Insane
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216005

Bình chọn: 9.5.00/10/1600 lượt.

thường. Giương mắt, tỉ mỉ quan sát An Hoằng Hàn, sau đó mở bức tranh ra, so sánh một chút.

Đột nhiên An Hoằng Hàn tiến sát lại, gương mặt phóng đại trước mắt Tịch Tích Chi.

Thậm chí Tịch Tích Chi có thể nhìn rõ lông mi của đối phương, ánh mắt không tự giác chuyển qua ánh mắt của đối phương, đen sẫm mà thâm sâu, có thể khiến người khác chìm sâu trong đó.

Này... này khoảng cách này có phải là quá gần rồi không! Trong lòng Tịch Tích Chi sinh ra một cảm giác áp bách khó trách mọi người đều sợ An Hoằng Hàn, đây là cảm giác không phải người thường có thể chịu được.

Hai bàn tay nhỏ nắm chặt bức tranh, chắn ở giữa nàng và An Hoằng Hàn. Tịch Tích Chi nghĩ muốn đẩy hắn ra, nhưng đối phương lại đoán được ý đồ của nàng, nhanh hơn nàng một bước, càng xích lại gần. "Nhìn kỹ chưa?" Giọng nói từ tính lành lạnh của An Hoằng Hàn vang bên tai Tịch Tích Chi.

Hơi ấm phả lên má Tịch Tích Chi, hình như cảm thấy nhiệt độ của đối

phương, cho nên má Tịch Tích Chi càng đỏ lên. Một đôi mắt trong veo như

nước chớp chớp liên tục, giống như một hồ nước gợn sóng.

Đôi mắt màu xanh thẳm có màu giống như nước biển, trong suốt đến mức làm người ta không tìm thấy bất cứ tạp chất nào.

An Hoằng Hàn thích tất cả những gì của đứa nhỏ kia, nhưng yêu tha thiết

nhất vẫn là đôi mắt đó, bởi vì mỗi khi nhìn vào trong đôi mắt của Tịch

Tích Chi, không có ưu sầu, không có bi thương, thì tâm trạng của hắn sẽ

trở nên cực kỳ yên bình.

"Nhìn. . . . . . nhìn rõ rồi." Tịch Tích Chi phấn khích dùng toàn lực

đẩy An Hoằng Hàn gần như là đang dán vô người mình ra, cố gắng thở dốc

mấy hơi, để cho mình bình tĩnh lại.

Tịch Tích Chi càng có bộ dạng tức giận khó nhịn, càng không có chỗ phát

tiết, lại càng làm cho An Hoằng Hàn cảm thấy thú vị, nhíu mày, An Hoằng

Hàn nói: "Như vậy nên nói đáp án rồi chứ?"

Tịch Tích Chi thở hổn hển, không còn hơi sức hừ một cái, nói: "Vâng."

Không ngờ mới giao phong chính diện với An Hoằng Hàn một lúc, mình đã

hữu tâm vô lực(1), mặt đối mặt với hắn sẽ sinh ra cảm giác áp lực vô

hình đó, chèn ép khiến người không thở được.

Thân mật cầm một ly nước trong vắt lên, An Hoằng Hàn đưa tới tay Tịch Tích Chi, "Nếu đã thông suốt, còn không mau nói ra."

Thời gian chậm rãi trôi qua, trái tim bé nhỏ của Tịch Tích Chi đập thình thịch không ngừng, qua một lúc lâu mới ổn định lại.

Trong lòng tự nhủ, hôm nay An Hoằng Hàn sao thế nhỉ! Ba lần bốn lượt dây dưa vấn đề này.

Ổn định lại suy nghĩ, Tịch Tích Chi nắm cái ly trong tay thật chặt, vừa

định mở miệng, nhưng khi đối diện với ánh mắt của An Hoằng Hàn thì ngừng lại. Nuốt một ngụm nước miếng, cuối cùng Tịch Tích Chi không chịu nổi

ánh mắt thúc giục của An Hoằng Hàn, không còn cách nào đành phải mở

miệng nói: "So với Đoạn hoàng tử, ta vẫn cho rằng nam tử khí phách có

sức quyến rũ hơn."

Lời này mặc dù không nói rõ An Hoằng Hàn tương đối đẹp trai, nhưng ý cũng không khác là mấy.

"Hả? . . . . . ." An Hoằng Hàn cố ý kéo dài âm cuối, làm hại trái tim Tịch Tích Chi cũng treo cả lên.

Lại tự nhủ, chẳng lẽ An Hoằng Hàn không hài lòng đáp án này!

Vừa định há miệng, tiếp tục giải thích, ai ngờ An Hoằng Hàn lại đột

nhiên chuyển ánh mắt nhìn nàng, "Nói như thế, nàng chính là thích dạng

như trẫm. . . . . .?"

Tịch Tích Chi nào dám phản bác, liên tục gật đầu, vâng vâng vâng.

"Tại sao không nói tiếp nữa? Theo như trẫm biết, phần lớn mọi người đều

thích mỹ nam tử anh tuấn tiêu sái." Ngón tay cái của An Hoằng Hàn gõ lên bàn một cái, giả bộ là mình không hiểu.

Tịch Tích Chi gấp gáp, há miệng liền nặn ra một câu: "Rau xanh củ cải, ai cũng có sở thích riêng."

Lời này khiến ánh mắt An Hoằng Hàn trầm xuống, tim gan Tịch Tích Chi

nhảy lên loạn xạ, hoàn toàn không nhìn thấu suy nghĩ của hắn.

"Ai cũng có sở thích riêng? Yêu. . . . . . ? Chẳng lẽ ngươi yêu trẫm,

cho nên mới có thể cảm thấy trẫm có sức quyến rũ hơn Đoàn hoàng tử? Có

câu nói người tình trong mắt hóa Tây Thi, có phải chính là đạo lý này

hay không?"

Tịch Tích Chi không đẩy hơi lên được, suýt nữa bị nước miếng của mình

làm sặc. Lần đầu nhìn thấy một kẻ thích dán vàng lên mặt mình như thế,

nhưng vừa nghĩ tới thân phận của đối phương, vừa nhìn long bào trên

người người nọ, Tịch Tích Chi hoàn toàn tức giận, gật đầu không được,

lắc đầu cũng không xong.

"Rất khó trả lời à? Xem ra ngươi vẫn thích kiểu nam tử như Đoàn hoàng tử hơn, lời vừa mới nói là cố ý lấy lòng trẫm đúng không?"

Tịch Tích Chi hận không thể đập đầu để tỏ rỏ trong sạch, nàng lấy lòng

An Hoằng Hàn ở chỗ nào! Nhiều lắm là khiếp sợ khí thế kinh người của An

Hoằng Hàn, nên giọng nói hơi yếu một chút, nhưng tuyệt đối không có ý

lấy lòng.

Dưới tình thế cấp bách, Tịch Tích Chi hừ hừ hai tiếng, nhỏ giọng thầm

nói: "Ai chả thích ngày ngày đối diện với một gương mặt còn xinh đẹp hơn cả mình chứ, huống chi người nọ còn là một nam nhân."

Tịch Tích Chi không muốn mình xấu hổ đến chết, cho nên kiên quyết không

thể như vậy. Còn nữa, nàng cũng đâu có nói dối, một nam nhân khí phách

giống như An Hoằng Hàn, càng có thể làm cho người ta cảm nhận được cảm

giác an toàn,