iếng con trai ruột.
Khóe mắt đầy nếp nhăn của ông híp lại thành một đường, kéo Vĩnh Đạo vào phòng,
miệng cứ nhắc mãi “Về rồi, về rồi”.
Một giây trước Phổ Hoa còn trong trạng thái gươm súng sẵn sàng, lúc này tất cả
chỉ còn như dòng nước ngầm lặng lẽ chảy, cô đành gượng cười theo.
Vĩnh Đạo đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội thể hiện sự quan tâm, anh đưa đồ
cho Phổ Hoa, thuận thế nắm tay cô. Mười ngón tay đan vào nhau, nắm tới nỗi lòng
bàn tay cô toàn mồ hôi. Phổ Hoa nhíu mày, không
giằng co nữa, mặc kệ anh kéo ra ghế sofa ngồi.
Anh giúp cô sắp xếp thuốc bổ, nhân thể kéo cô sát vào mình, hỏi thăm bố mà
không có ý buông cô ra.
Bố chạy vào bếp tìm đồ uống. Phổ Hoa muốn đi giúp liền
bị Vĩnh Đạo giữ lại cho không động đậy.
“Anh...”.
Anh không giằng co với cô, sắc mặt không thay đổi, tiếp tục nói chuyện với bố
cô.
Phổ Hoa không thể nói được gì. Trải qua hai năm, diễn
xuất của Vĩnh Đạo tuyệt vời đến mức thật giả lẫn lộn, khiến cô không khỏi thắc
mắc anh làm vậy xuất phát từ trái tim chân thật hay còn có ý đồ khác?
Bố bưng cốc nước ô mai lạnh ra, quạt cho họ, quạt điện có mà bố vẫn tiếc không
dám dùng.
Vĩnh Đạo cởi áo complet, lấy từ trong túi ra hai lọ thuốc đặt lên bàn uống
nước.
“Bố, thuốc bổ canxi, ngày một viên, ăn xong con lấy cho bố”.
“Thằng này, tiêu tiền linh tinh gì thế!”. Bố tuy
nói vậy nhưng vẫn đeo kính lão, cầm lọ thuốc lên nhìn trước nhìn sau.
Hai người nói chuyện chăm sóc sức khỏe, Phổ Hoa không cách nào chen vào, vô
tình chú ý đến cổ tay áo anh xắn lên. Anh mặc chiếc áo sơ mi bình thường, phần
lộ ra trên cánh tay thấy rõ màu da sậm. Một năm bốn mùa làm việc trong phòng
thí nghiệm, rất khó bị cháy nắng, nhìn gần một chút đến sống mũi cũng có dấu
vết của da bị tróc do cháy nắng, giống như công nhân đào mỏ sửa đường sống
trong núi vài tháng.
Phổ Hoa nghĩ một cách nghiêm túc. Lần
cuối cùng bọn họ gặp mặt là vài tuần trước, đến ngân hàng nộp khoản tiền đến
hạn, vì vài món tiền đứng tên hai người, nên phải cùng nhau đi nộp. Lúc xếp
hàng anh từng nhắc tới việc đi công tác, cô không hỏi chi tiết, cũng chẳng lưu
tâm. Ăn cơm trưa ở nhà hàng bên cạnh ngân
hàng, mọi thứ vẫn như thường lệ, theo kiểu AA cơm xong ai về nhà người đó, anh
muốn tiễn nhưng bị cô từ chối. [AA là ai trả phần người ấy.'>
Sau này, anh mất tích một thời gian. Cô không thể hỏi, không thể tìm, chỉ có
thể chờ anh liên lạc với mình. Nhưng dường như anh có ý định không muốn để cô
tìm thấy, đến mấy email của Vĩnh Bác thúc giục anh làm vài việc, anh còn chẳng
hồi âm, hai lần Quyên Quyên gọi điện đều trong tình trạng tắt máy. Cuối
cùng tin tức có liên quan đến anh đến từ đồng nghiệp cùng phòng thí nghiệm Tất
Mã Uy, cũng chỉ nói mơ hồ rằng anh đi công tác chưa về. Rốt cuộc đi đâu, đi bao
lâu hình như không ai biết.
“Đi đâu? Nghe Hoa Hoa nói chuyến công tác này rất dài”. Bố uống
thuốc xong, lấy bàn cờ làm bằng giấy từ dưới bàn uống trà ra. Phổ Hoa định
thần, lặng lẽ quan sát Vĩnh Đạo.
“Vâng, chạy khắp nơi bố ạ”. Vĩnh Đạo một tay bày cờ, một tay bưng cốc ô mai lên
uống một ngụm lớn, uống xong lại cầm cốc Phổ Hoa đã uống một nửa ngửa cổ dốc
hết.
“Đi, lấy cho anh cốc nước lạnh”. Anh lau
khóe miệng, nhét chiếc cốc rỗng vào tay cô.
Bố cô cười, cúi đầu bày cờ, Phổ Hoa đi rót nước, đứng trong bếp nghe họ nói
chuyện ở phòng ngoài.
“Phòng thí nghiệm phía nam có vài hạng mục, con qua đó giúp, nhân tiện trao đổi
học tập vì thế ở lâu hơn chút, lần này trở về sẽ không đi nữa. Lâu lắm không đánh
ván cờ với bố rồi!”.
“Ừ, đánh hai ván, xem có bị thụt lùi không!”.
“Bố hãy nể mặt mà nhẹ tay nhé”.
Khi đi ra, hai người đàn ông đã bày thế trận, ai nấy đều xoa cằm nghiên cứu bàn
cờ, Phổ Hoa nhớ lần
đầu tiên Vĩnh Đạo tới nhà, cũng đánh cờ với bố như vậy, thua tới nỗi bị ăn sạch
các quân cờ. Từ đó mỗi lần đến đều muốn nghiên cứu kỹ thuật đánh cờ, gọi cho
hay là học tập lẫn nhau, kỳ thực mỗi lần đều là anh thua.
Bưng nước ra, cô định đi lại bị anh túm lại. Anh vẫn vùi đầu tính nước cờ, thờ
ơ nghịch hai chiến lợi phẩm trong tay, nói với cô: “Em cũng xem rồi học chút”.
Phổ Hoa muốn nói, nhưng bị Vĩnh Đạo suỵt một tiếng, bố cô ngồi đối diện nâng
quân cờ lên mỉm cười.
Vốn tính nhẫn nại, cô đành ngồi xuống xem. Xem cờ
không lên tiếng mới đúng quân tử, chơi cờ không hối hận mới là đại trượng phu,
đây đều do anh dạy. Khi đánh cờ, anh trầm
lặng ít nói, cẩn thận tỉ mỉ, trước mặt bố mẹ, anh ba hoa khoác lác, nói cười
vui vẻ. Cô từng thấy rất nhiều
gương mặt của anh, vẻ si mê nhiệt tình, tinh quái phản nghịch, u ám lạnh lùng.
Năm tháng hằn dấu trên gương mặt anh. Nếp nhăn mờ mờ giữa hai đầu lông mày,
chân râu lởm chởm bên má, sớm đã không còn là cậu con trai ngây thơ, chưa
trưởng thành, lún phún vài sợi râu mà cô gặp lần đầu. Cô
chứng kiến sự thay đổi của anh từ một cậu con trai thành một người đàn ông, bản
thân anh cũng thấy từng bước trưởng thành của cô, họ quen thuộc đối phương như
quen thuộc chính bản thân mình, nhưng bây giờ cô mới phát hiện ra hình như cô
chưa từng thực sự hiểu anh.
Giữa ván