Disneyland 1972 Love the old s
Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324151

Bình chọn: 9.00/10/415 lượt.


bức ép cô cả. Cô nên tự mình gánh lấy trách nhiệm cùng hậu quả tương ứng.

Thực ra lâu nay, bản thân Bạch Lộ cũng luôn hiểu rõ

chuyện năm đó là một quả địa lôi, chôn vùi bên dưới cuộc sống bình lặng. Cô

thật sự thật sự rất không hy vọng nó sẽ phát nổ.

Sau khi gặp lại Chương Minh Viễn một lần nữa, trong

lòng cô vẫn mang hy vọng may rủi rằng anh ta sẽ không thực sự nhận ra mình, chỉ

coi là nhận nhầm người. Còn nghĩ cho dù xui rủi anh ta nhận ra cô đi chăng nữa,

cũng không có chứng cớ chứng minh cô chính là cô nàng Sương Sương đã tự bán

mình còn lừa của anh ta một vạn tệ ở khách sạn năm ấy.

Nhưng cô lại quên mất rằng, có nhũng việc căn bản

không cần chứng cứ, chỉ cần có người thêm mắm dặm muối mà phát tán tin đồn là

đủ. Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, Nguyễn Linh Ngọc đã chết vì ba tấc lưỡi sắc

nhọn của người đời. Thanh danh trong sạch của một cô gái tựa như lụa trắng gấm

trong, không thể chịu được dù chỉ một chấm bẩn bắn lên. Một khi đã bị dính

trúng sẽ tạo thành vết nhơ mà cả bột giặt Điêu Bài cũng không tẩy sạch.

Mà rốt cuộc Chương Minh Viễn làm thế nào ngấm ngầm

nhắc đến cô với người khác? Tại sao người trong công ty đều lén nói cô cặp kè

với anh ta? Tuy cô không am hiểu sự tình, nhưng có thể khẳng định một điều,

chắc chắn anh ta đã sử dụng thủ đoạn không quang minh chính đại gì cho cam. Mà

những chuyện này lại truyền đến tai mẹ Dương Quang, càng tuyệt đối không phải

ngẫu nhiên, nhất định không khỏi liên can đến anh ta. Điều này khiến cô không

thể không nóng nảy, giận dữ lẫn căm hận.

Quả thật, năm ấy ở khách sạn Hilton cô chủ động “bàn

chuyện làm ăn” với Chương Minh Viễn, đã nhận một vạn tệ nhưng lại không thể

thực hiện “giao dịch” mà bỏ trốn mất. Là cô đã lừa anh ta, là lỗi của cô, nhưng

cô cũng chỉ vì bất đắc dĩ. Trong cơn gió táp mưa sa của số phận, cô chỉ là một

con chim yến non nớt bị mất tổ, vì muốn giữ nguyên tư thế bay lượn không ngơi

nên không thể không từ bỏ một số thứ vốn dĩ luôn cẩn thận gìn giữ bấy lâu. Bán

đi chính mình thực sự là hạ sách đường cùng, nếu có tóc thì ai chịu làm kẻ trọc

đầu đâu chứ?

Còn Chương Minh Viễn, một Chương Minh Viễn sinh ra đã

ngậm chìa khóa vàng, tại sao lại muốn gây khó dễ cho cô, một đứa con gái mồ côi

không nơi nương tựa như vậy? Dù rằng mỗi cá nhân đều phải chịu trách nhiệm với

việc mình làm, cô cũng không thể phủ định sạch sẽ đoạn quá khứ khó chịu kia,

nhưng cô vẫn vô cùng hy vọng anh ta có thể quân tử mà kín mồm kín miệng, làm

một kẻ độ lượng, sẽ không cố ý đâm vào vết sẹo cũ của người khác, sẽ không phá

hoại cuộc sống bình lặng hiện giờ của cô. Nhưng sự thật lại khiến cô thất vọng

tột bậc – cô không thể không hận, sau khi nỗi hận trong lòng bị một ly rượu

mạnh thôi thúc, liền biến thành một bạt tai hung hãn ném vào mặt Chương Minh

Viễn.

Một cái tát kia khiến Chương Minh Viễn hoàn toàn nổi

giận, cũng làm cô tỉnh táo triệt để. Cô nhất định sẽ nhanh chóng bỏ việc ở

Thiên Đô Quốc Tế, không thể làm tiếp nữa. Phải mau mau rời khỏi Thiên Đô Quốc

Tế, từ này về sau không còn bất kỳ liên hệ gì với Chương Minh Viễn.

Tối hôm qua sau khi rời khỏi công ty, ôm theo một nỗi

căm hận chất chứa, Bạch Lộ đi tìm Thiệu Dung, trực tiếp đi thẳng đến quán bar

Kỷ Hồi Túy của chị ấy.

Hai năm trước Thiệu Dung bỏ câu lạc bộ đêm làm bồ nhí

một năm cho một gã người Hồng Kông, kiếm tiền tự mở một quá bar nhỏ. Quán bar

của chị đêm đêm ca hát không ngừng, gái đẹp cũng không xuể, là đế quốc son phấn

dưới trướng chị. Nhưng chị không bao giờ cho phép Bạch Lộ đến quán bar tìm

mình, sợ ảnh hưởng không tốt đến cô.

Nhưng giờ phút này Bạch Lộ không hơi đâu để tâm những

chuyện đó. Cô định tìm Thiệu Dung mượn hai vạn tệ tiền mặt, nhưng không đi mua

nhẫn trả lại mà gộp luôn với một vạn tệ của mình để trả hết một lượt cho Chương

Minh Viễn. Đem tiền trả lại tất thảy, cô sẽ không còn nợ nần gì với anh ta nữa.

Thiệu Dung không nói hai lời liền cho cô mượn tiền:

“Nếu sự việc đã không thể che giấu được nữa, vậy thì đem tiền trả lại anh ta

cũng tốt, từ nay về sau chấm dứt nợ nần. Trả tiền xong thì mau chóng tìm Dương

Quang kể rõ mọi việc. Chuyện năm năm trước em cũng chỉ là bất đắc dĩ, chị nghĩ

chắc cậu ấy có thể hiểu và chấp nhận được. Dù sao trước nay cậu ấy vẫn rất yêu

em mà.”

Bạch Lộ cũng nghĩ như thế, buổi sáng lúc ở nhà Dương

Quang, cô vốn dĩ đã muốn đem toàn bộ sự tình giải thích rõ ràng dứt khoát với

anh. Nhưng anh vì kinh ngạc nên nổi giận đùng đùng không chịu nghe gì hết, cứ

thế rời khỏi nhà trong giận dỗi. Cô định bụng sau khi trả tiền cho Chương Minh

Viễn xong sẽ liên lạc với Dương Quang, tranh thủ nói chuyện rõ ràng với anh.

Đứng lên đi rửa mặt một lượt, mang theo túi xách tay

đựng ba vạn tệ tiền mặt, Bạch Lộ đi thẳng đến công ty. Hoắc Mân vừa thấy cô

liền hỏi: “Sao hôm nay em đến muộn vậy? Chị đang định gọi vào di động tìm em. À

phải rồi, tổng giám đốc Vương nói cuối tuần này sẽ tổ chức cho cán bộ bậc trung

trở lên của công ty đi Thượng Hải xem triển lãm quốc tế Expo, em có kế hoạch gì

chưa, nếu chưa thì cùng đi luôn nhé.”

Do đã