cả, không làm được tình
nhân, cùng lắm thì quay trở lại vị trí người hâm mộ, tiếp tục như trước
kia đứng từ xa nhìn anh. Thế nhưng, cô không làm được. Ngũ Trác Hiên đã
vững vàng chiếm đóng tại vị trí quan trọng nhất trong trái tim cô, một
khi nhổ ra, sẽ để lại một lỗ hổng máu chảy đầm đìa. Yêu, hóa ra lại làm
người ta tổn thương đến thế, Doãn Tiểu Mạt thực sự hy vọng giá như mình
chưa nếm trải qua. Nếu ngay từ lúc bắt đầu cô không có những suy nghĩ
không an phận kia thì bây giờ đã không bị thương nặng đến vậy. Cô nên
hận Ngũ Trác Hiên, anh cho cô hy vọng, rồi lại giáng một đòn thanh tỉnh
cô, nhưng thật xót xa, cô hận không nổi, cô chỉ có thể oán hận bản thân
không biết cao thấp, ôm mộng tưởng viển vông, là cô cam tâm tình nguyện
lún sâu vào sự ấm áp của anh. Thế nên, cô rất sợ gặp lại Ngũ Trác Hiên,
sợ lại nhớ tới tình cảm những ngày qua, sợ phát hiện ra bản thân vẫn còn thâm tình với anh, cô càng lo lắng mình sẽ rơi nước mắt trước mặt Ngũ
Trác Hiên.
Doãn Tiểu Mạt thở dài, đến ngày hôm nay cô mới phát hiện, hóa ra nửa năm qua, lòng cô vẫn chưa bình ổn.
Vu Trụ gọi điện thoại tới, Doãn Tiểu Mạt còn đang mơ màng liền giật mình tỉnh lại.
“Tiểu Mạt, tớ đến nơi rồi, cậu đến đâu rồi?” Vu Trụ nói.
Doãn Tiểu Mạt bất giác hoảng hốt nói lớn: “Tớ lập tức đi đây!”.
“Đừng vội, còn nhiều thời gian mà.”
Doãn Tiểu Mạt qua loa cột tóc rồi vội vàng ra khỏi nhà, giờ tan tầm
nên ngoài đường người đông nghịt, mấy lần cô chen lên tàu điện ngầm
không được, cuối cùng lại bị người ta xô đẩy lên. Thật không dễ dàng gì
mới tới được trước cửa rạp chiếu phim, người người tấp nập, còn đông hơn cả trên tàu điện ngầm, quả nhiên Ngũ Trác Hiên vẫn rất được yêu thích,
thu hút từ thanh niên mười tám tuổi đến cụ già tám mươi tuổi, giải
thưởng được yêu thích nhất hằng năm đúng là không phải hữu danh vô thực. Doãn Tiểu Mạt đứng ngoài cửa rạp bị đám đông chen chúc, không tìm được
Vi Trụ, gọi điện thoại cũng không nghe rõ người bên kia nói gì. Cô nghĩ
một lúc, đành gửi tin nhắn cho Vu Trụ: “Tớ đợi cậu ở quầy KFC”.
Đúng lúc ấy, đám đông bỗng rối loạn, có người hét lên: “Oa! Ngũ Trác Hiên tới rồi!”.
Bấy giờ Doãn Tiểu Mạt mới hiểu vì sao buổi công chiếu hôm nay lại
đông người đến vậy. Cô đang cố len ra khỏi đoàn người để tới chỗ hẹn Vu
Trụ nhưng chống trọi không nổi với những fan cuồng đang hùng hổ xông
vào, cơ thể mất kiểm soát đành phải thuận theo dòng người.
Chiếc xe có rèm đen mà Ngũ Trác Hiên ngồi bị vây như nêm cối, tài xe
không ngừng hét: “Mọi người tránh xa ra một chút, không thì không mở cửa xe được”. Nhưng không một ai chịu nghe.
“Ngũ Trác Hiên em yêu anh!” Những tiếng hô vẫn vang lên cao tít tận mây xanh.
Mấy nhân viên bảo vệ được điều động ra mở đường.
Ngũ Trác Hiên xuống xe, anh không đeo kính râm, khóe môi cong lên mang theo nụ cười đẹp mê hồn.
Mọi người lại bắt đầu kích động hét: “Đẹp trai quá!”.
“Người thật còn anh tuấn, phong độ hơn trên ảnh chụp.”
Doãn Tiểu Mạt chớp mắt. Nửa năm không gặp, anh vẫn như vậy, nhưng vì
sao nụ cười của anh lại không xuất phát từ đáy mắt. Anh mỉm cười, nhưng
vì sao cô lại nhìn thấy phảng phất một nỗi buồn? Doãn Tiểu Mạt cắn môi,
so với cô toàn thân đầy thương tích, anh còn gặp phải chuyện gì không
như ý?
Dù bảo vệ đã hết sức ngăn cản nhưng người hâm mộ vẫn không ngừng chen lấn, muốn tới gần Ngũ Trác Hiên hơn, có người muốn được chụp ảnh bên
cạnh anh, có người giơ tay ra nắm lấy tay anh, còn có người chìa giấy
bút ra để xin chữ ký. Ngũ Trác Hiên đều không để ý tới, anh biết một khi mình nhượng bộ một người thì toàn bộ cục diện sẽ không thể khống chế.
Anh vừa cười vừa gật đầu với mọi người, ánh mắt lướt qua một bóng hình
quen thuộc, anh cười chua chát, vì sao lại là cô? Cô chuyển nhà, đổi số
điện thoại chẳng phải vì muốn né tránh anh sao, hôm nay làm sao cô lại
xuất hiện được chứ. Ngũ Trác Hiên thầm cười, tự giễu bản thân già cả hoa mắt.
Ngũ Trác Hiên đi về phía cửa, Doãn Tiểu Mạt sợ hãi, cô không thể để
anh nhìn thấy mình được, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý gặp lại anh. Cô
liều mạng trốn ra đằng sau, nhưng mọi người ai ấy đều chen về trước, một mình cô không đủ sức mà chống chọi, lại còn bị xô đẩy ngược trở lại. Cô loạng choạng đứng không vững, khi môi sắp kề mặt đất đến nơi, một cánh
tay kéo cô trở lại.
“Oa! Ngũ Trác Hiên thật đẹp trai.”
“Không hổ là Ngũ Trác Hiên, động tác nào cũng đẹp!”
“Nghe nói trước đây anh ấy từng luyện taekwond. Hành động cực lanh lẹ.”
Bốn mắt nhìn nhau, Doãn Tiểu Mạt lập tức sững người.
Ngũ Trác Hiên buông cô ra, không nhìn cô nữa, khóe miệng vẫn tươi cười, tiếp tục đi vào trong hội trường.
Những người khác cũng nối đuôi nhau mà đi theo.
Doãn Tiểu Mạt bị xô đẩy, nhưng cô đã hoàn toàn không còn cảm giác, chỉ còn nghe thấy bên tai: “Cô gái này đúng là may mắn!”.
“Cô ấy vui đến ngẩn người ra kìa!”
“Ngưỡng mộ chết mất, nếu được Ngũ Trác Hiên đỡ một lần, tớ có chết cũng không tiếc!”
Doãn Tiểu Mạt đờ đẫn, không ngờ trốn tránh đến vậy mà vẫn đụng mặt.
Thế nhưng, thái độ của Ngũ Trác Hiên khi nhìn cô, giống như nhìn một
người
