ng người cao lớn, bước đi
vững chắc. Dựa trên đôi mắt của Kiều Ưu Ưu, người đàn ông có dáng vẻ như vậy,
dù không đẹp trai cũng sẽ có khí chất phi thường, nhất định là giống tốt.
Kiều Ưu
Ưu nhìn anh bước từng bước lên bục chủ tịch, nhìn khuôn mặt nghiêng của anh vừa
mơ hồ vừa có chút gì quen thuộc, anh đứng vững chãi ở chính giữa bục, hành lễ
với các lãnh đạo ở đó. Sau đó anh quay mặt lại hướng xuống hội trường, hành lễ
thêm một lần nữa. Chiếc mũ trên đầu anh che giấu đi ánh mắt tuyệt đẹp của anh,
chỉ để lại một khuôn mặt đẹp trai và tuấn tú vô cùng. Dáng người đứng thẳng và
trang nghiêm.
Đây
không phải lần đầu tiên Kiều Ưu Ưu trông thấy Trử Tụng mặc quân phục, nhưng đây
là lần đầu tiên cô cảm thấy anh thực sự là một quân nhân. Trên vai anh là cả Tổ
quốc. Huân chương Chiến công rực rỡ trước ngực là minh chứng rõ ràng nhất của
anh. Anh đã không còn là đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, suốt ngày chỉ biết đi gây
chuyện, đánh nhau, đấu đá không có gì là không biết của thuở nào. Thậm chí đã
có lúc cô cho rằng Trử Tụng sớm muội gì cũng bị giam vào đồn cảnh sát.
Nhưng
không biết bắt đầu từ khi nào, anh đã trở thành một quân nhân, trở thành một
chiến sĩ lái máy bay? Còn cô với tư cách là vợ của anh đến hôm nay mới biết
được rằng anh đã từng lập rất nhiều chiến công.
Giọng
nói của người quân nhân ở trên bục như kéo Kiều Ưu Ưu trở về với hiện thực.
“Đồng
chí Giải phóng quân Không quân, trung tá, phi công đặc cấp Trử Tụng, trung đội
trưởng trung đội 301, đã đạt thành tích vô cùng suất sắc trong khóa huấn luyện
tại Doanh trại Không quân Quốc tế vừa qua, được quân đoàn trao phần thưởng vinh
dự cao quý nhất, đem vinh quang về cho đất nước, được trao tặng Huân chương
Quân đội hạng nhất của Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc.”
Lần này
thì Kiều Ưu Ưu vỗ tay rất tích cực, hai bàn tay đỏ lên cô cũng chẳng quan tâm
vì cô cảm thấy lần này thật quá vinh dự.
“Trử
Tụng, trong nhiều trận chiến thực tế đã nhiều lần bảo vệ an ninh bầu trời Tổ
quốc, dũng cảm chiến đấu, không tiếc thân mình bảo vệ và giành lại tài sản to
lớn của đất nước. Ban tặng Huân chương Quân sự hạng nhất của Quân giải phóng
Nhân dân Trung Quốc.”
Trận
chiến thực tế? Không tiếc thân mình? Huân chương Quân sự hạng nhất?
Kiều Ưu
Ưu đang cười tươi vì thấy vinh dự bỗng ngẩn người, tiếng vỗ tay bên tai cô bỗng
trở nên xào xạc, người đứng ở phía xa kia không phải là Trử Tụng mà cô đã biết
mười mấy năm qua, không phải là người chồng mà cô đã cưới được hai năm, là
trung tá không quân đã lập chiến công hạng nhất. Tay phải giơ lên hành lễ rất
lâu sau mới đưa xuống, tiếng vỗ tay vang lên không ngừng.
Trử
Tụng rốt cuộc đã làm gì? Tại sao lại nhận được Huân chương Chiến công hạng
nhất? Lãnh đạo bị làm sao vậy? Mới nói được một nửa, ngay đến cả lí do lập công
cụ thể cũng không hề nhắc đến.
Một lúc
lâu sau đầu óc Kiều Ưu Ưu vẫn trống rỗng, không biết nên làm gì, nên nghe cái
gì, gặp người khác cũng không nghe rõ họ đang nói gì, nhìn thấy người khác vỗ
tay thì do dự không biết có nên làm theo họ nữa hay không?
Sáng
nay cô nói chuyện mà không suy nghĩ nên mới hỏi anh vì sao không có huân chương
hạng nhất. Nhưng ai muốn nói gì thì nói, huân chương hạng nhất là cái phải dùng
cả tính mạng để đổi lấy. Vậy sao Trử Tụng lại giành được? Trong quân ngũ anh ấy
đã làm gì? Kiều Ưu Ưu ngẩng lên nhìn vị trí trung tâm ở ngay hàng ghế đầu tiên,
ở đó xếp hàng mũ quân đội, ngoài những đỉnh đầu màu đen ra thì cô không nhìn
thấy gì khác. Tin này mà truyền về nhà thì nên cảm thấy vinh dự hay lo sợ đây?
Cô muốn biết bố chồng cô (cha Trử Tụng) lúc này cảm thấy như thế nào.
Sau đó
những người lập công lần lượt lên nhận thưởng, Kiều Ưu Ưu không còn cảm thấy
chán nản hay vui vẻ như lúc đầu mới tới, mà đầu óc cô lúc này vừa đau lại vừa
choáng váng. Vậy nên cô lại suy nghĩ xem có nên tiếp tục xin nghỉ làm nữa hay
không?
Cô đang
nghiêm túc nghĩ xem việc nghỉ làm có làm ảnh hưởng tới tiền thưởng cũng như kì
nghỉ của cô hay không. Tới khi mọi người đều lần lượt đi về, chỗ ngồi ở bên
cạnh đều đã trống, cô vẫn ngồi yên ở đó.
Trử Tụng
đi qua từng hàng ghế, xen qua dòng người tiến về phía Kiều Ưu Ưu, đứng trước
mặt cô, rồi ngồi xuống bên cạnh Ưu Ưu nhìn cô đang ngồi thần người suy nghĩ.
Kiều Ưu Ưu hình như cảm thấy được Trử Tụng đang ngồi bên cạnh mình nên hơi
ngoảnh sang, hỏi: “Xin nghỉ làm thì nhớ nói rằng em bị chấn động não thật đấy
nhé, được không?”
Trử
Tụng cau mày, “được!”
“Thật
à? Vậy em xin nghỉ tiếp, tiếp tục chấn động não.”
“Muốn
chúc mừng anh hay muốn ở bên anh lâu hơn?” Trử Tụng nháy mắt, dưới ánh đèn đôi
mắt đen của anh lấp lánh những tia sáng.
Kiều Ưu
Ưu quay đầu lại, nhìn anh không chút cảm xúc.
Mọi
người bên trong hội trường dần về hết, Trử Tụng đứng lên, giơ tay ra nói: “Đi
thôi!”
Kiều Ưu
Ưu nhìn bàn tay đang lơ lửng trước mặt, ngón tay thon dài mạnh mẽ, đây chính là
bàn tay đã lái máy bay, nhờ vào đôi bàn tay này anh đã lập không ít chiến công,
Kiều Ưu Ưu cô sao có thể nắm vào bàn tay này?
“Đi!”
Kiều Ưu Ưu đứng