Teya Salat
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215944

Bình chọn: 10.00/10/1594 lượt.

ết Tịch Tích Chi hiểu sai nhưng hắn cũng không giải thích.

Tóm lại, nhìn Tịch Tích Chi nhìn chằm chằm nam tử khác tới mức say mê,

tâm trạng của An Hoằng Hàn lập tức trở nên âm u. Nếu không phải Đoạn Vũ

Phi là hoàng tử Huy Anh quốc, không cho phép Tịch Tích Chi nhìn hắn ta

nhiều hơn một lần, An Hoằng Hàn đã sớm ra lệnh cho thuộc hạ làm đầu hắn

ta chuyển nhà rồi.

Cũng không biết thế nào, trong nháy mắt, lòng muốn giết người lại xuất hiện.

Nhưng lý trí nhắc nhở hắn, tuyệt đối không thể vì vui sướng nhất thời

của bản thân mà phá hoại đám cưới quan trọng của hai nước. Huống hồ Đoạn Vũ Phi chỉ tới Phong Trạch quốc cầu hôn mà thôi, không hề tạo thành uy

hiếp đối với mình. Ngược lại, nếu gả An Vân Y đi, hắn còn có thể xếp một lượng lớn nội ứng ở bên cạnh Đoạn Vũ Phi, để biết những tin tức mới

nhất của Huy Anh quốc.

"Tam hoàng tử Đoạn Vũ Phi, Huy Anh quốc tham kiến bệ hạ Phong Trạch

quốc." Đoạn Vũ phi giương mắt, chống lại ánh mắt lạnh như băng của An

Hoằng Hàn. Sau đó ánh mắt dần đáp xuống người bên cạnh hắn - Tich Tích

Chi, dường như cảm nhận được ngạc nhiên quá mức, ngay lập tức, trong đôi mắt của Đoạn Vũ Phi lộ ra sự kinh ngạc.

Ánh mắt kinh ngạc của hắn, tất cả đại thần trong đại điện đều thấy rõ

ràng. Bên ngoài nói An Hoằng Hàn chính là một đế vương lãnh huyết vô

tình, trên tay dính vô số máu tươi, với bất cứ kẻ nào cũng lạnh như

băng.

Trước khi tới Phong Trạch quốc, Đoạn Vũ Phi đã hỏi không ít tin tức về

An Hoằng Hàn, nghe nói hắn vô cùng sủng ái một đứa bé 8 tuổi. Nhưng hắn

lại không ngờ, hắn sủng ái bé gái kia đến mức này... Ngay cả ngôi vị

hoàng đế cũng có thể ngồi chung? Chẳng lẽ đám đại thần không có ý kiến

gì sao?

Dù sao Đoạn Vũ Phi cũng là hoàng tử có kinh nghiệm quang trường, trong

nháy mắt đã tiếp nhận sự thật này, thu lại sự nghi ngờ vào trong đáy

lòng, khóe miệng căng lên thoáng hiện nét tươi cười.

Bề ngoài của hắn ta đã làm cho người ta thấy vô cùng kinh diễm. Nụ cười lúc này, quả thật khiến người ta không dời mắt được.

Tịch Tích Chi che miệng, trừng mắt thật to, ánh mắt thẳng tắp không nỡ rời đi.

Nàng cũng tỏ ra như thế, càng khiến người nào đó ăn giấm.

An Hoằng đưa tay nhéo một phát vào đùi nàng, hơi đau đớn, lập tức khiến Tịch Tích Chi hoàn hồn, trợn mắt, hung hăng nhìn hắn.

Tịch Tích Chi không yêu thích thứ khác, chỉ thích ăn, uống, ngủ và ngắm

mỹ nam! Khó khăn lắm mới tìm được một mỹ nam xinh đẹp như vậy, nói thế

nào cũng phải nhìn nhiều hơn vài lần, nuôi cho đẹp mắt chứ.

