ng hăng, không chỉ lấy cái ghế làm vũ khí, ngay cả đồ trên bàn cũng lấy để đánh, làm cho phòng ăn rối tung lên.
Quản lý khách sạn đứng ở một bên nhìn, thấy đồ đạc bị đập thành ra như vậy, cảm thấy lo lắng, nhưng không thể làm gì khác hơn là tiếp tục khuyên can, "Phong thiếu gia, đừng đánh, thôi, đánh tiếp nữa sẽ gây ra án mạng đó."
Nhưng vô dụng, hai người kia càng đánh càng hăng, không dừng lại, tiếp tục vật lộn.
Tạ Thiên Ngưng nhanh chóng chạy tới, thấy Phong Khải Trạch và Ôn Thiếu Hoa đang uốn éo thành một đoàn, không thể làm gì khác hơn là hô to gọi bọn họ dừng lại, "Dừng tay, dừng lại đi."
Phong Khải Trạch nghe được âm thanh của cô, lập tức đẩy Ôn Thiếu Hoa ra, không cùng hắn đánh nữa.
Nhưng Ôn Thiếu Hoa cũng không ngừng lại, bị đẩy ra sau, lại xoay ngược trở lại, một đấm hướng về Phong Khải Trạch .
"Con khỉ nhỏ, cẩn thận." Tạ Thiên Ngưng kinh hoảng hô to, nhưng đã quá trễ.
Phong Khải Trạch không ngờ Ôn Thiếu Hoa không dừng lại còn tiếp tục đánh, cho nên không hề phòng bị, lãnh trọn một đấm mạnh của Ôn Thiếu Hoa làm hàm răng bị chảy máu. Phong Khải Trạch bị đánh đến hàm
răng ra máu, Tạ Thiên Ngưng lập tức chạy tới, lo lắng nhìn vết thương
của anh, đau lòng nói: "Anh sao rồi, có đaukhông? Cánh tay cũng bị chảy
máu, không được ah..., phải đi bệnh viện nhanh lên mới được, tránh cho
vết thương nhiễm trùng."
Phong Khải Trạch cũng không cảm thấy
đau, nhất là được quan tâm như thế , trong lòng ấm áp, càng muốn ở trước mặt Ôn Thiếu Hoa tỏ ra mình bây giờ rất hạnh phúc, vì vậy giở một chút
tính khí trẻ con lấy lòng trấn an, "Em thổi cho anh một chút liền hết
đau, thổi một chút."
"Bây giờ, y phục cũng bị xốc xếch như vậy,
không biết trên người còn có vết thương khác hay không, đi, đi đến bệnh
viện kiểm tra một chút." Tạ Thiên Ngưng không có tâm trí nhìn những thứ
khác, chỉ lo lắng cho tình trạng của Phong Khải Trạch, không muốn anh bị vấn đề gì.
Cô hiện tại chỉ có anh, không muốn anh xảy ra chuyện gì.
"Yên tâm, thân thể anh bằng sắt, những vết thương nhỏ này không có gì đáng
ngại, về nhà bôi thuốc một chút là hết thôi." Anh không quan tâm vết
thương trên người, ấm áp nhìn cô, bởi vì cô quan tâm anh như vậy, yêu
anh như vậy, làm anh cảm thấy vui mừng, hạnh phúc.
Nếu như không phải có sự xuất hiện của cô, chỉ sợ anh bây giờ còn tiếp tục ra sức đánh Ôn Thiếu Hoa.
Ôn Thiếu Hoa dùng ánh mắt ghen tỵ và tức giận nhìn chằm chằm Tạ Thiên
Ngưng, cô đối với Phong Khải Trạch dịu dàng và quan tâm, để cho hắn cảm
thấy thật tức giận, không nhịn được gào thét giễu cợt cô, "Tạ Thiên
Ngưng, cô giỏi lắm, bây giờ tôi đã hiểu. Trước kia không biết cô có bản
lãnh này. Bây giờ chắc không có một người đàn ông nào có thể chạy thoát
được lòng bàn tay của cô, không chỉ dịu dàng, còn biết cách dụ dỗ, khiến cho đàn ông vui vẻ, quả thật làm cho ai cũng mê mệt, khó trách Phong
Khải Trạch bị cô quyến rũ mê mệt đến như vậy , xem ra trước kia là tôi
xem thường cô."
Tạ Thiên Ngưng nghe ra trong lời nói có ý châm
chọc, nhưng cô mặc kệ hắn, kéo cánh tay Phong Khải Trạch, muốn rời đi,
"Con khỉ nhỏ, chúng ta đi."
Phong Khải Trạch không đi, đứng bất
động tại chỗ, cười lạnh nhìn Ôn Thiếu Hoa, ngược lại giễu cợt hắn, "Ôn
Thiếu Hoa anh đang hâm mộ hay là ghen tỵ với chúng tôi?"
"Phong
Khải Trạch, đừng nói tôi không thức tỉnh anh, người phụ nữ này lòng dạ
xấu xa khó đoán, anh phải coi chừng một chút, nếu rơi vào tay cô ấy sau
này sẽ không có kết quả tốt, đến lúc đó hối hận không kịp." Ôn Thiếu Hoa chỉ là nói lung tung, thực ra là không muốn nhìn Tạ Thiên Ngưng đối xử
tốt với người đàn ông khác.
Ban đầu bọn họ là vị hôn phu vị hôn
thê, mặc dù cô giúp hắn xắp xếp cuộc sống ngay ngắn rõ ràng, tuy nhiên
cô không có dịu dàng như thế đối với hắn, thậm chí đi cùng với hắn còn
nhăn nhó, khó chịu giống như người không quen biết, cũng không dễ dàng
cho hắn đụng vào. Mà bây giờ, cô thay đổi, triệt để thay đổi, biến thành một người phụ nữ kiều mỵ, dịu dàng, thân thiết, đây chính là người phụ
nữ hắn muốn.
Tại sao cô đối với người đàn ông khác có thể như vậy, đối với hắn lại không được, tại sao?
Tạ Thiên Ngưng vốn không muốn để ý nhiều tới Ôn Thiếu Hoa, tránh cho hắn
suy nghĩ lung tung, nhưng nghe được những lời này của hắn, cuối cùng
không chịu nổi, ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn hắn, chất vấn: "Tôi lòng
dạ xấu xa, xin hỏi tôi như thế nào gọi là lòng dạ xấu xa?"
"Bộ
dạng lúc trước ở cùng tôi, khác hoàn toán bây giờ khi đang ở cùng với
người đàn ông khác, chẳng lẽ lòng dạ không xấu xa sao?"
"Ôn Thiếu Hoa, vậy tôi liền nói rõ ràng cho anh biết, anh nói ai là người đàn ông khác? Anh ấy là chồng của tôi, tôi toàn tâm toàn ý yêu thương anh ấy,
chăm sóc anh ấy, không có như anh, chỉ là một món đồ bỏ đi, anh không
đáng để được người nào yêu cả. Tôi vốn là không muốn nói chuyện với anh, để tránh cho anh suy nghĩ lung tung,nói năng bậy bạ, nhưng anh thật sự
rất quá đáng, làm cho người ta cảm thấy buồn nôn, gặp lại anh trong bộ
dạng này, tôi thật sự muốn ói."
"Ụa ——" Tạ Thiên Ngưng sau khi mắng xong, dạ dày khó c