ọng lại thật lâu. Nghĩ tới ngón đàn của hai người, ta ngẩng nhìn bóng hình Cố Thiên Lâm, thấy
tim hơi nhói.
Tiếng đàn mang theo ý vị triền miên… Thở dài, lần nào
nàng ta cũng đàn những khúc nhạc mới, nhờ tiếng đàn gửi gắm tâm tư. Ta
quyết định không truy cứu chuyện ba ngày trước nữa. Nhắm mắt lại, lại
thấy hơi buồn ngủ. Khúc nhạc hôm nay cũng dễ ru ngủ quá đi. Mơ màng suy
nghĩ, đầu óc càng lúc càng váng vất, mắt như không mở ra được, ta dần
dần thiếp đi.
Đợi đến khi ta mở mắt, nàng ta vẫn đang tấu đàn, vẫn là khúc nhạc lúc nãy. Ta thử vận công, không thấy gì khác lạ.
“Chàng tỉnh rồi? Có thấy tinh thần tốt hơn nhiều không?” Nàng ta quay đầu mừng rỡ hỏi ta, không đợi ta hỏi đã mỉm cười đáp, “Tử Ly đúng là dễ mệt
thật, Thiên Lâm mới đàn nửa khúc chàng đã ngủ mất rồi. Ngủ một giấc ngắn tinh thần cũng sảng khoái hơn, Tử Ly phải chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Lẽ nào là vì ta quá mệt? Ta nghi ngờ quan sát nét mặt nàng, nàng ta lại làm như không có gì, nhìn lại ta, ánh mắt trong vắt.
Ta chỉ cười khan một tiếng: “Hoàng hậu cầm nghệ tài tình, quả nhân có lẽ
là mệt mỏi quá. Bây giờ tinh thần tốt nhiều rồi, chính sự còn nhiều,
hoàng hậu nên nghỉ sớm đi.”
“Cung tiễn hoàng thượng!”
Rời khỏi
Ngọc Phượng cung, sắc trời đã tối, thầm tính thời gian, ta chỉ mới ngủ
có một canh giờ, tinh thần đúng là rất sảng khoái. Cố Thiên Lâm rốt cuộc đang giở trò gì?
Chuyện ngày hôm đó nàng ta không nhắc tới, ta cũng
không hỏi, ngày thứ hai phá lệ lại đến Ngọc Phượng cung. Nói tới cũng
lạ, dùng bữa, nghe đàn, uống trà, ta đều đề phòng, cũng không ngủ gật,
mọi thứ diễn ra như mọi ngày. Uống trà xong ta rời đi.
Nhưng càng
ngày ta càng hiếu kỳ, mấy ngày liên tiếp ta đều tới Ngọc Phượng cung, có vài lần ngủ gục, ta lưu ý lại, tính toán thời gian, cứ cách ba ngày ta
lại ngủ gật một lần. Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy. Ta dám khẳng
định Cố Thiên Lâm chắc chắn đã làm gì ta, mà kẻ hầu người hạ trong Ngọc
Phượng cung chỉ nói là sau khi ta ngủ, hoàng hậu không cho ai quấy rầy,
bọn họ không biết.
Hôm nay lại đến ngày ta “ngủ gật”, ta lại chậm rãi bước tới Ngọc Phượng cung.
Cố Thiên Lâm vẫn gảy đàn, trà nàng ta dâng lên ta không uống một giọt. Cầm khúc tấu xong, lúc nàng ta quay đầu lại ta thấy ánh mắt nàng nhìn vào
chung trà, không nói lời nào.
Ta đứng dậy cười nói: “Hoàng hậu nghỉ sớm đi, quả nhân về đây.”
Nàng ta vội tiến hai bước, bỗng đưa tay ra, ta nắm tay nàng ta hỏi đùa: “Hoàng hậu còn có việc gì sao?”
“Để Thiên Lâm chỉnh lại y phục cho chàng.”
