XtGem Forum catalog
Giường Đơn Hay Giường Đôi

Giường Đơn Hay Giường Đôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326530

Bình chọn: 8.00/10/653 lượt.

cờ, Phổ Hoa lặng lẽ rút lui, trốn vào bếp.

Nhìn vết bẩn trên máy hút mùi, cô hít sâu cho nhẹ nhõm, tìm dụng cụ, hết sức

chuyên tâm cọ sạch, sau đó lại lau máy hút mùi một lần nữa. Làm

việc là cách trị liệu tốt nhất, lau dọn xong, tâm trạng cũng ổn hơn.Quét sạch

bếp, Phổ Hoa mở một cánh cửa sổ gần đường, để không khí oi bức tản ra, dựa vào

cạnh bệ bếp từ từ chuẩn bị bữa trưa.

Nhặt rau, rửa rau, cô mở vòi nước thật to để át đi tiếng nói chuyện trong phòng

khách. Dù không vui cũng phải để ý đến cảm nhận của bố. Dù

không muốn gặp anh cũng phải làm một bữa bánh sủi cảo cho bố, đây là thói quen

nhiều năm của nhà họ Diệp, chưa bao giờ có ngoại lệ.

Giữa lúc Phổ Hoa yên lặng làm việc thì Vĩnh Đạo muốn giúp, cô khóa cửa bếp

không cho anh vào. Anh hậm hực trở lại tiếp

tục chơi cờ, biểu hiện cho cô thấy anh chưa thắng một ván cờ nào.

Cơm trưa thịnh soạn bao gồm bánh sủi cảo, thịt cừu cà rốt, Phổ Hoa không có cảm

giác muốn ăn lắm, ngoài giúp bố thêm dấm bóc tỏi, cô ăn rất ít. Ngược lại Vĩnh

Đạo ăn rất nhiều, liên tục gắp thức ăn vào bát cô, đá đá chân dưới gầm bàn. Phổ

Hoa lấy hết tinh thần, ăn cùng bố, nhưng ăn mà không biết vị, thật khó nuốt.

Ăn cơm trưa xong, Phổ Hoa dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp, để bánh sủi cảo còn thừa

vào tủ lạnh, viết tờ giấy nhắc bố, mọi việc đều đã làm xong nhưng cô vẫn lưu

luyến căn phòng bếp ba bốn mét vuông này, không muốn đi ra, cho tới khi có

người gõ lên thủy tinh.

Vĩnh Đạo đứng ở ngoài, trong tay là cốc nước đã uống hết, cô đành mở cửa.

Anh quay người đóng cửa, bỏ ngay vẻ nhẹ nhõm, ăn nói đĩnh đạc trước mặt bố.

“Có chuyện gì sau này hãy nói, trước mặt bố hãy vui vẻ lên!”. Anh có

ý hơi trách móc.

“Em không hề không vui”. Cô dựa bên cửa sổ, cố ý

nhìn ra ngoài.

“Thật không?!”. Anh liếc cô một cái, nói

xong đi ra, để lại cô một mình.

Ván cờ trong phòng khách lại bắt đầu, Phổ Hoa đứng mỏi trong bếp, trở về dọn

dẹp phòng bố. Cô trút hết tất cả tâm tư lên công việc nhà, cuối cùng quả thật

tìm không ra việc để làm mới ngồi lên đầu giường, nghe họ đánh cờ.

“Dâng tốt!”.

“Ăn rồi nói sau!”.

“Nhảy mã!”.

“Để bố phi!”.

“Xong rồi!”.

“Tiến lên!”.

“Đứng đây cho bố!”.

“Chiếu tướng!”.

Buổi chiều chậm chạp trôi qua trong những ván cờ của hai người đàn ông. Ánh

nắng mặt trời ngoài cửa sổ tỏa ra một khoảng ấm áp trên giường, Phổ Hoa để tiền

dưới đài thu thanh cho bố, nằm nhoài lên khoảng nắng rọi ấm áp đó, nhắm mắt giả

định bản thân trở về tuổi mười bảy.

