xác trong đầu, “Vợ hiện tại của
anh ấy... cô ta vẫn luôn ở
Mỹ”.
“Sau đó?”. Lời Lâm Quả Quả dần dần trở nên lạnh
lẽo, sự nhẹ nhàng
trước đó biến mất hoàn toàn,
nhanhchóng trở lại là nữ tác gia
sắc bén, “Cô lại suy
nghĩlinh tinh à? Hay lại bị như kim
châm?”.
“Tôi không rõ,” Phổ Hoa
hơi nhíu mày, tìm
không ra cách thức thích
hợp để miêu tả tâm trạng, “Tóm lại, tôi
rất... bất an”.
“Vì sao? Anh ta tái hôn
rồi, hai người không
còn chút liên quan gì
đến nhau!”.
“Tôi không nói rõ được cảm
giác này, nói chung
rấtmơ hồ”.
Lâm Quả Quả im lặng
một lát, Phổ Hoa cầm
ống nghe không nói gì
lại nghe thấy tiếng
gõ bàn phím, sau đó
Lâm Bác vào hỏi hai
câu. Cô nhẫn nại chờ
đợi, không muốn thúc
giục Lâm Quả Quả.
“Cô biết không...”. Đầu bên kia
điện thoại cuối cùng
cũng vang lên giọng Lâm Quả Quả,
bình thản như đang thuật lại một sự thật cho
người lạ, “Cô rất giống một con
ấu trùng sống trong
kén, trước đây chồng
cũ của cô dùng sợi tơ
vây quanh để ràng
buộc cô, bây giờ là bản
thân cô tự mua dây
buộc mình. Cô quen
với cách thức như
vậy, hoặc quen với
người đó, nói chung trongtiềm thức cô
không ngừng lặp lại
chuyện quá khứ bằng
nhiều cách và vì đủ lý do, vì
vậy cô khó có thể
thực sự ra khỏi kén,
càng đừng nói tự mình bay. Vì
đôi cánh của cô đã
thoái hóa, hoặc cô căn
bản muốn sống cả
đờitrong kén!”.
“Tôi...”.
“Tuy bề ngoài cô đã
rời Bắc Kinh, đi một bước
lớn về phía trước
nhưng về bản chất
không có gì thay đổi. Côkhông hề chấp
nhận tình cảm mới,
hoặc bạn mới, ví dụ
như anh chàng Ngu Thế Nam đó. Cô có thể
không chủ định làm
những điều này, cũng có thể là cố
ý, rốt cuộcmười lăm năm so
với ai mà nói đều không dễ dàng vứt bỏ, với
tôi, cô giống như tôi
đã nói trước kia”.
“Cô... có ý gì?”.
“Cô hiểu tôi có ý
gì! Cô còn quan tâm tới
anh hơn nữacòn quan tâm hơn cả bản thân cô
nghĩ. Cô đang trốntránh, trốn tránh
đối mặt với nội tâm bản
thân cô, cho tới bây giờ cô vẫn
hy vọng trở về bên
anh ta! Vì côyêu anh ta!”.
“Tôi... không có...”.
Phổ Hoa giơ tay chạm
vào khóe mắt, vài
giọt nước thấm lên đầu ngón
tay, lại rớt xuống
bàn phím.
“Không ư? Thực sự không có
ư?!”. Giọng Lâm Quả Quả rất
lạnh, khiến Phổ Hoa nhớ
tới đôi mắt nhìn thấumọi chuyện của cô
ấy.
“Cô đang tự lừa mình, Phổ Hoa
ạ...”.
Sau khi nói chuyện với Lâm Quả
Quả, trong lòng Phổ Hoa
không những không thoải
mái, ngược lại càng
thêm hoài nghi bản
thân.
Cô thường ngồi lặng lẽ trước
màn hình vi tính tới tận
đêm khuya, rất nhiều tên
trong khung MSN đang sáng,
nhưng không có ai chủ động nói
chuyện với cô, bao gồm
cả Sói xám.
