n chặt môi, thầm gọi tên anh, trùm kín đầu, không biết nên hận anh thế
nào!
*************
Sắp tới mùa hạ rồi, qua cuối hạ là sinh nhật lần thứ hai mươi chín của Phổ Hoa.
Trước ngày nghỉ lễ mùng một tháng năm, trên tàu trở về Bắc Kinh cô nhận được
tin nhắn của Phong Thanh: Cuối năm họp mặt tốt nghiệp mười năm, ở Tiền Cự -
Triều Ngoại, bạn nhất định phải đến!
Ra khỏi sân ga đi tới trạm xe bus, di động lại reo, Quyên Quyên cũng gửi một
tin nhắn như vậy, phía sau còn thêm một câu: Thi Vĩnh Đạo không đi!
Cất di động đi, cô đuổi theo xe bus đang dừng, len vào dòng người, ý nghĩ đầu
tiên nảy ra là “Tuyệt đối không thể đi!”.
Họp lớp mười năm, với người khác có thể là việc đáng vui mừng, nhưng với Phổ
Hoa lại không thể có nổi chút hưng phấn. Nhưng không chỉ Quyên Quyên mấy lần
nhắc tới mà đến Ngu Thế Nam cũng vì việc này mà đến tìm cô.
Có thể là do không phải mùa kinh doanh bận rộn, Ngu Thế Nam vài lần tới công ty
Phổ Hoa chơi, dần dần trở thành gương mặt quen, thêm nữa còn tìm cô nhờ dịch
tài liệu, số lần nhiều hơn, tiện thể ăn cơm là chuyện vô cùng bình thường. Ban đầu
có vài đồng nghiệp cùng ăn, sau này dần dần chỉ có hai người bọn họ.
Chớp mắt ngày Phong Thanh hẹn đã cận kề, Phổ Hoa dịch xong tập tài liệu Ngu Thế
Nam cần, ăn tối ở một quán ăn nhỏ cạnh công ty cậu ta.
Vốn đã nói cậu ta phải mời một bữa hoành tráng, nhưng khi xuống tầng gặp mấy
người trẻ tuổi tan làm, thấy ánh mắt họ có chút mờ ám, cậu thanh niên to gan
còn huýt sáo một cách tinh nghịch, thế là Phổ Hoa đành rớt xa lại ở mấy bậc
thềm đằng sau, ra khỏi tầng cũng không muốn ngồi xe cậu. Ngu Thế Nam không làm
khó cô, tìm quán ăn gần nhất.
Đợi phục vụ mang thức ăn lên, cậu ta lấy ra một tờ giấy đẩy tới trước mặt cô,
đó là một tờ danh sách lớp, Phổ Hoa nhìn xuống dưới, tên của mình nằm cạnh Vĩnh
Đạo.
Cô đẩy tờ giấy trở lại, cầm giấy ăn chầm chậm lau cốc trà.
Ngu Thế Nam gọi nhân viên phục vụ rót trà, mang bộ đồ ăn lên, đợi Phổ Hoa lau
xong cốc mình, tỉnh bơ hỏi cô: “Tới khi đó cậu có đi không?”.
Phổ Hoa làm sạch đũa, chuyên tâm lau mấy cái đĩa không, dường như hoàn toàn
không nghe thấy lời cậu ta nói. Tết âm lịch tóc ngắn cũn, đến mùa hạ đã ngang
vai, che cả mắt, góc này vừa vặn khiến cậu ta không nhìn ra tâm trạng của cô.
“Mời mình ăn cơm... chính vì muốn nhờ mình dịch à?”. Lau đũa
chán, cô chống cằm, nghiêm túc hỏi cậu ta.
“Không phải... Chẳng đặc biệt muốn cái
gì, nếu thực sự muốn cậu làm giúp thì sẽ không chỉ ăn mấy thứ này!”. Ngu Thế
Nam cười đưa cốc mình cho cô, “Lau cho mình!”.
