Có lúc Phổ Hoa tự học hóa ở nhà, vẫn nhớ tới vẻ mặt của Kỷ An Vĩnh
khi giảng bài.
Giọng nói của cậu ấy không lớn, tay phải cầm bút thon dài, trắng nõn, và ánh
mắt ôn hòa, ấm áp, khích lệ cô đừng bỏ cuộc của cậu ấy.
Hiệu quả giúp đỡ này rất rõ rệt, sau bốn tuần, thành tích môn hóa học của Phổ
Hoa có chuyển biến lớn, thành tích tiếng Anh của Kỷ An Vĩnh cũng tiến bộ hơn,
hai người tuy chưa được coi là bạn nhưng rất hòa hợp, có một loại “ngầm hiểu”
rất khó hình dung. Vô tình gặp nhau trong
hành lang, trong lớp, Kỷ An Vĩnh thường cười cười nói tiếng “Hi” với Phổ Hoa.
Phổ Hoa có lúc tự mình đứng trước gương bắt chước giọng nói của Kỷ An Vĩnh nói
“Hi” với mình, sau đó ôm mặt, cảm nhận được chút ngọt ngào trong lúc học tập
vất vả.
**********
Tin tức Kỷ An Vĩnh và một nữ sinh nào đó lớp 9 (2) thành đôi đột nhiên truyền
ra từ đội bóng rổ vào cuối năm, một đồn mười, mười đồn trăm, không lâu sau liền
tới tai Phổ Hoa. Cô cùng Kỷ An
Vĩnh trong “kỳ trăng
mật” của giai đoạn giúp đỡ lẫn nhau,
nhất thời khôngdám tin.
Quyên Quyên nghe được tin tức
việc đầu tiên là kéo cô lên
tầng thượng trao đổi chi tiết,
còn chưa bắt đầu nói vào
trọng điểm thì tiếng bước chân
thình thịch vang lên
trên cầu thang, một lát sau
Doãn Trình, Cao Triệu Phong
chạy lên trước. Bọn họ lên, Kỷ
An Vĩnh cũng lên. Hai ba giây
sau, cậu ấy xuất
hiện trên bậcthang cuối cùng,
Thi Vĩnh Đạo đi ngay sau, tay vò
mộttờ giấy.
“Nhóm bốn người” - có chút danh
tiếng trong lớp đều có mặt đầy
đủ, có vẻ cần bàn bạc tính
toán điều gì,Quyên Quyên thấy vậy, trước
khi Cao Triệu Phong
lêntiếng, liền kéo Phổ Hoa
xuống lầu. Đi qua Kỷ
An Vĩnh, cậu ấy nhìn hướng
khác, Phổ Hoa lòng dạ rối bời vì
lời đồn đại, vốn định chào
một tiếng, cuối cùng
chỉ lặng lẽnghiêng người đi xuống.
Tới chỗ rẽ cô quay
đầu lại nhưng cậu ấy từ lâu
đãkhông còn ở chỗ đó, trên bậc thang chỉ có
một bóng dáng cao
cao, ném quả cầu giấy,
lạnh lùng quay đầu liếc cô một
cái rồi nhảy lên sân
thượng. “Nhìn thấychưa, trong tay có
thuốc lá...”. Trên
đường trở về lớp
học, Quyên Quyên không
ngừng ghé sát lại lẩm
bẩmmấy câu, tâm trạng Phổ Hoa
tệ tới cực điểm, khôngmuốn nói gì. Đây là Kỷ
An Vĩnh khác nhất mà cô
từnggặp, bình tĩnh và lạnh nhạt,
dường như quả thật đã có
chuyện gì đó xảy ra, phá
vỡ hình tượng nho nhã
lịch sự vốn có của
cậu ấy.