Cô click vào nhóm,
tìm nhóm chia phía
dưới cùng trong danh
mục MSN, bên trong chỉ có
một cái tên -Giá trị PH.
Click vào cái tên đó, cửa sổ Chat
hiện ra, vẫn giốngnhư hai năm trước,
trạng thái hiển thị
offline, avata làchữ Giá trị PH.
Sau khi ly hôn, Vĩnh
Đạo không còn đăng nhập vào tài
khoản MSN này nữa.
Phổ Hoa thoát ra, lại
vào trang web, đăng nhập vào hòm
thư của Vĩnh Đạo, sau đó là vài chữ số. Hình
người MSN nhỏ xoay vài
giây, đăng nhập thành côngvào giao diện của
anh, mật mã không thay
đổi, vẫn là ngày sinh
của cô.
Trong danh sách liên
lạc chỉ có ba cái
tên, Bật Mã Ôn,Sói xám, và Lưỡi dao
cạo.
Sau chuyện của phòng
thí nghiệm, Tất Mã Uy
khôngbiết đã đi về phương nào, Vĩnh Bác
tiếp tục phiêu bạt
chân trời góc bể,
theo đuổi khát vọng, còn bản
thân cô thì lại ở Thiên Tân,
đang ngồi trước bàn,
tay khẽ dùng lực là có
thể kéo đứt sợi tua
rua, nguyên nhân vì
trong lòng không buông tay với
anh được.
Nhìn chăm chú cái tên
Lưỡi dao cạo, Phổ Hoa
gượngcười. Cho dù ngày nào cũng
đổi tên, cô vẫn nằm
trongdanh sách liên hệ của
anh, vẫn xếp đầu tiên, tên
nhómvẫn là “Bà xã tôi”. Ba từ
đó làm mắt cô nhói
đau,thoát khỏi hòm thư, tắt máy tính,
cô nằm lên giường,ngơ
ngẩn nhìn trần nhà đến thất
thần.
Có lẽ Lâm Quả Quả nói
đúng, tự cô cứ tưởng đã bướcvề
phía trước rất xa rồi,
thực ra chẳng qua chỉ
là giậm chân tại
chỗ, vẫn đợi để quay đầu.
Dùng tay che hết tất cả các ánh
sáng, ánh sáng vẫn còn. Phổ Hoa
nhớ tới câu chuyện
bịt tai trộm chuông
mà bố kể hồi nhỏ,
tên trộm đó vờ như
mình không nghe được, nhưng
không có nghĩa là âm
thanh đó thựcsự không tồn tại. Cô cũng
như vậy, bề ngoài
khôngquan tâm Vĩnh Đạo nhưng anh vẫn sống
trong lòng cô,từng tin tức của
anh đều thay đổi cuộc
sống của cô như trước,
thậm chí còn thao túng cả tâm
trạng, cảm xúc của cô.
Phổ Hoa không nghĩ ra
người nào có thể giúp cô
thoátkhỏi tình trạng quẫn bách
hiện nay, bây giờ xem ra
đếnLâm Quả Quả cũng không
thể.
Xuân hạ giao mùa, trời ấm rồi,
nhưng cô lại cảm thấy
căn phòng rất lạnh,
bật điều hòa ở chế độ ấm, chỗ gầntrái tim vẫn cảm
thấy lạnh buốt, dường
như vết thươngchưa liền miệng.
Cùng một ánh trăng,
cùng một thành phố
hình ảnh Vĩnh Đạo và Cầu Nhân tha
hương nơi xứ người khiến
cô trằn trọc, khó ngủ suốt
đêm, phải nằm sấp
trêngiường đè xuống bộ quần áo trước
ngực mới có thểngăn lại được nhịp tim
càng lúc càng hỗn loạn.
Cô cắ