kiêu ngạo từ trước đến giờ, khó coi đến nhìn thấy Tô Mộc Vũ, cô liền nhịn không được mà ghen tị, nhịn không được mà nói ra những lời kia để trả thù, khó coi đến, thậm chí trở nên xấu xí.
Phương Thiệu Hoa tiến lên, nhẹ nhàng ôm cô vào ngực, trong mắt tràn ngập không đành lòng: “Không, em không hề khó coi, em vĩnh viễn là một Vệ Nhu Y xinh đẹp nhất trần gian”
Vệ Nhu Y chậm rãi nhắm mắt lại, nằm trong lồng ngực của hắn, nước mắt, một giọt lại một giọt rơi xuống.
Edit: Phi Phi
Beta: Dực
Xin lỗi các bạn vì sự chậm trễ này, bởi vì như các bạn đã biết, ở miền Trung mưa bão ngập lụt mất điện nhiều này, và một điều quan trọng là hang ổ của Dực ở miền Trung bởi vì bão vào, mua lũ diễn ra ở khắp nơi nên nhà Dực cũng bị dính đạn, và bị lũ “cuốn” vài thứ quan trọng không thể để người khác nhìn thấy, lo lắng nhiều ngày cộng với thời tiết u ám thêm vào đó là mất điện hôm nay mới có lại, thế nên chốt lại một câu là hôm nay Dực mới post truyện được
Vô cùng biết ơn các bạn vì đã bỏ chút thời gian đọc vài dòng kể khổ của Dực
_______________________
Tác phẩm của Ran Mash nói: Không ai cứu được mình, không bằng tự cứu lấy chính mình. Cho nên, tự mình gieo quả đắng, chỉ có thể chính mình chịu đựng.
Tô Mộc Vũ, mày không có tư cách khóc, bởi vì con đường này là do chính mày chọn. Cho dù cuối cùng là ngã chết thì mày cũng phải tự mình gánh lấy.
Giống như Phương Thiệu Hoa đã nói, không có lý gì mày đã bán rồi mà còn treo giá.
Tô Mộc Vũ thản nhiên cười, kéo chặt chiếc áo trên người mình, vác thân mình ướt đẫm xuống núi. Đi quá nhanh, lau khô người cô cũng chưa kịp làm.
Dáng vẻ chật vật như vậy khiến người qua đường không khỏi ghé mắt nhìn.
Quả nhiên, hắn không có đuổi theo. Nơi có Vệ Nhu Y, cô thì được coi là cái gì?
Coi như cô từng làm chuyện ngu ngốc đỡ dùm hắn một viên đạn thì như thế nào? Tính từ mười một năm trước, kết quả đã sớm hình thành, nhất định, một góc cơ hội cô đều không có, vốn đã thua triệt để rồi.
Tô Mộc Vũ dừng bước lại, ngửa đầu nhìn bầu trời nặng trĩu. Cô muốn cười, trong mắt lại trào ra chua xót. Cô tựa lưng vào một gốc cây khô, khom người, gắt gao ôm chặt lấy cơ thể mình.
Đột nhiên, một chiếc xe màu đen thắng “Sát!” Một tiếng trước mặt cô, Tô Mộc Vũ cơ hồ không kịp phản ứng, hai người đàn ông áo đen đeo kính râm dùng khăn tay bịt kín miệng cô.
“A a…” Tô Mộc Vũ hoảng loạn, hai chân dùng sức đá hai người kia, giãy dụa, trong đầu nháy mắt thoảng qua vô số hình ảnh.
Làm sao bây giờ… làm sao bây giờ? Ai tới cứu cô? Phong Kính! Phong Kính!
Đạo Ba Nam bị đá một cước, tức giận, hắn dùng tay chặt ngay gáy cô. Tô Mộc Vũ hôn mê bất tỉnh.
Hai người đàn ông áo đen nhanh chóng kéo thân thể vô lực xụi lơ của Tô Mộc Vũ nhét vào xe, nhanh chóng lái đi, không lưu lại một chút dấu vết.
Cả quá trình không đầy ba mươi giây, đến lúc Tiền Phong đuổi đến nơi đã không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Tiền Phong một cước đá vào gốc cây, mất bình tĩnh nói: “Chết tiệt! Bé con đó chạy đi đâu vậy?”
Di động không mang theo, áo khoác cũng không mặc, trên người một cắc tiền lẻ cũng không có. Hắn nóng nẩy đánh tay lái đi tìm.
___________
Một ly nước đá hất trên mặt, cả người Tô Mộc Vũ giật mình, lông mi run rẫy, tỉnh táo lại.
“Tỉnh?” Thanh âm nhẹ nhàng nhưng đầy giễu cợt vang lên bên tai cô.
Tô Mộc Vũ mở choàng mắt, đối diện xuất hiện một khuôn mặt xinh đẹp mà nham hiểm. Phong Nghi mặc một bộ áo khoác đỏ tươi ẩn nấp dưới ánh sáng lập lòe , khuôn mặt như cạn máu, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh, lại giống như rắn độc nơi tối tăm.
Bị ánh mắt kia nhìn chằm chằm, Tô Mộc Vũ thở hốc vì kinh ngạc, lui về sau, lại phát hiện hai tay mình bị trói chặt, không thể cử động.
“Anh muốn làm gì?” Tô Mộc Vũ cực lực cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì hốt hoảng thật sự.
Một khắc cuối cùng trước khi ngất xỉu, cô vốn dĩ vẫn còn suy nghĩ. Cô là một người phụ nữ từng ly hôn, không tiền không thế, người nào lại có thể phí công tốn sức đi bắt cóc mình như vậy? Cô không nghĩ tới hóa ra lại chính là Phong Nghi, hơn nữa ánh mắt của hắn khiến cô ngăn không được sự khủng hoảng.
Cô bối rối nhìn quanh căn phòng đầy âm u trước mắt, giống một cái lô cốt, chỉ có một lối ra duy nhất lại bi khóa cẩn thận, có lẽ đằng sau cánh cửa còn có người canh gác, làm sao bây giờ? Bọn Phong Kính biết cô mất tích không? Cô làm sao để chạy trốn?
Bỗng nhiên, hai ngón tay dùng sức bóp chặt cằm cô, bắt cô phải nhìn thẳng vào hai mắt hắn.
Lực quá mạnh khiến Tô Mộc Vũ phát ra tiếng.
“Định chạy trốn?” Thanh âm của Phong Nghi nhẹ nhàng vang lên, giống như lưỡi rắn la liếm trên mặt của cô “Biết không? Tôi ghét nhất kẻ nào trước mặt tôi nghĩ đến người khác. Muốn ai? Phong Kính? Làm sao bây giờ, loại cảm giác này khiến cho tôi… ôi chao… Cô nói tôi nên trừng phạt cô như thế nào đây?”
“Anh muốn tôi làm gì? Tôi đối với anh mà nói, không có bất kỳ lợi ích nào” Tô Mộc Vũ ngước mắt lên, can đảm nhìn thẳng vào mắt hắn. Hai tay bị trói chặt sau lưng, gắt gao nắm chặt lòng bàn tay. Mạng là của chính mình, bình tĩnh, tiếp tục bình tĩnh!
Phong Nghi cười rộ lên, hắn kế thừa tướn