g nói chuyện này nữa, hôm nay tôi đến vẫn còn nhiệm vụ..” Nói tới
chuyện công việc, Tào Tủ Di tựa như biến thành người khác, phấn chấn
tinh thần, vô cùng chuyên nghiệp. Có lẽ cùng gặp trắc trở trong tình yêu nên Thẩm Phi Hồng cảm thấy đồng cảm với Tào Tử Di, cô vui vẻ hợp tác trong buổi phỏng vấn, nhiệt tình trả
lời tất cả câu hỏi của Tào Từ Di, cuối cùng còn hỏi: “Chị còn muốn hỏi
gì nữa không?”.
“Chị Thẩm thật tốt bụng!” Tào Tử Di khẽ than, không phải ai cũng nói năng dễ nghe như vậy.
“Gọi tôi là Phi Hồng thôi, tuổi chúng ta chắc cũng không hơn kém là bao.”
Tào Tử Di không hề khách khí, vô tư chấp nhận đề nghị.
Thẩm Phi Hồng cười, gắp đồ ăn cho Tào Tử Di, chu miệng hỏi: “Chị quen họ à?”.
Tào Tử Di bấy giờ mới quay đầu lại, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Phạm Phiên đang nhìn mình chằm chằm, cô hoảng hốt nhìn ra chỗ khác, trông thấy Doãn
Tiểu Mạt và Ngũ Trác Hiên, cô mỉm cười: “Quen”.
“Hóa ra đều là người quen cả.”
Tào Tử Di mím môi: “Thế giới này thật nhỏ”. Nhưng thực ra có đôi lúc nó trở nên mênh mông hun hút, sau khi chia tay với Phạm Phiên, cô và anh đã
mấy năm không gặp nhau.
Thẩm Phi Hồng sâu xa nói: “Những người có duyên phận, cho dù ở nơi nào, đi luẩn quẩn một vòng rồi cũng sẽ gặp được nhau”.
Là như vậy sao? Tào Tử Di bất giác cười.
Mấy ngày sau, Tào Tử Di nhận được điện thoại của Doãn Tiểu Mạt, hẹn cô đi dạo phố.
Sợ bị nghi ngờ nên Doãn Tiểu Mạt đã cố ý đợi hai ngày sau mới hẹn, nhưng
Tào Tử Di sao không đoán ra có liên quan đến Phạm Phiên được chứ, chỉ có điều, nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn đồng ý lời mời của Doãn Tiểu Mạt.
“Chị ấy đồng ý rồi.” Doãn Tiểu Mạt thở phào.
“Tốt quá!” Phạm Phiên xoa xoa hai bàn tay.
“Em chịu trách nhiệm đưa chị ấy tới phòng trà, còn lại dựa vào anh.”
Phạm Phiên trịnh trọng gật đầu, đây là cơ hội cuối cùng, anh nhất định sẽ tận dụng triệt để.
Lúc đầu là nói Tào Tử Di đưa Doãn Tiểu Mạt đi mua sắm, cuối cùng ra về chỉ
có Tào Tử Di là túi lớn túi nhỏ, còn Doãn Tiểu Mạt tay không.
“Cái váy vừa nãy rất hợp với em, sao không mua?” Tào Tự Di hỏi.
Doãn Tiểu Mạt cười: “Hơi đắt”.
“Chị tặng em.” Tào Tử Di kéo tay cô lại định quay lại cửa hàng. Doãn Tiểu
Mạt vội ngăn cản, hiện giờ cô không túng thiếu, chỉ là không quen tiêu
tiền như nước mà thôi.
Tào Tử Di biết tính cô nên không ép: “Chuyện du học quyết định chưa?”
Doãn Tiểu Mạt mím môi: “Vẫn chưa ạ”.
“Em nghĩ thế nào?”
Doãn Tiểu Mạt thành thực nói: “Em muốn đi nhưng không nỡ rời khỏi đây”.
“Em không nỡ rời khỏi Ngũ Trác Hiên thì có.” Tào Tử Di trêu cô.
