giác buồn nôn lại tới. Vì vậy hết sức
chịu đựng, không để cho mình phun ra tại chỗ. Bình tĩnh nói: "Con khỉ
nhỏ,anh ở đây ngoan ngoãn để bác sĩ xử lý vết thương,em đi toilet một
chút, lát nữa quay lại cùng anh đi làm kiểm tra."
Không đợi Phong Khải Trạch đồng ý, cô đã đi ra ngoài. Dạ dày không chịu được ,đến ngoài cửa che miệng nôn ọe, sau đó mới chậm rãi đi tới tolet.
"em đi cẩn thận một chút , nhanh lên rồi quay lại." Phong Khải Trạch không có suy nghĩ nhiều nhìn bên ngoài hô to, nhắc nhở.
Tạ Thiên Ngưng mặc dù ra tới bên ngoài nhưng vẫn nghe thấy lời nói truyền
tới sau lưng Hơi cười cười, tiếp tục đi tới toilet. Ai ngờ trên đường đi lại đụng phải Hồng Thi Na. Hai người không hẹn mà gặp, không khí có
chút căng thẳng. Trên người Hồng Thi Na bốc ra mùi thuốc súng nồng nặc
giống như xắp nổ tung.
Sau chuyện bắt cóc uy hiếp đến giờ Hồng Thi Na cũng không có xuất hiện qua.Không ngờ ở trong bệnh viện gặp phải cô ấy.
Đây là trùng hợp, hay là có người cố ý an bài?
Mặc kệ là cái gì, bất cứ ai cũng đừng nghĩ đánh bại cô ,để làm con khỉ nhỏ chú ý.
Hồng Thi Na cầm trong tay báo cáo kiểm tra. Vừa nhìn thấy Tạ Thiên Ngưng,
trong mắt tràn đầy tức giận , độc ác nhìn cô chằm chằm. Khiêu khích nói: "Ơ, Đây không phải là Phong thiếu phu nhân sao? Sao lại trông nhếch
nhác giống như từ trong đống rác chui ra vậy?""
"Tùy cô, cô thích nói như thế nào cứ nói như thế." Tạ Thiên Ngưng không để ý tới cô tiếp
tục đi đến toilet? Không dừng lại nói nhảm.
Cũng không phải là
bạn bè. Nói đi nói lại đều là những chuyện không ra gì. Cần gì lãng phí
thời gian. Cô còn phải quay lại xem con khỉ nhỏ thế nào.
Nhưng
Hồng Thi Na không để cho cô đi, chặn đường cô lại ,tiếp tục khiêu khích
"Phong thiếu phu nhân, Phong đại thiếu phu nhân, xảy ra chuyện gì mà cô
vội dữ vậy sao?""
"Hồng Thi Na, tôi không muốn nói chuyện với cô. Mời tránh ra."
"Nếu tôi không tránh thì sao?""
Vậy tôi nói cho cô biết. Thân phận bây giờ của tôi dư sức đối phó với cô.
Cho nên cô tốt nhất chớ đụng đến tôi. Nếu không đừng trách tôi không
khách sáo đối với cô. Trước đây tôi sợ cô. Nhưng bây giờ tôi không sợ cô chút nào.."
"Ơ? Cưới Phong Khải Trạch mới nửa tháng. khí thế đại thiếu phu nhân của cô tăng lên rất nhiều. Bội phục bội phục. Tạ Thiên
Ngưng bản lãnh của cô thật đúng là không nhỏ. Từ một con chim sẻ nhỏ
biến thành Hỏa phượng hoàng. Thật là khiến người ta khó có thể tin. Tôi
tưởng rằng chim sẻ vĩnh viễn không thể nào biến thành Phượng Hoàng.
Nhưng bây giờ tôi cũng không nghĩ như vậy nữa. Chim sẻ có thể biến thành Phượng Hoàng, chỉ cần nhổ hết lông Phượng Hoàng của người khác gắn lên
mình. Nhưng không phải trời sanh đã có lông phượng hoàng, cho dù có gắn
vào cũng không phải, có lúc cũng sẽ rụng xuống hết. Tôi sẽ chờ xem
chuyện cười."
Đối với giễu cợt của Hồng Thi Na ,Tạ Thiên Ngưng
chỉ cười lạnh nhạt nói: "Hồng tiểu thư cô nói xong chưa? Nói hết lời xin mời nhường đường, đừng cản trở nữa"
Chim sẻ và Phượng Hoàng.
Trước kia cô còn cảm thấy đây là sự thật. Nhưng hiện tại cô không hề
nghĩ chim sẻ và Phượng Hoàng khác nhau. Bởi vì mỗi người cũng có thể là
Phượng Hoàng cũng đều có thể là chim sẻ, do người đó sống thế nào mà
thôi"
Hồng Thi Na vẫn không nhường đường, nhất định muốn giễu cợt đủ rồi mới đi."Chưa, tôi còn chưa nói xong. Tạ Thiên Ngưng nếu như
không có Phong Khải Trạch cô bây giờ còn là một bị người phụ nữ bị vứt
bỏ. Nói không chừng mốc meo ở nơi nào còn chưa biết. Cô đoạt đi tất cả
của tôi, tôi nhất định không để cô đắc ý quá lâu.
"Chỉ tiếc trên
thế giới này không có nếu như? Tôi bây giờ đã là vợ của Phong Khải Trạch . Bất luận là ai cũng không thay đổi được sự thật này ——" Tạ Thiên
Ngưng tự tin nói với Hồng Thi Na. Nói chưa hết câu mắt cô nhìn báo cáo
trong tay Hồng Thi Na Thấy được hai chữ ‘ mang thai ’ . Lập tức kinh
ngạc nói: "Cô đã mang thai ?""
"Người nào? Ai nói tôi mang thai"" Hồng Thi Na vội vàng đem báo cáo trong tay dấu ra phía sau, không để
cho cô nhìn thấy thêm bất cứ tin tức gì nữa.
"Tôi nói tôi không có mang thai. Tai cô bị điếc sao""
"Cô có mang thai hay không, không liên quan tới tôi? Dù sao đứa bé cũng
không phải là của Khải Trạch. Cô làm sao có được phúc đó." Tạ Thiên
Ngưng ra vẻ một bộ không sao cả, tiếp tục đi về phía trước.
Hồng
Thi Na nắm thật chặt báo cáo trong tay nhìn về phía bóng lưng của cô hét to?"Tạ Thiên Ngưng cô đợi đó , một ngày nào đó tôi bắt cô trả lại gấp
trăm lần."
". . . . . ."
Tạ Thiên Ngưng nghe được những
lời này rất rõ ràng nhưng làm như không nghe thấy. Đi vào toilet ,vừa
vào cửa liền che miệng chạy đến bồn rửa tay. Nôn ra, bởi vì hôm nay ói
quá nhiều, trong dạ dày đã không còn thứ gì có thể ói, đành ói ra nước.
"Ụa——"
Hồng Thi Na hôm nay tới bệnh viện làm kiểm tra, không ngờ gặp phải Tạ Thiên
Ngưng. Lại bị cô ta nhìn thấy nội dung trên báo cáo kiểm tra. Lần này
thật xui xẻo ,sớm biết vậy thì đã không nói nhiều với cô ấy như vậy.
+++++
"Giấu đầu hở đuôi, nếu như không phải là mang thai. Cô ấy cần gì giấu báo cáo đi nhanh như vậy" Thiên Ngưng nghi ngờ
