ịnh sẽ đứng ra bảo vệ, coi như con nể mặt dì, có được không?"
“ Được." Phong Khải Trạch đồng ý, sau đó cúp điện thoại, liếc mắt nhìn cô gái đang ở trên giường ngủ say, không biết quyết định của mình là đúng hay sai.
Anh biết những lời suy diễn bên ngoài, mặc dù anh vờ như không biết, nhưng nếu suy nghĩ kỹ một chút, vẫn có chút tổn thương.
Cũng được, chỉ là trở về nhà ăn một bữa cơm mà thôi, nếu có chuyện gì, thì cũng không làm gì lớn .
Phong Khải Trạch nghĩ thông suốt, sau đó xem một lúc nữa, phát hiện đã mười giờ, sắp đến trưa rồi, vì vậy tới giường, nằm nghiêng, lấy tay chống đầu, từ từ đánh thức người ở trên giường, “Thiên Ngưng, dậy đi. mười giờ rồi."
Anh phát hiện cô hình như ngủ hơi nhiều, vốn tưởng rằng cô mệt muốn chết rồi, cho nên hai ngày nay anh cũng không đụng đến cô, nhưng cô đã ngủ hai ngày, vậy mà vẫn có thể ngủ, thật kì quái.
“ Thiên Ngưng, mau thức dậy, chút nữa có chuyện phải đi rồi."
“Dạ ——" Tạ Thiên Ngưng ưm một tiếng, vẫn chưa chịu mở mắt, muốn ngủ tiếp, nhưng bên tai không ngừng truyền đến tiếng gọi, làm cho cô không thể tiếp tục ngủ, không thể làm gì khác hơn là mở mắt, mệt mỏi oán trách: “ Con khỉ nhỏ, anh cho em ngủ thêm một lát có được hay không?"
Vừa mới nói một câu, lại nhắm mắt, tiếp tục ngủ.
Anh không để cho cô ngủ tiếp, lấy tay mở mí mắt cô ra, thổi mắt cô, dịu dàng dụ dỗ cô, “ Ngoan, mau dậy đi. Hôm nay em không có ăn sáng, như vậy không tốt với dạ dày, phải ăn uống bình thường mới được. Mới vừa rồi Đái Phương Dung gọi điện thoại , bảo chúng ta trở về Phong gia ăn cơm trưa, bây giờ đã mười giờ, nếu như em không dậy, sẽ tễ đó."
“Trở về Phong gia ăn cơm —— cái gì?" cô vốn không để ý, khi đại não xử lý xong, mới lập tức kinh ngạc ngồi dậy, “Con khỉ nhỏ, ba anh không phải là không muốn cho em vào nhà họ Phong sao, thế nào hôm nay lại đột nhiên bảo chúng ta trở về Phong gia ăn cơm?"
Phong Gia Vinh không thể nào dễ dàng để cho cô bước vào nhà họ Phong, nhất định là có vấn đề gì.
“ Đây không phải là lời đề nghị của ông ta, là của Đới Phương Dung. Đi một chuyến cũng không có gì đâu, có anh bên cạnh em, ông ta không dám làm loạn đâu . Đi rửa mặt đi, anh sai thím Chu chuẩn bị cho em bữa sáng, em ăn trước chút gì đi, đến Phong gia chưa chắc có thể ăn được đâu. Được rồi, không được ngủ, bây giờ ngày nào em cũng ngủ hơn mười lăn giờ, thật không bình thường." Anh nhẹ nhàng cổ áo cô, sau đó đứng lên, ra khỏi phòng, xuống dưới giao phó cho thím Chu chuẩn bị bữa ăn sáng, thuận tiện ở dưới đợi cô.
Tạ Thiên Ngưng dùng hai tay ấn xuống huyệt thái dương, để nâng cao tinh thần, kéo lê thân thể mệt mỏi đứng lên mặc quần áo, mới vừa mặc quần áo tử tế xong, đột nhiên rất buồn nôn, liền oẹ một tiếng, lập tức lấy tay che miệng chạy vào phòng rửa tay, hướng trong bồn cầu mà nôn mửa, kết quả chỉ là nôn khan, nhưng vẫn rất muốn ói.
Cũng đã mấy ngày rồi, tại sao vẫn muốn ói? Vốn tưởng rằng nghỉ ngơi 2 ngày sẽ khoẻ lại, không ngờ đến ngày thứ ba vẫn còn khó chịu như vậy, xem ra phải đi khám mới được.
Chỉ là hôm nay đi không được, vì phải gặp Phong Gia Vinh, mặc kệ mệt mỏi như thế nào, vẫn phải nâng cao tinh thần.
“ Ụa ——"
Tạ Thiên Ngưng nôn đến mệt lả, lúc này mới dễ chịu hơn một chút, mặc dù cả người không có chút sức lực, ngay cả đứng cũng không vững, nhưng vẫn phải nâng cao, rửa mặt xong sau liền xuống lầu ăn sáng.
Phong Khải Trạch đã sớm đợi cô ở dưới, hơn nữa cũng đã chuẩn bị bữa sáng, thấy sắc mặt cô tái nhợt, cả người vàng vọt, đau lòng hỏi: “Thiên Ngưng, có phải thân thể em không thoải mái?"
Mấy ngày nay, anh cảm thấy cô là lạ, ngủ nhiều như vậy mà vẫn mệt mỏi, chẳng lẽ là thân thể có vấn đề sao?
“Không có việc gì, có lẽ là ngủ không ngon." Nàng cố nặn ra một nụ cười, không để cho anh lo lắng, sau đó ngồi xuống ăn điểm tâm. Mới uống được một hớp canh, cảm giác buồn nôn lại tới, nhưng lần này cô hết sức chịu đựng, mặc kệ muốn nôn thế nào, vẫn cứng rắn nuốt xuống, tiếp tục cố nén ăn điểm tâm.
“ Anh thấy em ngủ rất nhiều, làm sao lại ngủ không ngon đây? Thiên Ngưng, thấy kì quái, nếu quả như thật là thân thể không thoải mái, không cần chịu đựng, nói ra."
“ Không có chuyện gì cả..., có thể là do bệnh bao tử lại tái phát, hơi khó chịu, chỉ cần chú ý chuyện ăn uống là đượ rồi. Em không muốn ăn nữa, đi thôi." Cô chỉ ăn vài miếng bánh bao, uống gần nửa ly sữa bò rồi đi.
Thấy cô ăn được ít như vậy, anh có chút không yên lòng, “ Mới ăn có một chút, không được, phải ăn thêm chút nữa."
“ Em không muốn ăn, em muốn uống nước chanh, chút nữa không phài chúng ta sẽ đến Phong gia ăn trưa ư, hay là đi ngay bây giờ, thuận đường mua cho em ly nước chanh, có được hay không?" Cô nũng nịu, điềm đạm đáng yêu cầu khẩn.
“Sao đột nhiên lại muốn uống nước chanh hả ?" Anh nghi hoặc hỏi, nhưng không từchối lời cầu khẩn của cô, để tờ báo trong tay xuống, đứng lên, “ Đi, anh dẫn em đi mua nước chanh."
“ Được."
Vừa nghĩ tới vị nước chanh, Tạ Thiên Ngưng đã cảm thấy rất thèm, thật muốn uống một hớp ngay bây giờ.
Phong Khải Trạch thấy cô cười vui vẻ như vậy, vì vậy chở cô đi mua nước chanh, khi thấy cô uốn