Phổ Hoa ngồi im, tiếp tục chống cằm quan sát Ngu Thế Nam trước mặt. Cậu ta
khoan khoái dựa người lên thành ghế, dáng vẻ thoải mái, xem ra rất dễ chịu cũng
rất nhẹ nhõm, dường như cô chính là nhân viên của cậu ta. Nói họ
là bạn rất tốt dường như không phải, họ hiếm khi đề cập đến chủ đề cá nhân, nói
chuyện nhiều nhất vẫn là về thời trung học. Nếu nói
là bạn bình thường, từng xem phim, cũng từng ăn cơm nhiều lần, dường như là
thân thiết hơn.
“Vậy vì sao?”.
“Cái gì mà vì sao?”. Nhân viên phục vụ mang ấm trà lên, Ngu Thế Nam rót đầy cốc
cho Phổ Hoa trước.
“Vì sao luôn mời mình ăn cơm”.
“Dù sao cũng phải ăn cơm! Một người hay hai người chẳng phải như nhau sao, hơn
nữa cậu sẽ AA còn gì? Thành ra mình sẽ tiết kiệm được tiền”. Đây
hiển nhiên là cách đùa vui của Ngu Thế Nam, nhưng Phổ Hoa không phụ họa.
“Sao? Cảm thấy mình có ý đồ khác à?”. Cậu ta tiến sát lại, cũng học Phổ Hoa
chống cằm.
“Vậy coi như không có...”. Phổ Hoa rút tay lại, ngồi
thẳng, khóe miệng mím chặt, “Chúng ta cũng chẳng phải đối tượng của nhau, mình
chỉ đột nhiên nhớ ra một vài chuyện hồi đi học”.
“Chuyện gì?”.
“Cậu từng giúp mình bài thi thể dục, khi đó muốn cảm ơn cậu, kết quả hết năm
lớp chín cậu đã đi rồi”.
“Vậy à? Chắc thế, mình không nhớ nữa”. Ngu Thế
Nam nhún nhún vai.
Thức ăn được mang lên, đều là những món vị khá cay, Phổ Hoa không ăn được
nhiều, Ngu Thế Nam ăn rất ngon miệng, Phổ Hoa chủ yếu nhìn cậu ta ăn.
“Còn nhớ mấy người lớp mình hồi xưa không?”. Cậu ta
hỏi.
“Mình nhớ”.
“Nhớ ai?”. Cậu ta dường như cố tình tìm ra chuyện cô không muốn nhắc đến, Phổ
Hoa gắp vài món, không trả lời.
“Cậu còn liên lạc với ai?”. Thấy cô không nói, cậu ta đổi câu hỏi.
“Quan hệ khá tốt chỉ có Quyên Quyên”.
“Cậu nói heo béo tròn á?”. Ngu Thế Nam nhướng mày.
“Cậu vẫn nhớ cái tên này?”. Phổ Hoa hơi bất ngờ.
“Nhớ chứ, mình đặt mà!”. Ngu Thế Nam cười có phần
đắc ý, đặt đũa xuống, “Có vài chuyện rất dễ quên, có vài chuyện ít nhiều đều sẽ
nhớ! Có điều với bạn học xưa, mình không qua lại nhiều, ngoài Cao Triệu Phong
cùng mở công ty”.
“Vì sao?”. Phổ Hoa không hiểu.
“Vì sao nhất định phải qua lại, mình không phải là người đặc biệt hoài niệm
chuyện xưa như các!”. Ngu Thế Nam nhón mấy hạt
lạc.
“Bọn mình á?”.
“Đúng, các cậu!”. Ngu Thế Nam ngước mắt,
gật đầu khẳng định, “Lẽ nào không phải?”.
Phổ Hoa lập tức ý thức được cậu ta đang ám chỉ ai, hơi biến sắc, gẩy thức ăn
trong bát một cách cứng nhắc.
Không khí trên bàn ăn có phần kỳ lạ, không còn nhẹ nhõm