Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215970

Bình chọn: 7.00/10/1597 lượt.

này tương đương với

việc khiêu khích hoàng uy của An Hoằng Hàn, là chuyện sẽ rơi đầu.

"Nếu không có lời nào để nói thì thu lại cái vẻ mặt muốn nói lại thôi

của các khanh đi." An Hoằng Hàn tức giận vỗ tay vịnh Kim Long, cả người

không uy mà giận, làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

Tịch Tích Chi cách hắn gần nhất, cũng bị khí thế của hắn làm cho khiếp sợ, bị dọa đến mức thân thể khẽ run một cái.

Quần thần lập tức quỳ xuống, tất cả thần tử trong đại điện bò lổm ngổm, không ai dám ngẩng đầu.

"Vi thần không dám, xin bệ hạ bớt giận."

"Nghĩ các khanh cũng không có cái gan đó, còn không mau đứng lên? Chẳng

lẽ các khanh muốn dùng bộ dạng như vậy nghênh đón Đoạn hoàng tử?" An

Hoằng Hàn nói chuyện sắc bén, làm cho người ta không dám nổi lòng phản

kháng.

Các đại thần vỗ vỗ đầu gối của mình, từng người một từ từ đứng lên, lại đứng ở vị trí cũ của mình.

An Hoằng Hàn nhìn Lâm Ân một cái, ánh mắt đại biểu cho lời sai khiến.

Sau khi Lâm Ân nhận được, cổ họng hét lớn hô: "Tuyên Tam hoàng tử Đoạn Vũ Phi của Huy Anh quốc vào điện."

Giọng nói cao vút, vang vọng đại điện.

Trái tim tất cả mọi người đều theo tiếng của Lâm Ân mà trở nên tò mò. Không ít người đều chuyển tầm mắt đến cửa điện.

Tịch Tích Chi rướn eo, một đôi mắt trong veo như nước trực tiếp nhìn chằm chằm cửa muốn thấy phong thái của Đoạn Vũ Phi.

Bởi vì cùng là hoàng tử của quốc gia khác, cho nên hôm nay Đông Phương

Vưu Dục cũng tới góp vui. Trong tay hắn cầm một cây quạt, thỉnh thoảng

phe phẩy gió, trên mặt mang ý cười nhìn cửa điện. Lúc trước hắn và Đoạn

Vũ Phi từng qua lại mấy lần, cho nên hiểu thủ đoạn và tính tình của

người này.

Tiếng bước chân bịch bịch, dần dần đến gần.

Người duy nhất ở đây không thay đổi sắc mặt chính là An Hoằng Hàn. Ánh

mắt của hắn vẫn nhìn hài tử bên cạnh, thấy vẻ mặt hưng phấn của nàng,

trong lòng có một loại phiền não không nói ra được. Không phải là hoàng

tử nước khác đến thôi sao, đáng giá để nàng mong đợi vậy ư?

Chú thích:

(1)Hữu tâm vô lực: Có lòng mà không có sức. Nếu ai tinh mắt, nhìn thấy bộ dáng đó của An Hoằng Hàn, suy nghĩ nhiều hơn

một chút, có thể nhìn ra người nào đó đang ghen. Nhưng biểu cảm của An

Hoằng Hàn được che dấu vô cùng hoàn mỹ, cả khuôn mặt băng giá lạnh lùng, không sơ hở chút nào, khiến cho không người nào có thể đoán được tâm tư của hắn.

Tiếng bước chân tới gần, vài nam tử mặc quần áo kỳ lạ đi vào đại điện.

Người đi đầu mặc cẩm bào màu tím viền vàng, vô cùng hoa lệ.

Rất nhiều người cẩn thận đánh giá người tới, Tịch Tích Chi vươn cổ dài

ra để nhìn xung quanh, từ đôi giày viền vàng của hắn, từ từ nhìn lên

trên. Nhìn quần áo của Đoàn hoàng tử, Tịch Tích Chi cũng đoán được một

nửa, người này rất chú trọng danh lợi, nhìn quần áo trên người hắn, hầu

như đều có viền vàng, giống như chỉ sợ không ai biết hắn có nhiều bạc.

Loại trang phục xa xỉ này, có rất nhiều người thích, lại càng nhiều quan lớn đại thần dùng lọai quần áo trang phục này để ganh đua so sánh.

Tịch Tích Chi dám nói thẳng, trong triều đình Phong Trạch quốc, không có ít hơn mười đại thần yêu cầu làm viền vàng trên quần áo. Nhưng quần áo

họ làm, chắc chắn chênh lệch rất lớn so với bộ quần áo mà Đoạn Vũ Phi

đang mặc.

Bởi vì chỉ cần nhìn chất vải của bộ quần áo Đoạn Vũ Phi mặc, cũng biết không phải đồ bình thường.

Ánh mắt chậm rãi nhìn vào khuôn mặt của Đoạn Vũ Phi, Tịch Tích Chi len

lén thở ra một hơi, bộ quần áo trên người hắn quá hấp dẫn mắt người khác rồi. Hơn nữa khuôn mặt của Đoạn Vũ Phi rất khó phân biệt cao thấp, càng đánh thẳng vào thị giác người ta.

Tịch Tích Chi cắn răng ghen tỵ, sự chênh lệch giữa người với người biểu

hiện ở chỗ này đây! Ít nhất trong số mỹ nhân hiếm hoi mà Tịch Tích Chi

gặp qua, không ai có thể so được với dung nhan của Đoạn Vũ Phi. Mặc dù

lôi nữ nhân ra để so sánh với nam tử, sẽ khiến người ta cảm thấy không

tôn trọng Đoạn Vũ Phi. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt hắn, rất khó để

không lôi hắn ra so với nữ tử. . .

"Thật đẹp." Tịch Tích Chi nhỏ giọng thì thầm, không nhịn được lén lút bày tỏ cảm xúc.

Bởi vì bọn họ ngồi trên ghế rồng, cách các đại thần ở phía dưới một

khoảng, cho nên không ai nghe thấy giọng nói nho nhỏ của Tịch Tích Chi.

Nếu bị nghe thấy, nhất định sẽ gặp phải một trận sóng to gió lớn.

Chỉ tiếc người khác không nghe thấy, nhưng An Hoằng Hàn ngồi bên cạnh nàng lại nghe thấy rõ ràng.

"Nước miếng chảy hết ra rồi." An Hoằng Hàn mở miệng nói lạnh nhạt, giọng điệu lúc nói giống như gió lạnh trời đông, phất qua khuôn mặt, khiến

người ta cảm thấy rét lạnh thấu xương.

Tịch Tích Chi rùng mình một cái, nhớ lại cảnh cáo của An Hoằng Hàn giành cho mình mấy ngày trước, không cho phép mình có ý kiến về diện mạo của

Đọan hoàng tử trước mặt những người khác. Không nghĩ vừa gặp mặt, chính

mình đã không kìm lòng được nói ra miệng.

Đôi mắt xanh thẳm trong veo của Tịch Tích Chi hơi trừng lên, nàng lập

tức giơ hai tay lên, che miệng mình. Bộ dạng ấy, trong lòng sợ chính

mình lại nói sai rồi.

Nhưng Tịch Tích Chi hiểu, lại khác với suy nghĩ của An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn bi


Polly po-cket