Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210780

Bình chọn: 8.00/10/1078 lượt.

cầu, vỡ vụn.

Hắn suy sụp ngồi thừ trước bồn cầu, bàn tay gắt gao vò mái tóc mình.

Hắn nghĩ mãi vẫn không ra, rốt cuộc là ai làm, cảnh tượng đêm đó như đèn kéo quân chạy xẹt qua trong đầu, giống như một cạm bẫy nhưng hắn vẫn

lao đầu vào.

Giờ này khắc này, trong đầu hắn chỉ có hai chữ… xong rồi.

Tần Nghị Hằng mấy ngày này trôi qua rất không tốt.

Mặt khác là trong nhà, Tô Mộc Tình như một gián điệp, hắn vừa về là

theo dõi hắn, ánh mắt kia khiến hắn thấy sợ hãi. Hắn tình nguyện tăng ca trong công ty, thế nhưng Tô Mộc Tình lại thay đổi hẳn, mỗi ngày đều

mang đồ ăn đến công ty, sau đó chờ đợi cả ngày, giống như ác quỷ ngồi

trong phòng làm việc, chờ đợi đến giờ tan việc, sau đó mỉm cười cùng hắn về nhà.

Không phải hắn không nghĩ đến chuyện nổi giận, thậm chí cả ly hôn

cũng đã nghĩ đến, nhưng chính hắn khiến Tô Mộc Tình ngã cầu thang dẫn

đến việc sảy thai. Nhược điểm này bị cô ta nắm chặt, khiến hắn không thể xoay người.

Về phương diện khác, năm ngày sau đột nhiên cổ phiếu Tần thị rớt giá

nghiêm trọng. Những đơn đặt hàng trước kia đều bị từ chối, cả công ty

không ngừng trượt dốc. Bất luận hắn làm như thế nào, cổ phiếu cũng không hề tăng lên dù chỉ một chút.

Tần Nghị Hằng biết, nhất định là có người ở sau lưng chỉnh hắn. Hơn

nữa, hắn còn biết người này, rất có thể chính là gã họ Phong kia.

Hắn cắn chặt răng, cúp điện thoại từ một công ty mới hủy bỏ đơn đặt

hàng, cả người ngã vào ghế dựa, ngẩng đầu lên, toàn thân mỏi mệt. Có một người từng hợp tác với hắn lâu năm, bảo hắn đến xin lỗi người ta, cúi

thấp một cái đầu, sẽ xóa bỏ đi một tầng quá khứ.

Tần Nghị Hằng cười khổ, che mặt: Xóa bỏ? Chuyện này, chỉ sợ không thể xóa bỏ được nữa rồi!

Tô Mộc Tình lại đưa cơm đến, cô bày một bàn đồ ăn trên bàn làm việc.

Cô mở đôi mắt to tròn, cười dịu dàng, mang theo vẻ đáng yêu: “Anh rể, em đến bệnh viện hỏi rồi, bác sĩ bảo em còn trẻ, lần sảy thai trước

cũng không có ảnh hưởng gì nhiều, em vẫn có thể lại mang thai, chúng ta

nhất định sẽ có thật nhiều đứa trẻ đáng yêu”

Thế nhưng, trong mắt Tần Nghị Hằng, nhìn đâu cũng thấy khủng bố. Hắn

một tay gạt đổ hết bàn thức ăn, hét lớn: “Tô Mộc Tình, cô rốt cuộc còn

muốn tra tấn tôi tới khi nào hả? Cô đừng có như vậy nữa được không? Coi

như tôi xin cô đi!”

Tô Mộc Tình lặng đi một lúc, không nói chuyện, cúi xuống dọn hết mảnh vỡ lại, tiếp tục cười nói: “Anh rể, tâm tình anh không tốt sao? Có phải công ty đã xảy ra chuyện gì không? Nói ra đi, em có thể chia sẻ giúp

anh, nếu không, tối nay em nấu canh cá cho anh nhé?”

Cả người Tần Nghị Hằng đều phát lạnh, hắn bước qua bãi chiến trướng, giống như cố sống cố chết chạy ra khỏi văn phòng.

Có cấp dưới cầm giấy tờ đến báo cáo: “Tổng giám đốc, thư ký giám đốc

của Phong Nguyên gọi điện thoại, bảo nếu cuối tháng này, mặt hàng này

còn chưa đến, ông ta sẽ hủy đặt hàng”

“Cút!” Tần Nghị Hằng nghe tin đó, cả đầu nhất thời ong ong lên, phiền lại càng thêm phiền. Hắn đẩy mạnh cấp dưới ra, đi vào thang máy.

Nhất định không được, nhất định không thể để Tần thị cứ như vậy mà bị hủy diệt trong tay hắn!

__________________________

Ba tháng, thành phố S mở rộng về mặt giáo dục.

Hai bên đường, hoa anh đào nở rộ, màu hồng nhạt lấm tấm giống như bầu trời đầy sao, gió lạnh thổi nhẹ mang đến hương thơm ngào ngạt sâu tận

tâm hồn.

Năm trước, buổi triển lãm kia của Ran Marsh hoàn toàn khiến tiếng tăm Tô Mộc Vũ bay xa, danh tiếng “Cô gái gốm sứ Thanh Hoa” được cả nước

quan tâm.

Cô vừa bước vào cổng trường đã thu sự chú ý của mọi người, những âm

thanh hâm mộ, có vài phần kính nể, thậm chí cả những người trước kia

khinh thường cô cũng không còn dùng ánh mắt dè bỉu nhìn cô. Người học

nghệ thuật, đó giờ đều xem thực lực để nói chuyện, người có thực lực,

đều đáng được kính nể.

Chỉ có thái độ của Chu Hiểu Đồng đối với cô vẫn không hề thay đổi. Tô Mộc Vũ nhìn cô ấy hô gào chạy đến: “Tiểu Vũ, hình như chị mập lên một

chút nha, chẳng lẽ tết này chị chỉ nằm với ăn thôi hả?”. Cô ấy cười hì

hì khiến Tô Mộc Vũ xấu hổ.

Nói cũng đúng, trước kia dáng người Tô Mộc Vũ hơi gầy, giống như ăn

cỡ nào cũng không mập lên nổi, hơn nữa cô rất hay thức khuya đọc sách,

mỗi ngày tan học còn chạy tới phòng triển lãm làm thêm, cho nên cô ốm đi rất nhanh. Thế nhưng mấy ngày nay, dường như vô tình có chút thịt, cô

nhìn vào gương cũng thấy da dẻ hồng hào hơn nhiều, giấc ngủ mỗi ngày

cũng dài hơn bình thường, thức khuya đọc sách cũng không thức được lâu.

Chẳng lẽ là do thời tiết quá lạnh nên ảnh hưởng tới giấc ngủ?

Tô Mộc Vũ không muốn nghĩ nhiều, vỗ vỗ mặt, lấy sách vở ra, bắt đầu nghe giảng bài.

Chương trình học từng rất khó khăn với cô, hiện tại có vẻ như dễ tiếp thu hơn, một phần là do sự cố gắng, phần còn lại là nhờ Phong Kính chỉ

điểm những chỗ đáng chú ý. Làm một nhà giám định nghệ thuật gốm sứ mang

tầm cỡ quốc tế, những lời chỉ điểm của Phong Kính thật sự rất đáng quý,

chỉ một câu của hắn còn có giá trị hơn ngàn lần cô đọc sách.

Cửa sổ mở ra,thỉnh thoảng gió thổi tung tấm rèm, mang theo vài cánh hoa anh đào váo lớp.

Mùa xuân năm nay, thật đ


XtGem Forum catalog