Ta cười lạnh, thấy ta không uống trà, lại muốn giở trò gì đây? Ta buông
tay nàng ta, duỗi thẳng hai cánh tay, âm thầm đề phòng. Nàng ta kiễng
chân chỉnh lại xiêm áo cho ta, ta cúi đầu nhìn nàng, phát hiện nàng ta
đang căng thẳng. Nàng ta không biết võ công, cho dù có rút ra một thanh
đao, ta cũng không sợ.
Nàng ta vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo ta,
đi tới sau lưng ta. Người ta như căng ra, đột nhiên nàng ôm chầm ta từ
phía sau: “Tử Ly…”
Ta sững người, Cố Thiên Lâm quả nhiên ngày càng to gan, đang định đưa tay kéo nàng ta ra, nàng ta lại thu tay về, ta nghe
thấy nàng thầm thở dài một tiếng, lòng ta mềm lại, là ta có lỗi với
nàng.
Ý nghĩ này còn chưa kịp tắt, lưng bỗng tê rần, ta lại giống như ngày hôm đó, toàn thân tê cứng, ta nổi giận, lần này quyết không tha
cho nàng ta!
Nàng ta lại giở trò cũ, bịt mắt ta lại, cởi áo của ta,
tay sờ soạng lung tung, cảm giác nhoi nhói trên người lại xuất hiện. Cơn buồn ngủ ập đến, ta cảm thấy nàng ta đỡ ta ngã ra đất, cũng là trong
Ngọc Phượng cung trải thảm rất dày, chỉ một lát sau, ta đã ngủ mất.
Khi ta tỉnh lại, đã ở trong Ngọc Long cung.
“Người đâu!” ta thét lớn.
“Hoàng thượng!”
“Quả nhân từ Ngọc Phượng cung trở về đây như thế nào?”
“Hoàng thượng ngủ say trong Ngọc Phượng cung, hoàng hậu nương nương cho người
đưa hoàng thượng hồi cung, còn dặn nô tài không được đánh thức hoàng
thượng.”
Khá lắm Cố Thiên Lâm. Ta vung tay áo đi thẳng tới Ngọc Phượng cung.
“Thần sắc hoàng thượng rất tốt!” Nàng ta làm như không có chuyện gì.
Ta lạnh lùng nhìn nàng: “Hoàng hậu không muốn giải thích với quả nhân?”
Cố Thiên Lâm cho cung nữ lui, dịu dàng nói: “Hoàng thượng muốn biết sao?”
Không muốn biết thì ta đến Ngọc Phượng cung làm gì?
“Tử Ly đã dụng tâm đề phòng, nhưng phòng sau không thắng được phòng trước,
chi bằng cùng Thiên Lâm đánh cược, ba ngày sau, Tử Ly vẫn sẽ… ngủ gật!”
Nàng, nàng ta trở nên xảo quyệt như vậy từ bao giờ? Tính hiếu thắng trong ta
trỗi dậy, không phục nghĩ, một Cố Thiên Lâm không biết võ công đã làm ta ngủ gật ba lần liền mà vẫn chưa biết nàng ta rốt cuộc đã làm gì với ta, lẽ nào lần thứ tư ta vẫn mắc lừa?
“Nếu như Thiên Lâm không thể khiến Tử Ly ngủ, khắc sẽ nói cho Tử Ly mọi việc, không biết Tử Ly có dám?”
Được lắm, cả kế khích tướng cũng dùng rồi.
“Ba ngày sau, quả nhân sẽ ở Ngọc Long cung đợi hoàng hậu!” ta vung tay áo bỏ đi.
Ta mong chờ ba ngày trôi qua, có lúc không nhịn được bật cười, đã lâu lắm rồi ta chưa mong chờ một chuyện gì như vậy.
Ba ngày sau, Cố Thiên Lâm đúng hẹn đến Ngọc Lon