Doãn Tiểu Mạt không phủ nhận: “Vâng”.
“Vậy còn phải xem trong lòng em coi chuyện gì quan trọng hơn.” Tào Tử Di cúi đầu nghĩ một lúc mới nói. Trước đây, cô đã từng có cơ hội được làm việc tại một tạp chí nổi tiếng nước ngoài, nhưng vì Phạm Phiên mà cô đã từ
bỏ cơ hội đó. Mãi tới tận hôm nay Phạm Phiên cũng chưa biết chuyện này
nhưng Tào Tử Di không hề hối hận về quyết định năm xưa của mình. Nói thế nào đi nữa, quãng thời gian đó, ma lực của tình yêu rất lớn.
“Em đừng có nói với chị là cả hai chuyện đều quan trọng như nhau.”
Doãn Tiểu Mạt không cần nghĩ, lập tức trả lời: “Đương nhiên Ngũ Trác Hiên quan trọng hơn”.
Hóa ra cũng là một cô gái đặt tình yêu lên trên hết, Tào Tử Di cười: “Em có sẵn sàng vì anh ấy mà từ bỏ lý tưởng của mình không?”.
“Nếu nhất định phải chọn một trong hai, em sẵn sàng từ bỏ lý tưởng.” Doãn Tiểu Mạt đáp không do dự.
Tào Tử Di lại hỏi: “Tương lai sẽ không hối hận chứ?”
“Không đâu, một khi em đã quyết định thì sẽ không hối hận.” Ánh mắt Doãn Tiểu Mạt toát lên sự kiên nghị.
“Nếu, chị nói là nếu, em với Ngũ Trác Hiên chia tay, cũng không hối hận sao?” Con ngươi Tào Tử Di chợt trở nên sâu thẳm.
“Không đâu.” Chỉ cần đã từng thật lòng yêu nhau, vậy là đủ rồi.
Tào Tử Di cười rạng rỡ: “Doãn Tiểu Mạt, em đã có quyết định của riêng mình rồi, không phải ư?”.
Đúng vậy, thực ra đáp án đã nằm trong tim từ lâu rồi. Nụ cười lấp lánh trên khóe môi Doãn Tiểu Mạt.
“Haizzz... Đi mỏi chân quá, kiếm chỗ nào ngồi nghỉ đã!”
Doãn Tiểu Mạt giật mình nhớ tới nhiệm vụ hôm nay, liền cười nói: “Chị Tử Di, em biết một quán cà phê được lắm, chúng ta tới đó đi”.
“Xa không?”
“Không xa đâu, đi mấy phút thôi.”
Tào Tử Di lời ít ý nhiều: “Vậy đi thôi!”.
Doãn Tiểu Mạt vội giúp Tào Tử Di xách mấy túi chiến lợi phẩm, hùng hổ đi về phía trước.
Tào Tử Di cứ tưởng Tiểu Mạt sẽ nhắc tới chuyện của Phạm Phiên, thậm chí nói tốt cho anh ta trước mặt mình, nhưng đến giờ Tiểu Mạt nửa chữ cũng
không nói. Tào Tử Di thở dài, xem ra là cô đã nghĩ quá nhiều rồi.
Doãn Tiểu Mạt đưa Tào Tử Di tới quán Bạn Cũ đã hẹn trước với Phạm Phiên, cô
thuê một phòng VIP, gọi vài món ăn, sau đó nhăn mặt nói: “Chị Tử Di, em
vào toilet một lát”
Tào Tử Di không hề nghi ngờ, gật đầu.
Doãn Tiểu Mạt xách túi chuồn mất. Màn tiếp theo là của Phạm Phiên rồi, có
thể anh ta sẽ lại thất bại, cũng có thể sẽ đả động được trái tim của Tào Tử Di, kết cục không ai đoán truớc được, chỉ cần nỗ lực hết sức thì bản thân sẽ không hối hận.
Buổi tối, Doãn Tiểu Mạt làm một bàn thức
ăn thịnh soạn cho Ngũ