Nhưng giả định này rất khó, cô đã hai mươi bảy tuổi, qua mùa hè là hai mươi

tám, mất đi sự vô âu vô lo của tuổi mười bảy. Nằm giờ

lịch trên giường, từng trang từng trang mỏng giòn, sau khi lật qua một chồng

dày thì tới sinh nhật hai mươi chín tuổi của Vĩnh Đạo.

Đối diện với con số này, một suy nghĩ len lỏi vào đầu Phổ Hoa.

Thời gian có lẽ sẽ ngưng đọng trong buổi chiều này, ánh mặt trời sẽ không

chuyển sang sắc hoàng hôn, cô vĩnh viễn ở tuổi hai mươi bảy, Vĩnh Đạo và bố mãi

mãi không đi xong nước cờ cuối cùng, còn mẹ rất nhanh sẽ trở về, mua một cái

kẹp tóc, hỏi cô buổi tối muốn ăn gì.

Đây là toàn bộ điều cô muốn, ba người họ và cô.

Nhưng giấc mơ này, từ mười năm trước đã vỡ nát. Cô phải

mở trừng mắt nhìn họ rời đi, cuối cùng chỉ mình cô dừng lại chỗ cũ, cho dù cô

cố gắng thế nào, kết cục đã là việc định trước rồi.

*********

Trước khi ra khỏi cửa, bố hỏi riêng Phổ Hoa: “Hai đứa không có chuyện gì chứ?”.

Phổ Hoa sững lại, không ngờ cố gắng cả một buổi chiều lại bị bố nhận ra biểu

hiện bất thường.

Cô không dám nhìn thẳng vào bố, cúi đầu giả vờ tìm đồ trong túi, “Chúng con...

rất tốt mà...”.

“Thật không... Tốt thì được...”. Bố vẫn

không yên tâm, nhưng không tiện nói, lắc quạt hương bồ đi đi lại lại, trước khi

Phổ Hoa về, ông vỗ vỗ tay cô, thấp giọng nói, “Nhớ đeo... nhẫn...”.

Được bố nhắc nhở, Phổ Hoa mới phát hiện ra mình không đeo nhẫn kết hôn. Cô chậm

chạp “Vâng” một tiếng, tạm biệt bố, xuống lầu vẫn còn sờ ngón áp út trống trơn.

Hai năm ly hôn chưa từng có chuyện sơ suất, hôm nay lại quên mất. Điều

này phải chăng có nghĩa bọn họ thực sự kết thúc rồi?

Cô nhìn sang bên cạnh, Vĩnh Đạo cũng liếc cô một cái, vắt áo complet lên vai,

tay đút túi quần, dáng vẻ đầy tâm sự. Có lẽ diễn kịch quả thật rất mệt, đặc

biệt khi phối hợp không được ăn ý. Từ khi ra khỏi nhà bố, anh không nói câu

nào, châm điếu thuốc vừa đi vừa hút, có lúc dừng lại rít sâu một hơi, tới cạnh

xe dập tắt đầu thuốc, vứt vào thùng rác lề đường.

Lấy chìa khóa xe, anh lắc cái biểu tượng Buick trên chùm chìa khóa, ấn vào nút

mở khóa từ xa, nhưng không vội lên xe mà còn dựa vào cạnh cửa xe đợi cô bước

tới giống như biết trước cô có lời muốn nói.

“Lên rồi nói?”. Anh chỉ ghế phụ.

Phổ Hoa nhíu mày, không có ý lên xe.

“Về thế nào?”.

“Em tự về”.

Vĩnh Đạo nhún nhún vai, vứt áo complet ra ghế sau, ngồi vào ghế lái, mắt nhìn

phía trước.

Phổ Hoa vẫn đứng ngoài xe, cắn môi, cuối cùng cô cũng nói ra những lời đã kìm

nén mấy hôm nay.

“Thi Vĩnh Đạo... Chúng ta đừng gặp nhau

nữa...”.

Cửa xe đóng rầm trước mặt cô, Vĩnh Đạo hạ cửa kính x