Buổi tối đạp xe về
nhà, Phổ Hoa nhốt mình
trongphòng, bố mẹ cãi nhau vì
chuyện bữa tối ăn gì ở phòng
ngoài, cô túm gối trùm
lên mặt, không muốn
nghe họ cãi nhau. Nhưng
càng buồn bã, thì
gương mặt nghiêngnghiêng cố ý quay đi trên
bậc thang của Kỷ An
Vĩnhcàng khiến cô không cách
nào quên nổi, cô ngồi dậy lấy cặp
sách ra, mở tất cả bài
tập hóa học mấy
tuần vất vả khổ sở hoàn
thành, tìm bút tích Kỷ An
Vĩnh lưu lại.
Cậu ấy nên giống như chữ
mình, sạch sẽ, rõ ràng
không bị nhiễm tất cả những
thứ gọi là thói xấu,
càngkhông nên sớm dính vào
chuyện tình cảm, từ khi
quennhau, Phổ Hoa đã khăng khăng
đắp nặn một Kỷ An
Vĩnh hoàn hảo. Kỷ An
Vĩnh trong lòng cô
không phải người trên
bậc thang đó.
Phổ Hoa mở ngăn tủ, lấy ra hai
phong thư màu tím bị đè
dưới quyển nhật ký.
Trên phong thư là nét
chữ giống nhau, hoa văn
giốngnhau, nhưng địa chỉ người gửi thư đều bỏ
trống.
Đây chính là người
con gái đó ư? Hay
người khác? PhổHoa chạm vào
phong thư, tâm trạng
rất lâu vẫn không
cách nào hồi phục
được. Cô từng định bóc ra
đọc,nhưng thường không vượt qua nổi
ranh giới “đạo đức”.Cô biết những
bức thư này sớm muộn
cũng phải giaovào tay cậu ấy, nhưng cô hy
vọng, cậu ấy mãi mãi
đừng đọc.
Đặt thư về chỗ cũ, Phổ Hoa
viết một hàng dài
trong sổ nhật ký
“Mình không tin, cậu ấy không
như thế”, viết đến khi bố gõ
cửa gọi cô ra ăn cơm, cô vẫn
không thể dừng lại,
dường như cô. viết tiếp
vài lần thì người
yêutrong lời đồn không còn tồn tại
nữa. Kỷ An Vĩnh vẫn là
cậu nam sinh cười nhẹ
nhàng với cô, cẩn
thận kỹ lưỡng giảng
bài hóa cho cô.
Suy nghĩ mâu thuẫn
phức tạp này trực
tiếp ảnh hưởng đến giờ học phụ đạo của họ. Phổ Hoa rất
khó chuyên tâm lắng
nghe Kỷ An Vĩnh giảng
bài, cô thường cầm bút trầm
mặc hồi lâu trước
công thức giản đơn mà cậu ấy viết
ra. Tâm tư trong lòng cô
dần dần thoát ly khỏi
các ion hóa trị kết hợp với kim
loại, trở nên nóng
nảybất an, cô muốn biết người
con gái đó là ai, cậu ấy thực sự
thích cô ấy chăng. Còn bản thân
cô, có ý nghĩgì với cậu ấy?
Phổ Hoa không chịu
phối hợp khiến việc
dạy phụ đạotrở nên nhàm
chán, buồn tẻ, hiệu
quả xuống thấp, ban đầu Kỷ An
Vĩnh còn nhịn, lâu dần cuối
cùng bùng nổtrong một buổi
trưa. Khi Phổ Hoa liên
tục làm sai biếtbao lần một đề, do dự viết công
thức phản ứng, Kỷ An
Vĩnh giằng lấy bút
khỏi tay cô.
“Diệp Phổ Hoa, tuần
trước mình giảng, cậu có
nghekhông?”. Cậu ấy hơi mất bình
tĩnh.
“Ừ”.
“Biết đề này làm mấy lần rồi không?”.
“Ừ”.
“Vậy cậu biết cậu làm sai bao
nhiêu lần không?”.
Phổ Hoa nghĩ một lát,
lắc lắc đầu.
“Cậu quá sao lãng, ba tuần
rồi, cứ học như vậy thì
chảcó ý nghĩa gì, chỉ lãng
phí thời gian thôi.