sự thật rằng anh tái hôn, anh lại trốn trong
góc, thưởng thức nhìn cô hoảng hốt lo sợ.
Thế giới này chỉ có một đứa ngốc chính là bản thân cô, cô trước nay đều bị anh
thao túng, thao túng niềm vui, cũng thao túng cả nỗi buồn.
“Anh để mọi người lừa em đúng không? Hải Anh? Hay đến Quyên Quyên cũng vậy?!”. Cô mất
đi tất cả sức lực, không còn dám tin những người xung quanh.
“Không có, không phải họ, họ không biết...”. Cuối
cùng anh đứng lên, cởi bỏ lời nói dối và ngụy trang, dường như không dám nhìn
thẳng vào mắt cô, “Những điều này đều là chủ ý của anh... Anh chỉ nói cho Doãn
Trình... và Triệu Phong...”.
“Còn có ai? Còn có cái gì là giả? Hay... tất cả đều là giả dối?”. Cô nhắm
mắt, cõi lòng nguội lạnh.
“Không còn ai khác... An Vĩnh... có thể
cũng biết...”.
Nghe xong cô mềm nhũn, tay chân buốt lạnh không cách nào cựa quậy, chỉ còn đại
não đang miễn cưỡng hoạt động.
Hóa ra đây chính là trăm phương ngàn kế của Thi Vĩnh Đạo, bắt đầu từ hồi trung
học, anh đã bố trí một cái bẫy hoàn mỹ, chờ cô nhảy xuống, sau đó trói buộc cô
cả đời.
Cô khom người xuống ấn huyệt Thái Dương, cố kiềm chế không để mình nôn ra.
Mười lăm năm trước, cô đụng xe đạp rồi quen bốn người họ, bây giờ, họ liên thủ
diễn một vở kịch trước mặt cô, thông đồng với bạn thân cô, cùng lừa gạt cô.
Giây phút này cô không thể ở lại đây thêm nữa, mở cửa muốn bỏ đi, anh chạy lên,
ôm cô từ phía sau.
“Em nghe anh nói...”.
“Em không nghe!”. Cô đẩy anh ra, lùi lại.
“Các người... rốt cuộc là thật ư? Hay
là giả?”.
Anh không nói, biểu hiện trở nên méo mó, suy sụp.
“Rốt cuộc là thế nào?”. Cô ôm đầu, dường như muốn
bật khóc, “Rốt cuộc là thế nào? Anh nói cho em biết!”.
Anh không còn lựa chọn khác, đuổi theo, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng.
“Em nghe anh nói... Anh và cô ấy... Bọn
anh.... Cô ấy đã đi Mỹ... Anh ký tên chỉ vì để cô
ấy đi...”.
Cô hoàn toàn không chấp nhận lời giải thích như vậy, bịt tai rời căn phòng chạy
xuống thang cuốn, đi lướt qua người đối diện ở đại sảnh, vội vã chạy vào làn
mưa.
Bài thơ của Tagore sai rồi, cô và anh không phải khoảng cách giữa sự sống và
cái chết; không phải đứng trước mặt anh mà anh không biết em yêu anh; không phải
yêu đến si mê nhưng không thể nói yêu anh; không phải muốn anh tan nát cõi lòng
mà chỉ có thể giấu tận sâu trong trái tim; cũng không phải yêu nhau nhưng không
thể ở bên nhau... Vì họ chưa từng thực sự
hiểu nhau, yêu nhau chân thành, chẳng qua chỉ chơi trò đuổi bắt kéo dài mười
lăm năm.
Nước mưa đập vào khóe mắt, trộn lẫn nước mắt cô.
Anh đuổi theo, dùng áo vest phủ lên đầu cô che mưa nhưng cô không cần, gạt tay
anh ra, mặc mưa táp lên mặt, dùng hết sức lực toàn thân chạy lên phía
trước.Nước trên mặt chảy xuống cổ, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều
ướt đẫm.
“Em đứng lại! Nghe anh nói!”. Anh khó khăn lắm mới kéo
cô từ đường lớn trở lại đường dành cho người đi bộ, quay người cô lại để cô đối
diện với mình, “Đừng đi, nghe anh nói!”.
“Nói gì! Em không nghe!”. Cô gào lên với anh, đấm
anh, đánh anh, cắn anh, lại bị anh ôm lấy.
“Phổ Hoa!”. Anh đau xót gọi tên cô, cố chấp ôm cô trong vòng tay, chặt tới nỗi
dường như muốn bẻ gãy lưng cô.
“Em không nghe!”. Cô gần như tuyệt vọng vô
số lần gào lên “Em không nghe”, át đi lời cầu xin của anh, cho tới khi cổ họng
không thể phát ra chút âm thanh nào.
“Phổ Hoa!”. Anh sợ làm đau cô cuối cùng nới lỏng vòng tay, nhưng cô lại đạp
mạnh lên chân anh, thoát khỏi vòng tay anh chạy sang đường đối diện, mở cửa
taxi đang đỗ ở lề đường chui vào trong.
Anh đuổi theo, thử mở cửa ngoài, gõ lên tấm kính không ngừng gọi cô và lái xe.
Nước mưa chảy trên mặt anh, dường như cũng là nước mắt, nhưng cô không nhìn
thấy cái gì, không nghe thấy cũng không cảm nhận được, chỉ muốn rời xa anh,
không còn muốn gặp anh nữa.
Nắm chặt cửa xe, cô khóc rồi nói địa chỉ, cầu xin tài xế lái xe.
Cuối cùng xe cũng khởi động, anh miệt mài đuổi theo, cho tới khi xe chạy ra
đường lớn, bỏ xa anh.
Cô dựa lên ghế, cắn nắm tay không cho mình bật khóc, biết rõ anh ở sau xe nhưng
không dám quay đầu.
***********
Về đến Thiên Tân, việc đầu tiên Phổ Hoa làm là chuyển nhà, rời khỏi căn hộ trên
đường Mục Nam, tới một khu chung cư cũ hơi xa và khó tìm. Công ty vẫn là chỗ
ban đầu, nhưng cô đã bắt đầu tìm công việc mới trên báo và trên mạng, gửi hồ
sơ, chỉ đợi trả lời.
Cô không nghĩ tới chuyện có về Bắc Kinh không, nhưng ít nhất phải rời xa Ngu
Thế Nam và Cao Triệu Phong. Thậm chí cô còn từng nghi ngờ công việc này đến như
thế nào, không thể tiếp tục yên lòng bình thản đi làm cùng một tòa nhà với họ.
Cô bị ốm, đối chiếu tập chứng từ cuối cùng cho công ty, nén nhịn cơn ho do cảm
cúm, chạy tới nhà kho của công ty đưa hóa đơn. Cô cố
gắng hết sức không ở lại văn phòng, nhận tất cả việc mà đồng nghiệp không muốn
làm, chạy tới bưu điện, đến phòng hành chính nhân sự lấy tài liệu, báo cáo
thuế, kiểm hàng. Cái gì cô cũng đều làm chỉ cần não không cần dừng lại để suy
nghĩ.
“Hoa Hoa, xảy ra chuyện gì thế?”. Bố
dường như hàng ngày đều hỏi như vậy mấy lần
