ốn chết cũng
đừng đem khách sạn của tôi lôi xuống nước? Tôi thật sự là bị anh hại
thảm rồi."
"Ông không phải là đã đuổi việc tôi sao, khách sạn của ông có chuyện thì liên quan gì tới tôi?" Ôn Thiếu Hoa khinh thường trả
lời, sau đó mang theo thương tích trên người chân thấp chân cao đi ra
ngoài cửa.
"Giữ hắn lại cho tôi." quản lý khách sạn không để cho Ôn Thiếu Hoa đi, ra lệnh bảo vệ chặn hắn lại.
Mấy bảo vệ đi tới, chặn đường lại, không để cho Ôn Thiếu Hoa đi.
Ôn Thiếu Hoa xoay người trở lại, nghiêm túc nói: "Ông muốn gì? Nếu đã đuổi tôi, tại sao còn ngăn cản không cho tôi đi khỏi?"
"Ôn Thiếu Hoa, cứ như vậy để cho anh đi, ai tới bồi thường tổn thất của
tôi? Mới vừa rồi anh và Phong thiếu gia ẩu đả, hư hại rất nhiều đồ, ghế
bị đập nát vài cái, khăn bàn cũng bị rách vài cái, còn có một chút đồ
dùng nhỏ, cái đĩa, bình hoa, bát đũa, những thứ này chẳng lẽ không cần
bồi thường sao?"
"Cũng không phải là chỉ có một mình tôi làm hư, tại sao ông không đi tìm Phong Khải Trạch bồi thường?"
"Anh nghĩ tôi ngu ngốc ư, tìm Phong Khải Trạch bồi thường, vậy khách sạn của tôi không muốn làm ăn nữa sao? Mặc kệ, tóm lại những thứ này tôi toàn
bộ bắt anh bồi thường, nếu như anh không bồi thường , vậy thì chờ đi
ngồi tù. Tôi cho anh ba ngày, ba ngày sau nếu như anh không bồi thường,
tôi sẽ báo cảnh sát."
"Hừ ——" Ôn Thiếu Hoa không nói gì, đẩy bảo vệ ra, đi thẳng ra ngoài cửa.
Đáng chết, tiền không kiếm được bao nhiêu, giờ bắt tôi phải bồi thường, ba
ngày , hắn đi đâu lấy tiền tới bồi thường những thứ này, hơn nữa nợ trên người làm sao trả đây?
Đều là Tạ Thiên Ngưng chết tiệt kia làm hại, hắn không sống tốt, cũng sẽ khiến cô không được sống tốt.
"Tạ Thiên Ngưng,cô đợi rồi xem." Tạ Thiên Ngưng lo lắng vết thương trên người Phong Khải Trạch sẽ bị nhiễm
trùng. Cho nên nhất định đưa anh đến bệnh viện kiểm tra. Phong Khải
Trạch không thể làm gì khác hơn là đồng ý đến bệnh viện.
Trong
bệnh viện mọi người vừa nhìn thấy hai nhân vật có tiếng tăm trong bộ
dạng nhếch nhác đi tới. Không dám hỏi nhiều lập tức tiếp đón, phục vụ
một cách chu đáo.
Xử lý vết thương cho Phong Khải Trạch ,bác sĩ
có vẻ sợ hãi. Ngón tay loáng thoáng run run. Hình như sợ hãi gì đó.
Nhưng lại không dám biểu hiện ra mặt, không thể làm gì khác hơn là nhắm
mắt cố gắng làm việc. Thỉnh thoảng run rẩy hỏi: "Phong thiếu gia? Đau
không. Nếu như vết thương đau xin ngài nói một tiếng .Tôi sẽ nhẹ tay
lại.."
"Ông nói nhảm nhiều như vậy làm gì? xử lý vết thương nhanh lên một chút " Phong Khải Trạch tức giận nói, bác sĩ run rẩy lập tức im lặng không dám nói thêm gì nữa.
Anh đáng sợ vậy sao? Chỉ có mình Thiên Ngưng không sợ khi ở bên cạnh anh.
"Bác sĩ , ông đừng khẩn trương ,khôngcó chuyện gì đâu. vết thương trên người anh ấy có nặng lắm không"" Tạ Thiên Ngưng đứng ở một bên nhìn, mặc dù
thấy vết thương ở ngòai da nhưng vẫn không yên tâm nhất quyết phải xác
định rõ là không sao.
"Thiếu phu nhân yên tâm. Phong thiếu gia
chỉ bị thương một chút ở ngoài da. Không có vấn đề gì chỉ cần uống thêm
thuốc tiêu viêm là được rồi. Không có vấn đề gì lớn. Nếu như cô vẫn là
không yên tâm có thể làm kiểm tra toàn thân. Như vậy sẽ biết rõ hơn
"Tốt lắm? Làm kiểm tra toàn thân "
"Không cần, Thân thể anh rất tốt, không cần làm kiểm tra toàn thân "Trước kia
anh thường xuyên bể đầu chảy máu. Cũng còn không làm kiểm tra toàn thân. Anh bây giờ vẫn rất ổn. Lần này chỉ là một chút vết thương nhỏ. em
không cần phải lo lắng như vậy. Lát nữa uống thuốc là khỏe rồi." Phong
Khải Trạch lập tức phản đối. Không muốn làm nhiều chuyện như vậy.
Chỉ là vết thương nhỏ mà phải làm kiểm tra toàn thân? Không phải chuyện nhỏ xé ra to rồi sao? Anh đâu phải thủy tinh đụng mạnh một chút là bể đâu.
"Không muốn cũng phải làm, lúc đầu em cũng không muốn để anh làm kiểm tra toàn thân. Nhưng anh nói vậy càng làm em lo lắng hơn. Mặc kệ, hôm nay anh
ngoan ngoãn làm kiểm tra toàn thân cho em. Nếu không em sẽ nổi giận." Cô cao giọng ra lệnh, không giống như những người khác ,ai cũng sợ Phong
Khải Trạch.
"Em muốn báo thù anh sao ?""
"Anh muốn nghĩ
như thế nào cũng được, tóm lại hôm nay anh nhất định phải làm kiểm tra
toàn thân ?.Nếu không buổi tối anh ra phòng khách ngủ đi."
"Tuân
lệnh bà xã đại nhân ." Không còn cách nào, bà xã ra lệnh anh không thể
không nghe theo ,anh cũng không muốn buổi tối ngủ ngoài phòng khách.
Bác sĩ thấy Phong Khải Trạch là ma quỷ hóa thân nhưng lại rất nghe lời vợ.
Cảm thấy có chút kinh ngạc. Nhịn cười không được ,nhưng lại không dám
cười lớn tiếng. Nghiêm túc làm việc.
Từ trước cho tới nay tất cả
mọi người đều cho là Tạ Thiên Ngưng cưới Phong Khải Trạch là vì tiền.
Cho tới bây giờ lời đồn vẫn không dừng lại. Nhưng hôm nay nhìn thấy tình cảm của bọn họ tốt như vậy, chắc lời đồn sẽ không còn. Bởi vì bọn họ
thật là một đôi vợ chồng hạnh phúc. Một đôi vợ chồng làm người khác hâm
mộ.
Tạ Thiên Ngưng không có tâm trạng để ý tới các thầy thuốc
đang suy nghĩ gì? Hai con mắt nhìn chằm chằm vết thương trên cánh tay
Phong Khải Trạch. Đột nhiên cảm