Monica mà nước mắt đầy mặt.
An Vĩnh và vợ cậu ấy, Hải Anh và Doãn Trình, những người khác dường như đều
đang chìm đắm trong hạnh phúc, bao gồm cả Monica và Chandler trong ti vi. Bước
vào phòng tắm, Phổ Hoa cầm bút trang điểm lâu ngày không dùng trên giá, từ từ
vẽ lên viền mắt mình, lại thêm chút son môi.
Người trong gương không thể nói là đẹp nhưng chẳng qua cô chỉ mới hai mươi bảy
tuổi thôi, không phải sao?
Lâm Quả Quả hỏi cô, có thực sự hạnh phúc không?
Tất cả đáp án đều chưa có cho tới khi sự xuất hiện của hai gia đình An Vĩnh và
Hải Anh khiến cô bừng tỉnh.Hạnh phúc là gì? Chí ít phải giống như bọn họ.
Rửa sạch lớp trang điểm trên mặt, cô trở về phòng khách, ngồi xuống đất, ôm máy
điện thoại bàn chuẩn bị một chút, cầm ống nghe bấm số máy cho b