i ngùng, Trử Tụng mới cúi đầu nói với Nhiễm Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, đợi
tuyết ngừng rơi, chúng ta sẽ ra nặn người tuyết sau nhé, được không?”
“Á, bây
giờ không được sao?”
“Bây
giờ tuyết rơi nhiều quá, đợi ngày mai chú sẽ nặn cho cháu một người tuyết thật
lớn.”
“Vậy
được ạ.” Nhiễm Nhiễm hơi thất vọng, cúi đầu xuống.
“Bây
giờ Nhiễm Nhiễm nên trở về nhà đi, bà nội có biết cháu đi ra ngoài chơi không?”
“À!”
Nhiễm
Nhiễm giật mình: “Chắc là bà nội dậy rồi, cháu phải về đây, tạm biệt cô, tạm
biệt chú.” Nói xong, cô bé quay người chạy thật nhanh, nhưng mới chạy được hai
bước lại quay lại, kéo tay Kiều Ưu Ưu, hỏi: “Cô ơi, cháu có thể tìm cô chơi
cùng được không?”
“Tất
nhiên là được rồi.” Kiều Ưu Ưu kéo tay cô bé, chỉ về hướng nhà mình, đồng thời
nói lúc nào cũng hoan nghênh cô bé tới nhà chơi.
Lúc này
thì Nhiễm Nhiễm toại nguyện rồi, cô bé tung tăng chạy về nhà.
Triệu
Kha và Dương Văn đứng ở phía sau thì thầm to nhỏ rồi lại gần nhìn kĩ Kiều Ưu
Ưu, tuy cái mũ và khăn quàng khiến cô chỉ lộ ra mỗi khuôn mặt, nhưng khuôn mặt
này lại làm hai người họ kinh ngạc. Họ vốn biết Trử Tụng đã kết hôn rồi, nhưng
lại chưa biết vợ của anh trông như thế nào, anh keo kiệt tới nỗi đến ảnh của cô
cũng không cho họ xem, hôm nay mới được nhìn thấy người thật, làm sao mà họ
không kích động cho được?
Nhưng
người này, tại sao nhìn lại thấy quen quen? Triệu Kha và Dương Văn nhìn nhau,
hóa ra, mọi người đều có chung cảm giác này.
Trử
Tụng kéo tay Kiều Ưu Ưu, hạ giọng nói: “Giới thiệu với em đồng nghiệp của anh.”
Kiều Ưu
Ưu lo lắng lùi về phía sau trốn tránh, “Không được đâu, em chạy cả một buổi
chiều rồi, cả người toàn mồ hôi, lúc nãy còn suýt trèo tường nữa, bẩn thế này
làm sao mà gặp ai được?”
“Em
trèo tường?” Trử Tụng nghe xong liền chau mày, bóp chặt lấy ngón tay cô, nghiến
răng nói ra vài từ: “Về nhà tính sổ với em sau.”
Kiều Ưu
Ưu chột dạ lè lưỡi.
“Hai
người này là phi công chủ lực trong đội bay của anh, Triệu Kha, Dương Văn. Đây
là vợ tôi!” Trử Tụng nói tới đây, hơi dừng lai một lúc, đôi mắt ánh lên niềm tự
hào và sự ranh mãnh, sau đó cố ý nói lớn: “Vợ tôi, Kiều Ưu Ưu!” “Chào
chị dâu…” Triệu Kha và Dương Văn đồng thanh chào. Nhưng vừa mới chào xong bọn
họ bỗng thấy sửng sốt, Trử Tụng vừa nói vợ anh ấy tên là gì? Kiều Ưu Ưu? Cái
tên này nghe quen quen.
“Chào
mọi người.” Kiều Ưu Ưu cười và gật đầu. Lần đầu tiên nghe thấy có người gọi cô
là chị dâu, không giống như khi Trử Tư gọi mà đây là sự khẳng định thân phận
chị dâu trong quân đội của cô, Kiều Ưu Ưu chợt cảm thấy vô cùng tự hào.
“Á! Tôi
nhớ ra rồi!” Triệu Kha đập mạnh tay vào đầu, lớn giọng hét lên: “Lẽ nào chị dâu
là… là…” Triệu Kha quá kích động nên nói không rõ ràng, lời nói ở ngay trong
miệng rồi cũng không nói được ra, thật là chấn động!
“Không
phải chứ…” Dương Văn cũng ngẩn ra, nhìn chằm chằm vào Kiều Ưu Ưu tự lẩm bẩm.
“Không
phải cái gì? Làm cái gì đấy hai người này, mắt đóng băng rồi à!” Trử Tụng cười
rồi vỗ tay vào mặt từng người, “Không mau đi đi.”
“Trung
đội trưởng…” Triệu Kha nuốt nước miếng.
“Kiều
Ưu Ưu, đừng để ý tới họ, bọn họ đều hồ đồ cả rồi!” Nói xong, anh kéo tay Kiều
Ưu Ưu đi về nhà.
Triệu
Kha lại nuốt nước miếng, nhìn theo hình bóng có chút mơ hồ đang bị tuyết che
lấp, lẩm bẩm nói: “Đúng là Kiều Ưu Ưu.”
Triệu
Kha sau khi mơ màng bỗng hưng phấn trở lại, xoa xoa tay nói: “Thật không ngờ,
kiếp này mình đã gặp được người thật rồi. Mẹ ơi! Thật là phấn khích, hôm khác
phải xin chữ kí mới được!”
“Chả
trách trung đội trưởng thích xem dự báo thời tiết, hóa ra người dẫn chương
trình dự báo thời tiết lại là vợ anh ấy.”
“Nói
thật chứ chị dâu để mặt mộc cũng rất xinh đẹp, không giống như mấy người dẫn
chương trình kia, trang điểm xong đến mẹ ruột cũng chẳng nhận ra.”
“Triệu
Kha, câu nói này nếu để trung đội trưởng nghe được, cậu nghĩ anh ấy sẽ ném cậu
từ trên máy bay xuống, hay là trực tiếp giải quyết cậu ở trên mặt đất?” Dương Văn
đập vào vai Triệu Kha.
“Cũng
đúng, ánh mắt của trung đội trưởng…” Triệu Kha thở dài, anh cũng nhớ vợ mình
rồi, có vợ con ở bên chính là mơ ước của tất cả những người lính.
“Bọn họ
sao vậy?” Kiều Ưu Ưu và Trử Tụng đã đi được một đoạn xa, quay đầu nhìn lại vẫn
thấy hai người bọn họ đang đứng bất động trong làn tuyết rơi.
Trử
Tụng đắc ý ngẩng đầu lên, mặt anh bị những bông tuyết phủ lên nhưng giọng nói
vẫn rất vui vẻ, “Bởi vì em là Kiều Ưu Ưu.”
“Ồ!”
Kiều Ưu Ưu từ trước tới nay chưa từng cảm thấy mình là nhân vật của công chúng,
cũng chưa từng nhận quảng cáo cho sản phẩm hoặc các tiết mục của doanh nghiệp,
tan làm là cô trở về nhà, cô chính là một bà nội trợ bình thường, bạn bè và
người nhà đều chẳng có cảm giác gì đặc biệt khi cô liên tục xuất hiện trên
truyền hình. Ở Bắc Kinh, cứ một tấm biển quảng cáo là có tới năm người, trong
đó có ba người là có liên quan tới ngành giải trí, loại người như Kiều Ưu Ưu
chưa bao giờ thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Kiều Ưu
Ưu đứng ở trước cửa nhà, lúc lắc đầu nhảy nhót, muốn dùng cách này để khiến
những