i sinh ra sợ hãi ở trong
lòng.
Lâm Ân đi theo bên cạnh bệ hạ nhiều năm, dĩ nhiên nhìn ra đây là điểm
báo người muốn nổi giận, không ngừng nháy mắt ra dấu cho Tịch Tích Chi,
để nàng đừng tranh luận với bệ hạ nữa, cuối cùng người phải chịu thiệt,
chỉ có thể là chính nàng.
Ý tốt của đại thúc, sao Tịch Tích Chi có thể không biết chứ? Nhưng nàng
thật sự rất muốn đi Quan Vân đình nhìn một chút. Chuyện vui như thế, sao có thể thiếu nàng?
Không biết vì sao, trong lòng An Hoằng Hàn đột nhiên nảy sinh một cảm
giác nguy hiểm. Với tính tình đơn thuần của Tịch Tích Chi, hơn nữa Đoạn
Vũ Phi có một mặt khác mà người đời không biết, muốn bắt cóc con chồn
ngu ngốc này, không phải là chuyện dễ dàng sao. Càng nghĩ như vậy, An
Hoằng Hàn càng phải ngăn cản cơ hội gặp mặt của Tịch Tích Chi và Đoạn Vũ Phi.
Có lẽ đây là sự lo lắng dư thừa, nhưng An Hoằng Hàn không chịu được khi Tịch Tích Chi cảm thấy hứng thú với những nam nhân khác.
"Ngoan ngoãn đợi ở Bàn Long điện cho trẫm." An Hoằng Hàn nhìn Tích Tích
Chi, cảnh cáo nàng một câu. Thấy nàng không hề có phản ứng, An Hoằng Hàn cảm thấy không ổn, lại bổ sung thêm một câu: "Nếu sau khi trẫm trở lại
Bàn Long điện, không nhìn thấy ngươi, hậu quả...... ngươi nghĩ thử xem?"
Tim gan của Tịch Tích Chi bị dọa sợ đến mức lộp bộp, đây đúng là uy hiếp trắn trợn mà.
Nhưng đối với con chồn không nghe lời Tịch Tích Chi này thì đúng là có tác dụng.
"Lâm Ân, ngươi trông coi nàng cho trẫm, buổi chiều hôm nay không cho
phép nàng ấy bước ra Bàn Long điện một bước, nếu không trẫm sẽ hỏi tội
ngươi."
Mũi dùi đột nhiên chỉa về phía Lâm Ân, Lâm Ân lập tức quỳ xuống lĩnh chỉ.
"Nô tài tuân lệnh, chắc chắn sẽ trông chừng Tịch cô nương cẩn thận."
An Hoằng Hàn gật đầu, mang theo một nhóm cung nữ, thái giám rời khỏi Bàn Long điện. Chỉ để lại Lâm Ân và Tịch Tích Chi, mắt to trừng mắt nhỏ.
Cuối cùng Lâm Ân đấu không lại, đỡ trán kêu khổ, "Tịch cô nương, ngài
đừng trách lão nô, hoàng mệnh khó cãi, cho dù ngài có trừng nô tài, nô
tài cũng sẽ không để ngài ra khỏi Bàn Long điện một bước, cho dù là nửa
bước.
Sợ Tịch Tích Chi khó chịu, Lâm Ân còn cố ý khoa chân múa tay bày ra tư
thế bị chặt đầu, nói cho Tịch Tích Chi biết, nếu nàng vẫn khăng khăng
làm theo ý mình, chỉ sợ đầu của ông sẽ dọn nhà.
Tịch Tích Chi lập tức thở dài, "Đại thúc yên tâm ta sẽ không hại chết
người! Cho dù thật sự có chuyện, ta cũng sẽ một mình gánh vác."
Những lời này khiến tim của Lâm Ân nhảy vọt lên tới cổ họng, "Tịch cô
nương, ngài đừng lấy tính mạng của nhóm nô tài ra đùa giỡn như vậy."
Cho dù ngài gánh vác tất cả nhưng bệ hạ sẽ đồng ý sao? Ngài cho rằng
mệnh lệnh vừa rồi của bệ hạ chỉ là để trang trí, không có sức uy hiếp
hay sao? Sợ Tịch Tích Chi thật sự to gan rời đi, Lâm Ân không dám tách
khỏi dù là nửa bước, luôn coi chừng Tịch Tích Chi, hế Tịch Tích Chi đi
một bước, Lâm Ân cũng sẽ đi một bước.
Cung nữ, thái giám hầu hạ xung quanh, nhìn một màn này, cũng không nhịn được len lén cười nhẹ.
Về chuyện ước hẹn ở Quan Vân đình, An Hoằng Hàn đã sớm phân phó thái
giám tới Vân Y cung truyền lời. Cho nên trước khi An Hoằng Hàn đến, Thập Tứ công chúa đã một thân hoa phục ngồi ở bên trong đình.
Quan Vân đình xây dựng đã lâu. Nói đến nguồn gốc của cái tên, chung quy
cũng có liên quan tới phong cảnh ở đây. Mỗi khi sáng sớm mặt trời mọc và hoàng hôn mặt trời lặn, nơi này chính là địa điểm tốt nhất để ngắm
cảnh. Đám mây cuối chân trời bị ánh trời chiều nhuộm thành màu hồng quả
quýt, lúc đậm lúc nhạt, giống như một tầng hoa văn.
"Vân Y khấu kiến hoàng huynh." Giữa hai hàng lông mày thanh tú của An Vân Y mang theo một ít sầu muộn.
An Hoằng Hàn giả vờ như không nhìn thấy, đi thẳng qua, ngồi đối diện
nàng. Đầu tiên là nhìn đến khuôn mặt trang điểm của nàng ngày hôm nay,
nét mặt An Hoằng Hàn bình tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi hừ lạnh. Lúc trước mỗi,ngày đều ăn mặc nổi bật để người khác chú ý, hôm nay lại ăn
mặc bình thường. Ý định đã quá rõ ràng, sao An Hoằng có thể không nhìn
ra?
"Hôm nay là ngày muội và Đoạn hoàng tử gặp nhau, trẫm hi vọng muội có
thể để lại ấn tượng tốt cho hắn, trở về kêu cung nữ trang điểm lại cho
muội." An Hoằng Hàn nói một câu, khiến sự chuẩn bị của An Vân Y trước
khi đến đây đều hóa thành hư không.
Nhưng lại không dám phản bác ý tứ của hoàng huynh, An Vân Y chỉ có thể gật đầu trả lời: "Hết thảy nghe theo hoàng huynh."
An Vân Y cắn răng, đứng dậy dẫn theo hai cung nữ trở về đường cũ. Đúng lúc đó, Đoạn Vũ Phi đi từ một con đường đá khác tới, nhìn thấy thiếu nữ mặc hoa phục dần dần đi xa, trong đầu lập tức đoán ra thân phận. Chân
còn chưa bước vào Quan Vân đình, đã cất giọng hành lễ chào hỏi An Hoằng
Hàn.
"Bệ hạ, vị vừa rồi chính là Thập Tứ công chúa sao?"
An Hoằng Hàn đưa mắt nhìn hắn một cái, nâng chung trà lên nhấp một ngụm, "Đó chính Thập Tứ hoàng muội của trẫm."
Đoạn Vũ Phi giả bộ làm ra vẻ mặt không hiểu, nghi ngờ hỏi: "Thập Tứ công chúa đã đến đây rồi, tại sao lại rời đi? Chẳng lẽ là do bổn cung có chỗ nào đó không tốt, khiến Thập Tứ công chúa không hài lòng?"