đứa bé chính là của Ôn Thiếu
Hoa.
Nguy hiểm thật nguy hiểm thật?.Đứa bé này thiếu chút nữa
chính là của con khỉ nhỏ đúng không. Nếu như là đứa bé của con khỉ nhỏ
mọi chuyện sẽ phức tạp rất nhiều.
Kể từ khi ăn trưa tới giờ vẫn muốn ói. Chẳng lẽ là do thức ăn ở khách sạn có vấn đề"
Tạ Thiên Ngưng không suy nghĩ nhiều. Sau khi rửa tay, súc miệng, lau miệng xong thì đi ra khỏi toilet. Đi ra cửa cô còn cố ý nhìn xem Hồng Thi Na
còn ở đó hay không. Thấy cô ấy không còn ở đó nữa. Lúc này mới thở phào
nhẹ nhõm đi về phía trước.
Khi cô trở lại trong phòng bệnh, bác sĩ đã xử lý tốt vết thương của Phong Khải Trạch đang chờ cô quay lại.
Phong Khải Trạch thấy cô bình an quay lại mới yên tâm. Vậy mà sắc mặt cô lại
tái nhợt làm cho anh có chút lo lắng? Quan tâm hỏi: "Sao sắc mặt em khó
coi như vậy""
"Con khỉ nhỏ em vừa mới gặp Hồng Thi Na." cô không
giấu diếm chuyện gặp Hồng Thi Na .Nhưng không nói cho anh biết trong
người không khỏe.
Trước kia cô cũng thường đau bụng như vậy. Chịu đựng hai ngày là không có gì rồi, cần gì nói ra để cho anh lo lắng "
"Có phải Hồng Thi Na lại khi dễ em không?."" vừa nghe đến Hồng Thi Na anh lập tức tức giận giống như muốn ăn thịt người.
Sắc mặt cô khó coi như vậy. Nhất định là bị Hồng Thi Na khi dễ rồi. Xem ra
anh phải làm cho Hồng Thi Na mất hết khí thế mới được.
"Cũng
không phải cô ta khi dễ em, chỉ là nói một chút lời khó nghe mà thôi.
Chúng ta đừng để ý tới cô ta nữa. Nhanh lên ,đi làm kiểm tra toàn thân
xong rồi về nhà thay quần áo. Nhìn xem anh với em bây giờ nhếch nhác khó coi quá. Cả người em toàn dầu mỡ, quần áo anh thì bị rách như vậy.
"Cái này gọi là khác người. Em có hiểu hay không?" anh hài hước nói giỡn.
Mặc dù ngoài miệng không đề cập tới chuyện Hồng Thi Na . Nhưng trong
lòng lại đã nghĩ xong cách đối phó.
Thời điểm đối phó với tập đoàn Hồng thị đến rồi.
"Khác người cái đầu anh. Nhanh lên một chút, làm xong kiểm tra về nhà ăn cơm, em đói rồi."
"Không phải mới vừa ăn xong bữa trưa sao? Làm sao lại đói bụng?""
"Hôm nay bữa trưa chưa ăn no? Hơn nữa —— dù sao em cũng là đang đói bụng "
Hơn nữa toàn bộ thức ăn cũng đã ói cạn sạch —— những lời này cô không có
nói ra? Chỉ là không muốn anh quá lo lắng. Chứ không lát nữa người bị
kiểm tra toàn thân chính là cô.
"Cũng đúng. Đợi lát nữa sau khi
làm xong kiểm tra anh liền đưa em đi ăn." chỉ tại Ôn Thiếu Hoa gây
chuyện làm cho anh ăn không no.
Anh cũng chưa ăn no, huống chi là cô. Nói đi nói lại đều là lỗi của Ôn Thiếu Hoa . Ảnh hưởng bọn họ dùng cơm.
" Đi thôi" Hồng Thi Na cũng chưa đi khỏi bệnh viện, mà là âm thầm đi theo Tạ Thiên
Ngưng, thấy cô và Phong Khải Trạch ân ân ái ái, vui vẻ hạnh phúc, trong
lòng lại nổi lên ước ao, ghen tị.
Tại sao người phụ nữ ở bên cạnh Phong Khải Trạch không phải cô, tại sao?
Tại sao cô mang thai không phải là đứa bé của Phong Khải Trạch, tại sao?
Cô vốn có một tương lai rất tốt đẹp, có một gia đình hạnh phúc, thế nhưng
tất cả những gì thuộc về cô đều bị Tạ Thiên Ngưng cướp mất hết.
"Tạ Thiên Ngưng, cô làm cho tôi khổ sở như vậy, tôi sẽ không để cho cô sống quá dễ chịu, chờ xem, hừ."
Hồng Thi Na không tiếp tục nhìn chằm chằm Tạ Thiên Ngưng nữa, mà đi khỏi
bệnh viện, ai ngờ vừa ra tới cửa chính bệnh viện lại gặp phải Ôn Thiếu
Hoa, trên người có vết thương chằng chịt , vốn định giả bộ không nhìn
thấy, tiếp tục đi, nhưng không ngờ bị đối phương ngăn cản đường đi.
Ôn Thiếu Hoa không ngờ lại gặp Hồng Thi Na ở đây, thấy cô chuẩn bị đi lập
tức ngăn lại , cố gắng nhanh chóng hóa ra một bộ dáng dịu dàng, "Hồng
tiểu thư, làm sao cô tới bệnh viện, có phải trong người không thoải
mái?"
Từ lần trước ở trong khách sạn ,sau khi xảy ra quan hệ, hắn liền chưa từng gặp qua cô, thật khó mới gặp được cô, không thể dễ dàng
bỏ qua cơ hội này.
"Anh tránh xa tôi ra một chút là tốt rồi, tôi
không muốn nhìn thấy anh." Hồng Thi Na kiêu ngạo trả lời, căn bản không
để người đàn ông này ở trong mắt, nhất là nhìn bộ dạng hắn chật vật như
vậy, càng thêm khinh thường.
Mặc dù hắn biểu hiện rất dịu dàng,
nhưng cô nhìn hắn thấy chướng mắt, bởi vì nhìn hắn chướng mắt, nên hận
luôn đứa nhỏ trong bụng.
Cô cũng không muốn sanh con cho người đàn ông này, càng không muốn cùng hắn có bất kỳ quan hệ gì.
"Tôi hiểu rõ mình có thân phận như thế nào, chỉ là quan tâm cô mà thôi, cũng không có mộng tưởng gì nhiều. Chuyện lần trước tôi rất xin lỗi, thật
xin lỗi."
"Tốt nhất là như vậy, tôi không muốn cùng loại người
như anh có chút quan hệ gì. Tôi đã quên hết toàn bộ những chuyện xảy ra
giữa tôi và anh."
"Cô tới bệnh viện có chuyện gì?" Ôn Thiếu Hoa
tưởng rằng mình biểu hiện dịu dàng như vậy một chút, Hồng Thi Na sẽ đối
với hắn tốt một chút , ai ngờ kết quả vẫn như vậy, trong lòng bị đả
kích, rất tức giận, nhưng lại không dám bộc lộ ra.
Hắn bây giờ
không có tư cách tức giận, vừa rồi hắn đã cố gắng thể hiện cho cô thấy
hắn là người đàn ông tốt, nhưng kết quả lại vẫn y như vậy.
"Tôi
tới bệnh viện mắc mớ gì tới anh, anh tự lo cho bản thân anh đi, tôi ——
ụa ——" Hồng Thi Na nói được