Đối với người 'không hiểu phong tình, chỉ biết gây khó dễ từ bên trong'

như An Hoằng Hàn, tất nhiên Tịch Tích Chi hận thấu xương, cười một

tiếng, đôi môi mở ra, lộ ra hai chiếc răng khểnh đáng yêu, dường như uy

hiếp đe dọa đối với người nào đó.

Nhưng vẻ bề ngoài quá mức xinh xắn động lòng người, với chiếc răng khểnh lại không thể khiến người ta không cảm thấy được bất kỳ cảm giác sợ hãi nào, ngược lại khiến người ta vừa nhìn đã không nhịn được khen nàng rất đáng yêu.

Tâm trạng phiền muộn lúc nãy trong nháy mắt đã hóa thành hư không, An Hoằng Hàn vươn tay vỗ vai Tịch Tích Chi.

Lâm Ân vẫn chờ ở bên trái, lại càng quan sát kỹ lưỡng vẻ mặt của bệ hạ.

Chẳng qua tâm trạng của bệ hạ thay đổi quá nhanh, khiến ông không tìm

được nguyên nhân. Nhưng ông chỉ biết rõ một chuyện, tâm trạng của bệ hạ

không ổn định, luôn không thoát khỏi sự liên quan đến bé gái nào đó.

"Đoạn hoàng tử đi đường xa đến đây, không cần đa lễ." An Hoằng Hàn nâng

tay lên, để Đoạn Vũ Phi đứng ở phía dưới đừng quá câu nệ.

Ai cũng hiểu rõ lời nãy chỉ là lời khách sáo mà thôi, nếu ngươi thật sự

có can đảm làm càn ở đây, chọc giận An Hoằng Hàn, cho dù ngươi là hoàng

tử, cũng không trốn thoát được số mệnh phải chết.

"Bệ hạ, lần này bản điện mang tới một chút lễ mọn, mong bệ hạ đừng ghét

bỏ." Đoạn Vũ Phi nói chuyện nho nhã lễ độ, giọng nói như nước nhỏ giọt,

rõ ràng mà mang theo chút mị hoặc, khiến người ta chìm vào trong đó.

Tịch Tích Chi tiếp tục cảm thán, ông trời thật ưu ái Đoạn Vũ Phi, không

chỉ cho hắn một gương mặt tuyệt mỹ, còn có giọng nói hay như vậy. Điều

luyến tiếc duy nhất là... hắn lại là nam tử. Nếu hắn là nữ tử, không ít

nam tử sẽ si mê hắn.

Càng nghĩ tiếp, Tịch Tích Chi càng thấy không đáng tin! Nàng làm sao

vậy, luôn luôn so sánh Đoạn Vũ Phi với nữ tử! Nếu bị hắn biết, nàng nhất định sẽ bị người ta khinh bỉ, bởi vì đây là việc không tôn trọng người

khác.

Nếu chuyện này phát sinh trên người mình, Tịch Tích Chi cũng chẳng vui vẻ gì.

Trong nháy mắt, Tịch Tích Chi thu hồi ánh mắt 'thèm muốn sắc đẹp', cố gắng né tránh ánh mắt của Đoạn Vũ Phi.

Nhưng Tịch Tích Chi tuyệt đối không thể tưởng được, nàng càng tránh, càng hấp dẫn ánh mắt của Đoạn Vũ Phi.

Nàng ngồi bên cạnh An Hoằng Hàn, vốn là vạn người để ý, bây giờ lại có

bộ dạng trốn tránh, lại càng khiến người ta muốn coi như không thấy cũng khó.

Đoạn Vũ Phi nhìn nàng chăm chú, mặc dù hầu như tất cả ánh của mọi người

trên đại điện đều nhìn hắn, nhưng chỉ có ánh mắt của tiểu cô nương này

khiến hắn không cảm thấy chán ghét. Bởi vì trong mắt nàng là