ẹp.
Thời gian như đứa nhỏ, nhảy tung tăng một bước đến tháng ba, mọi chuyện đều tốt đẹp.
Tô Mộc Vũ nói chuyện cùng ông chủ phòng triển lãm, sau đó thay quần
áo đi ra. Đang ngó nghiêng nhìn những tác phẩm gốm mới chuyển đến, Tô
Mộc Vũ đột nhiên cảm thấy bụng đau đớn, ôm chặt bụng.
“Tiểu Vũ, cháu làm sao vậy?” Ông chủ hoảng sợ vội hỏi.
Tô Mộc Vũ khoát tay, ý bảo mình không có việc gì, nhưng bụng lại một trận quay cuồng.
Ông chủ vội vàng gọi xe đến chở cô đi cấp cứu.
Tô Mộc Vũ chỉ biết vội gật đầu nói cám ơn, để hai bác bảo vệ đỡ lên xe.
Xe lái đi, cô vẫn không hề biết, phía sau mình luôn có một ánh mắt, nhìn chằm chằm cô, như một loài rắn độc.
Edit: Phi Phi
Beta: Dực
Tô Mộc Vũ nhìn bác sĩ mỉm cười nói với mình, cả người cô cứng đờ.
“Tô tiểu thư, chúc mừng cô đã mang thai, đứa bé chỉ mới hai tháng.
Bụng đau là do cô không biết mình mang thai nên vận động mạnh, sau này
nhất định phải chú ý”
Cô, cô mang thai?
Giờ phút này Tô Mộc Vũ quả thật như không tin được vào tai mình, càng không dám tin vào hai mắt của mình, chỉ nghĩ bản thân đang nằm mơ.
Cô thật sự mang thai sao? Con của Phong Kính?
Tô Mộc Vũ quả thật không biết nên hình dung tâm tình của mình lúc này như thế nào, nó giống như một niềm vui lớn từ trên trời rơi xuống,
khiến cô mờ mịt đến không biết phải làm sao, khiến cô không biết nên nói cái gì, chỉ cảm thấy tim đập thật nhanh, nhanh đến nỗi muốn nhảy ra
khỏi lồng ngực.
Cô muốn cười, nhưng nước mắt lại tràn ra.
Một bác sĩ nữ hơn ba mươi tuổi, cũng vừa trải qua sinh nở. Cô ấy cũng nhớ chính bản thân mình hay tin mang thai cũng như vậy.
“Tô tiểu thư, cô mau nói cho cha đứa nhỏ biết đi, sau khi anh ấy biết, nhất định sẽ rất vui đó”
Bàn tay Tô Mộc Vũ siết chặt, dùng sức cười, gật đầu.
Đúng vậy, cô muốn nói cho Phong Kính, lập tức nói cho Phong Kính, bọn họ có con rồi.
Tô Mộc Vũ gấp gáp đứng dậy, vội nói cám ơn với bác sĩ, sau đó đi ra khỏi phòng khám.
Vừa ra ngoài, nụ cười trên mặt Tô Mộc Vũ còn chưa tan, trước mặt đột nhiên xuất hiện hai người.
Phương Thiệu Hoa và Vệ Nhu Y.
Phương Thiệu Hoa hôm nay đưa Vệ Nhu Y đến đây kiểm tra định kỳ, lại
không nghĩ rằng sẽ gặp Tô Mộc Vũ, hơn nữa bọn họ vô tình đứng ngoài
phòng khám và nghe được tin này.
Chân mày Phương Thiệu Hoa nhíu lại, sắc mặt Vệ Nhu Y càng tái nhợt, khuôn mặt xinh đẹp kia lại giống như một tờ giấy trắng.
Tô Mộc Vũ cũng không nghĩ sẽ gặp hai người họ ở đây, nhất thời lại không biết nên nói điều gì.
“Mộc Vũ…” Vệ Nhu Y cười nhưng gương mặt tái nhợt, đưa bàn tay lạnh ngắt ra, nói: “Xin… chúc mừng cô”
Tô Mộc Vũ cắn môi, bàn tay chậm rãi đưa tới: “Cám ơn…”. Còn chưa chạm vào tay Vệ Nhu Y, đã bị Phương Thiệu Hoa đẩy ra.
Ánh mắt lạnh như băng của hắn trợn lên, đỡ lấy vai Vệ Nhu Y, mang cô
ấy xoay người rời đi, giống như vốn dĩ xem Tô Mộc Vũ như kẻ bị bỏ đi.
Bả vai bị hất lấy khiến cô khẽ run. Cô hạ thấp mi, hít sâu một hơi, tê rần nơi vai vẫn không khiến cô để ý nhiều.
Nhưng khi đến cầu thang lầu một, lại nhìn thấy Phương Thiệu Hoa, một
mình, tựa lưng trên vách tường, hai tay đút vào túi quần, nhìn là biết
đang đợi cô, quanh người hắn tràn ngập loại hơi thở hắc ám, khiến cho
không ai dám đến gần.
Hắn liếc cô, trào phúng cười: “Sao rồi? Tưởng bản thân mang thai được sao?”
Tô Mộc Vũ biết Phương Thiệu Hoa từ lúc đầu đã không thích mình, thậm chí… oán hận. Đơn giản là cô, chắn đường Vệ Nhu Y.
“Đừng quên, cô chỉ là một người đàn bà từng ly hôn, cho dù cô mang
thai thì đã sao? Muốn tiến vào cửa chính Phong gia, quả thực là chuyện
buồn cười. cùng lắm cô cũng chỉ muốn mượn đứa bé này để bán một cái gía
tốt cho nhà họ Phong mà thôi”
“Câm miệng cho tôi!” Một câu này, quả thật ác độc đến mức tận cùng.
Tô Mộc Vũ có tiếp tục nhẫn nhịn cũng nuốt không trôi cơn tức này, phẫn
nộ vung tay lên.
Hắn làm sao lại có thể sỉ nhục cô, sỉ nhục tôn nghiêm làm một người phụ nữ, một người mẹ của cô!
Phương Thiệu Hoa bắt được tay cô, nhíu mày: “Ai cho cô cái can đảm
này? Muốn đánh tôi sao? Thật là một ả đàn bà không biết điều. Còn nữa,
cái thai trong bụng kia, chỉ có sinh ra mới biết có phải là cốt nhục
Phong gia không”
Đồng tử Tô Mộc Vũ co rút, giống như bị một bàn tay hung hăng đánh
tới, toàn thân đều phát run, nếu có thể, cô hận không thể ngay lập tức
liều mạng với hắn.
Hắn dùng lực đẩy mạnh tay cô ra, dường như không muốn tiếp tục nhìn cô dù chỉ một cái nên nghiêng người tránh đi.
Trước khi xoay người, hắn còn để lại một câu: “Sai lầm của cô, đừng
ảnh hưởng đến người khác. Biết vì sao trước kia hắn chọn cô không? Đừng
luôn tự cho mình là đúng!”
Tô Mộc Vũ tựa trên vách tường, hít thở mạnh, nếu không làm như vậy, cô thật không biết mình có thể thở không nổi hay không.
Dưới bụng lại co rút. Cô vội che bụng: Bảo bối, mẹ không có chuyện gì, mẹ không có chuyện gì.
Đúng vậy, cô sẽ không bởi vì một câu của người khác mà dao động bản thân.
Bởi vì, hiện tại cô có con của mình, là đứa con của cô và Phong Kính.
Lúc cô đi ra khỏi bệnh viện, vị bảo vệ kia liền tiến lên hỏi thăm:
“Tô tiểu thư, cô có bị sao không?”. Phong thiếu